Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Phát biểu cảm nghĩ của em về con vật nuôi...

Phát biểu cảm nghĩ của em về con vật nuôi mà em yêu thích (ko chép mạng nha) câu hỏi 2922732 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Phát biểu cảm nghĩ của em về con vật nuôi mà em yêu thích (ko chép mạng nha)

Lời giải 1 :

Cuộc sống của mỗi con người sẽ tẻ nhạt biết bao, nếu cạnh ta không có những “người bạn bé nhỏ, dễ thương” : có thể là một chú chó, một chú thỏ, một chú chim,… hay một chú mèo xinh xắn. Tôi đã có một người bạn nhỏ như thế : chú mèo Mi Mi của gia đình tôi do bố tôi mua về.

Mi Mi của chúng tôi có bộ lông ba màu : vàng, đen, trắng. Người ta gọi chú là mèo tam thể. Mảng đen trên bộ lông của chú lại rơi đúng vào cái mũi, nên trông rất ngộ. Bố tôi bảo bộ ria của Mi Mi dài và trắng rìhư cước thế kia chính là trợ thủ đắc lực giúp chú bắt chuột. Ban ngày, khi mọi người trong nhà đi làm, đi học thì Mi Mi lại cuộn tròn ngủ, hoặc lang thang đi chơi. Ban đêm, khi cả nhà đã yên ắng trong giấc ngủ thì Mi Mi ta lại trở dậy làm nhiệm vụ diệt chuột của mình. Nghe tiếng lạch cạch trong đêm khuya, bao giờ tôi cũng lay gọi bố. Bố lại bảo : “Con Mí Mi tìm chuột đấy. Kệ nó, con ạ !”

Mi Mi rất tinh. Có lần tôi thấy Mi Mi nằm ngủ, tôi đi rất nhẹ nhàng, chậm chạp quanh chú ta, thế mà chú ta nhỏm dậy, lại còn “meo” chứ lị. Bố tôi giải thích, khi ngủ, Mi Mi cài tai vào chân trước vừa để bảo vệ tai, vừa lắng nghe những âm thanh xung quanh.

Mi Mi thích ngủ ở những nơi ấm áp. Mùa đông thấy chú ta thường lên giường, chui vào chăn ngủ ngon lành. Hoặc để làm nũng, Mi Mi hay lên nằm cuộn tròn trong lòng bố tôi hoặc nằm sát bên tôi. Tôi cảm nhận cả cái thân mềm, ấm ấm của chú dựa bên. Mùa hè lại thấy Mi Mi chọn những chỗ có nắng để nằm sưởi như nóc nhà, mái bếp.

Tuy Mi Mi nhà tôi chưa đẻ lứa nào, nhưng bố luôn bảo : “Tình mẫu tử của mèo thật đáng quý. Nó thương con, hết lòng nuôi và bảo vệ con”. Mi Mi thường biểu lộ tình cảm bằng cách dụi đầu vào chân tôi, âu yếm ngước mắt lên nhìn và kêu “ngheo”. Khi bố tôi hoặc tôi âu yếm vuốt ve, nựng nó thì Mi Mi tỏ ra rất sung sướng.

Mi Mi là người bạn nhỏ dễ thương, không thể thiếu của gia đình tôi. Đặc biệt trông thấy Mi Mi, tôi lại nhớ những kỉ niệm về bố, vì tôi yêu bố vô cùng. Bố là người rất yêu thương loài vật. Chính bố đã đưa Mi Mi vào gia đình tôi, vào tuổi ấu thơ của tôi, dạy tôi hiểu biết về Mi Mi và tình yêu thương trong tôi cứ lớn dần lên theo năm tháng.

CHÚC BN HỌC TỐT

Thảo luận

-- CẢM ƠN BN
-- văn dài quá

Lời giải 2 :

   Con người, ai cũng có một đời sống tâm hồn, tình cảm riêng. Mọi thứ trong đó đều đẹp đẽ và đáng trân trọng cho dù đó là thứ tình cảm nhỏ nhất. Đối với tôi, tình cảm đối với các con vật nuôi trong gia đình đã chiếm một góc không nhỏ từ lúc nào tôi cũng chẳng rõ.Hồi tôi năm tuổi, cũng vừa lúc nhà tôi phải chuyển đến nhà mới. Tôi đã được nội đồng ý cho bế” Xanh” – bạn mèo dễ thương của tôi theo cùng. Cả ngày tôi chơi với Xanh, chán thì ngồi trước cửa ngắm nhìn xe cộ vút qua mà tha hồ tưởng tượng, Vẽ vời ra vô vàn câu chuyện, Cũng là một cái thú.Tôi chỉ tự kể mình nghe. Nội biết tôi ưa tĩnh nên không bao giờ hỏi khi thấy tôi ngồi một mình ngoài cửa cùng chú bạn Xanh. Xanh của tôi trông rất tức cười, điều đặc biệt là trên người chú chẳng có tí xanh nào cả, kể cả đôi mắt cũng nâu hệt như bộ lông dày mượt, đuôi chúa chỉ ngắn một mẩu và thân mình tròn hết mực. Đó là do tôi vất vả nuôi nuôi nấng cậu bạn suốt mấy năm liền. Thú vị nhất là chú mèo Xanh hơn tôi những năm tuổi. Chắc vì già,càng lúc chú bạn càng ít chơi đùa, chỉ cuộn mình trong ổ, hết ngủ lại lim dim, tôi gọi sao cũng không dậy. Không lẽ tôi cứ phải chơi một mình sao? Thật bất ngờ! Một bình minh trời đẹp, tôi tỉnh giấc bởi tiếng “meo meo” lạ tai. Trước mắt tôi là một cô mèo với bộ lông trắng muốt, cái đuôi dài cỡ bốn lần đuôi Xanh và đôi mắt đẹp vô cùng, xanh đại dương thăm thẳm.” Mèo mới lớn”- tôi gọi cô mèo như vậy, đó là món quà nội đã dành cho tôi nhân dịp tôi tròn sáu tuổi.Bà gọi cô mèo là Va, giống như khi đặt tên Xanh, là để hoài niệm về Xanh Pê Téc bua và Ma-xcơ-va, hoài niệm về nước Nga cổ kính, quật cường.Những điểu này về sau tôi mới hiểu. Hằng ngày, tôi và Va cùng đùa vui,ném bóng, trốn tìm. Va rất lạ.Có những lúc, nó nghịch ngợm vô cùng nhưng nhiều khi từ chối hẳn mọi trò chơi.Va đủng đỉnh dạo khắp nhà, đuôi cứ dựng lên trời trông rất ngộ.Lạ hơn cả là cô mèo rất yêu quý Xanh,còn Xanh thì lại ghét Va, sử sự như một bà già khó tính. Xanh không cho Va lại gần mình, hễ thấy Va lại gần là nó lại gầm gừ, rồi luôn ăn phần của Va, mặc đĩa cơm to phần Xanh, hãy còn nguyên vẹn.Rất hiền lành, Va sẵn sàng lùi ra để nhường cơm cho Xanh, chỉ khi Xanh đã ăn xong, Va mới dám mon men đến gần đĩa cơm thừa,nhiều bữa không còn gì thế là Va nhịn đói.Tuyệt nhiên,Va không hề lại gần đĩa cơm đầy của Xanh. Rồi cả những khi Xanh đang ngủ thì cô mèo Va lại chạy đến nép vào người Xanh, nhắm mắt lại. Xanh càng gầm gừ, càng đuổi đi thì Va càng tiến tới làm thân. Thế rồi một lần,Xanh cáu quá đã cào vào má Va. Nó chạy vụt đi, hai ngày liền không về.. Thật bất ngờ, ngày thứ ba Xanh đã đi tìm Va, và thấy cô mèo nằm trong gác bếp…Hôm ấy, Va được ăn phần cơm nguyên vẹn, lúc ngủ còn được tựa vào lưng Xanh.Nhưng tiếc rằng trời chỉ cho một ngày… Ngày lễ Nô-en năm đó, tôi được tặng quả cầu có tám quả chông vàng xinh xinh với dây rút buộc quanh. Mỗi lần đập xuống đất, chuông kêu boong boongnghe thật vui tai. Tôi lại cùng Va chơi ném bóng. Va chơi rất nhiệt tình vì còn đang vui vì chuyện hôm trước. Va kêu meo meo khiến cho tôi cười nắc nẻ. Nhưng rồi, thời gian ngừng trôi, quả cầu bay xa, Va phóng theo. Đây là lòng đường. Xanh lao ra từ trong ổ, đột ngột. K…ké…t…xôn xao..tiếng người …đám đông…Xanh, Va..! Muộn, muộn thật rồi! Trước mắt tôi là 1 vũng máu, rất nhiều máu đỏ tươi. Tôi lạc trong chân trời, bơ vơ giữa thinh không, vô tận. Tôi chạy mãi, mồ hôi lấm tấm, người nóng bừng lên như hòn lửa đỏ. Tôi lạc giữa sa mạc hoang sơ, môi rớm máu và cổ họng khô cháy. Tôi đã ốm đến một tháng. Mở mắt, Xanh lại gần giường vuốt vào má tôi, cái chân sau đi không vững vì đau. Còn Va, Va đã bay lên thiên đường, từ khi tôi còn lạc trong một chân trời vô tận. Va là thiên sứ hay sao mà vụt đến rồi lại vụt đi. Vội quá! Tôi vẫn để hai đỉa cơm đó, Xanh không còn ăn tranh với Va và còn cho Va nằm cùng nữa kia mà! Sao Va không trở lại? Ăn cơm , liếm sữa, chơi với tôi, Va không thích nữa sao, Va ơi!

#Answered by linhnguyenhalinh#

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK