Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Nhưng kỉ niệm sâu sắc về cô(trên 500 từ )...

Nhưng kỉ niệm sâu sắc về cô(trên 500 từ ) Cảm ơn các bạn câu hỏi 2906532 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Nhưng kỉ niệm sâu sắc về cô(trên 500 từ ) Cảm ơn các bạn

Lời giải 1 :

Một đời người – một dòng sông…
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
“Muốn qua sông phải lụy đò”
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương

Con đò mộc – mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Có lẽ khoảng thời gian này là lúc chúng ta – lớp lớp lứa học trò đang hướng về một ngày mà tôi cho đó là ngày đặc biệt nhất của những “người lái đò ” đó là ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11. Nhưng có lẽ với tôi, có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng chúng tôi, khóa học sinh…… được tham dự lễ kỉ niện này, quan trọng hơn cả là được ngồi cầm bút viết và bắt đầu nhìn lại cả một quãng thời gian gắn bó với biết bao kỉ niệm đẹp với thầy cô cũng như mái trường –Trường THPT ……….

Trong giây phút xúc động này, tôi nhìn lại chặng đường mà tất cả chúng ta đang và chuẩn bị đi qua, đó là gần ba năm học tại trường THPT …………, tôi không khỏi bồi hồi và dạt dào khi nhớ lại những kỉ niệm của chúng ta đã dành cho nhau cũng như những tình cảm mà thầy cô dành cho chúng ta. Đã hơn 2 năm, khoảng thời gian không dài với một đời người, nhưng đủ để lưu giữ nhưng kỉ niệm tốt đẹp về bạn bè, thầy cô và mái trường …

Vào lúc này đây tôi cảm thấy thật tiếc, tôi tiếc vì không còn nhiều thời gian ở lại mái trường yêu dấu này, cũng như giây phút chúng tôi chia tay nhau và chia tay thầy cô sắp đến… Tôi muốn viết để nói lên cảm xúc lúc này nhưng không dễ, bởi có quá nhiều kỉ niệm biết viết sao cho đủ đây, viết sao cho thỏa những suy nghĩ lúc này đây. Tự dưng thấy nhớ, nhớ thầy cô, bạn bè quá.

Làm sao để nói hết được tình cảm mà thầy cô trong ngôi trường này đã “nuôi dưỡng’’ chúng tôi như những đứa con gia đình như thế nào… Tôi lo sợ mất đi một điều gì đó đã quá quen thuộc trong suốt gần 3 năm học, hằng ngày được các thầy cô giảng bài, được học ,được rèn cả kỹ năng sống. Sợ phải chia tay những đứa bạn vẫn ngày ngày cùng mình học tập và nô đùa cùng nhau, và nhất là phải xa đứa bạn cùng bàn… và tôi sợ nhất là khi mình mất phương hướng mà không có cô ở bên khuyên bảo và an ủi.

Mái trường này – ngôi nhà thứ 2 của tôi, nơi mà có khi tôi yêu hơn cả nhà, đó là nơi tôi ngồi học ngày ngày, nơi luôn có những đứa bạn sẵn sàng giúp đỡ, quan tâm tôi, tôi yêu tất cả mọi thứ và quan trọng hơn tôi đã yêu cô, cô giáo dạy tôi học, nhất là cô giáo chủ nhiệm của tôi, cô Trần Hương Giang. Cô dạy tôi trưởng thành, dạy cách làm người để sống tốt sống đẹp… Nhiều lúc tôi chỉ muốn nói với cô rằng: “Cô ơi cô thật tuyệt ”.

Khi em vấp ngã, khi em thất bại luôn có cô ở bên, luôn có cô mở rộng vòng tay đón em về như đứa con lạc đàn. Nếu như không có cô em cảm giác như đã mất đi một người yêu mình, một người hiểu, quan tâm mình … và lo sợ rằng cô sẽ quên em khi em rời xa mái trường này cô à! … Cô ơi, em quý và yêu cô nhiều lắm và em chỉ muốn dừng lại mãi khoảng thời gian này để được ở bên cô và được cô dạy dỗ, được cô quan tâm mãi thôi!.

Và nỗi nhớ thì không thể đo được ít hay nhiều, tình cảm cũng vậy sẽ không kết thúc. Hiện tại hay tương lai thì hình ảnh thầy cô bạn bè mái trường sẽ mãi trong trái tim. Nỗi nhớ theo thời gian sẽ ngày một đong đầy, những gì thầy cô và chúng em dành cho nhau sẽ còn mãi và luôn là những hoài niệm tươi đẹp trong quá khứ.

Xa mái trường này, mỗi người một ngả, mỗi người sẽ có cho mình lối đi riêng, cái gì cũng riêng… nhưng em biết rằng các thầy cô vẫn luôn ở đây, luôn in ấn hình ảnh của chúng em ở trong trái tim và ngay cả khi lúc chúng em đã rời xa mái trường yêu dấu này, vẫn mỉm cười chào đón chúng em khi chúng em quay lại … Bao nhiêu lời cảm ơn cũng không đủ.

Nhưng vẫn xin cảm ơn mái trường này đã cho em gặp được những người thầy, người cô tận tâm và tận tụy như vậy, những người bạn tốt và những bài học sẽ chẳng bao giờ quên được. Đặc biệt là với lớp chuyên Văn của tôi xin gửi lời chúc tốt nhất đến cô chủ nhiệm lớp – cô Trần Hương Giang. Chính cô đã nâng đỡ thay vì là người cô người dẫn dắt, cô đã thay cả phần là người bạn, một người bạn có thể am hiểu và quan tâm chúng tôi, … xin cảm ơn tất cả và em cũng như các bạn sẽ luôn nhớ mãi nơi đây – trường THPT ……… , nơi đã chắp cánh cho tâm hồn em và dẫn lối em thực hiện ước mơ!

Thảo luận

-- cho mik câu trl hay nhất đi
-- please
-- cầu xin 🙏

Lời giải 2 :

BẠN KHAM THẢO ĐI:

       “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy
                               Trọng thầy mới được làm thầy
                               Muốn sang thì bắc cầu Kiều
                               Muốn con hay chữ thì yêu kính thầy”

    Những dòng ca dao, tục ngữ quen thuộc đã và đang gợi nhớ cho chúng ta về thầy cô và mái trường mến yêu của mình. Mái trường, là nơi ươm mầm những ước mơ, có thầy cô là cha mẹ, mang lại và dạy bảo cho chúng ta nhiều điều mới lạ, và nơi bạn bè là những chiến hữu để vui đùa, gắn bó cùng nhau. Suốt những năm tháng học sinh, chắc rằng một điều ai cũng có tình cảm thân thương với một thầy, cô giáo nào đó. Tôi cũng vậy, tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, nhưng người để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Tuyết, cô giáo dạy lớp 1 của tôi.

     Cô Tuyết là người dạy tôi những nét bút đầu đời, cho tôi cảm giác được gần gũi thương yêu, được quan tâm của một người thầy dành cho trò trong những năm tháng đầu của tuổi thơ thời cắp sách đến trường với nhiều lo sợ và đầy sự bỡ ngỡ. Tôi nhớ về người cô với ngoại hình nhỏ nhắn, gầy gò hay mặc bộ áo dài màu trắng bước đi nhẹ nhàng, mái tóc đen dài được kẹp đơn giản sau gáy với gương mặt hiền từ chưa bao giờ tôi bị cô khiển trách.

     Năm tôi học, cô là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề, tận tụy với học sinh, mong muốn tất cả học trò của mình đều đạt thành tích học tập tốt. Tôi nhớ lớp cô dạy rất đông, có nhiều bạn học kém gặp khó khi viết chữ nên cô thường xuyên đến lớp sớm để rèn luyện, cầm tay uốn nắn từng nét chữ cho các bạn. Giọng cô không được lớn tiếng nhưng vẫn luôn cố gắng giảng bài thật to tiếng để bao quát lớp, sau mỗi giờ học tôi đều cảm nhận được sự mệt mỏi của cô. Riêng tôi được cô chọn làm lớp trưởng cả năm liền vì chăm ngoan, biết vâng lời và học tốt. Tôi nhớ có lần tôi bị hột mọt rơi vào mắt, bị đau mắt 2 ngày liền không thể học tốt, cô liền chú ý và ân cần chăm sóc. Những ngày tôi bệnh không đến lớp, cô gặp mẹ tôi đi chợ đều hỏi thăm khi nào tôi sẽ đi học lại, cô khen với mẹ ở trường tôi rất ngoan và chăm học. Những ngày gần cuối năm học, tôi luôn thấy buồn vì không còn được học cô nữa, năm đó tôi còn muốn được ở lại học lớp của cô, sau là mong ước lên lớp 2 cô vẫn sẽ dạy mình. Rồi còn biết bao kỉ niệm khác, cô đã dạy cho tôi rất nhiều điều hay lẽ phải. Đương nhiên tình thương của cô không phải chỉ dành cho riêng tôi mà cô coi tất cả các bạn khác như là con cháu của mình. Có những lúc cô tức giận vì lớp học ồn ào không chú ý bài cô giảng nhưng cô chỉ gắt lên 1 tiếng để tập trung lớp rồi thôi, tôi chưa thấy cô đánh phạt bạn nào.

      Thời gian thấm thoát trôi qua, tôi hoàn thành cấp tiểu học, rồi trung học cơ sở, trung học phổ thông, thi thoảng về trường tôi có thăm và thưa hỏi cô giáo kính yêu của tôi. Rồi tôi học cao đẳng ở trọ xa nhà hiếm khi gặp cô, đôi khi tôi có hỏi thăm mẹ về tình hình của cô giáo mình. Về phần gia đình của cô tôi nghe và biết là cô có 2 người con trai, chồng cô mất sớm, cô rất vất vả chăm lo các con nhưng công tác ở trường cô vẫn đảm bảo và hoàn thành tốt, làm cho tôi thấy thương và cảm phục cô nhiều. Tôi ngẫm nghĩ bản thân đã chọn theo ngành sư phạm là cô giáo tương lai tôi cũng sẽ phấn đấu như cô chăm chút và tận tâm vì học sinh của mình như cô vậy.

     Sau khi tôi ra trường, may mắn được về công tác ở chính ngôi trường năm xưa tôi đã học, nơi đã cho tôi những kỉ niệm sâu sắc khó quên, được trở thành đồng nghiệp của thầy cô giáo cũ, tôi rất vui mừng. Vào ngày đầu nhận nhiệm sở tôi đã gặp thầy hiệu trưởng cũ suốt 5 năm cấp 1, qua hỏi thăm thầy thì tôi biết cô Tuyết đã về nghỉ hưu và bị mắc bệnh lao phổi. Và rồi…cô mất cũng vì căn bệnh ấy, ngày tôi đi dự đám tang của cô, nhìn di ảnh của cô cảm giác đau lòng trong tôi khó tả. Và giờ đây, khi tôi viết bài cảm nhận này, bản thân đã không kiềm được nước mắt khóc nhớ về cô, người “thầy” đã dạy cho tôi nét bút đầu đời. Dù đã qua bao năm, dù cô đã không còn nhưng ngày 20 tháng 11, tôi đã nhớ rất nhiều về cô và thầm cảm ơn cô về tất cả.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK