Đã mấy năm trôi qua rồi, bây giờ tôi đã khôn lớn. Như thể nghe thấy tiếng trống vang lên buổi tựu trường đầu tiên của tôi và tôi cũng tưởng rằng điều đó như vừa mới xảy ra thôi.
Vào tối hôm trước khi buổi tựu trường đầu tiên của tôi, ba tôi chuẩn bị cặp sách, mẹ thì ủi quần áo để chuẩn bị cho tôi đi học vào ngày mai. Mọi thứ đều đã được chuẩn bị sẵn sàng. Tôi thì háo hức đợi đến ngày mai vì đó cũng chính là sự tự hào của bố mẹ. Mong ước của họ là thấy con mình được cấp sách đến trường. Sáng hôm đó, tôi thức dậy thật sớm và vệ sinh cá nhân xong, tôi tự mặc quần áo của mình, đeo cặp sách sẵn sàng. Ọuang cảnh trên con đường thật kì lạ, khác hẳn so với trước đây, mọi thứ xung quanh đều được thay đổi. Từ những bãi đất trống đã thành những ngôi nhà lớn, từ những con đường hẹp đã trở thành một con đường rộng rãi, thoáng mát. Khi đến trường, tôi thấy ngôi trường “ôi chao, sao rộng lớn quá vậy? kèm theo đó là một sự ngạc nhiên trên gương mặt của tỏi. Tôi bị choáng ngợp và không dám bước vào nhưng khi thấy ai ai cũng đang vui vẻ bước vào thì tôi lại suy nghĩ lại, bước qua cánh cổng đó là một thế giới kì diệu sẽ mở ra. Thế giới kì diệu ấy sê giúp chúng ta khôn lớn, biết được những kiến thức cần có và quen biết được nhiều bạn bè mới, thầy cô mới, mang đến cho ta biết bao điều thú vị. Lúc xếp hàng, ai ai cũng đều đứng nghiêm chỉnh để đi vào lớp. Bước vào lớp học, tôi thấy rất tuyệt vời vì bàn ghế được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng. Các lớp khác cũng đều như vậy. Tôi nghe nói bên Nhật, ngày toàn dân đưa trẻ đến trường, ai ai cũng tạm thời gác công việc của mình để tham gia buổi lề khai giảng năm học mới. Đối với người Nhật, đó chính là ngày quan trọng nhất. Tới khi gặp cô giáo chủ nhiệm, tôi cứ sợ ràng cô sẽ rất nghiêm khắc và rất dữ cho tới khi qua tiết học đầu tiên thỉ tôi mới biết rằng cô là một cô giáo rất nhiệt tình trong việc giảng dạy, hiền lành, yêu thương và tận tình giúp đờ chúng tôi trong việc học tập. Sau khi học hết ngày đầu tiên thì tôi lại mong ước ngày hôm sau mau mau đến để tôi được đi học và khám phá nhiều điều thú vị hơn nữa.
Suốt mấy năm qua, kí ức đó sẽ luôn luôn ghi khắc trong tim tôi. Nhớ lắm kí niệm tuổi học trò ơi!
Đã bao năm tháng trôi qua kể từ ngày đầu tiên đi học. Bạn có bao giờ nghĩ lại ngày trọng đại mà thiêng liêng ấy? Có bao giờ thấy lòng mình bồi hồi hoài niệm về cảm giác ngày hôm ấy? Tôi luôn vô tình nhớ lại ngày đầu tiên đi học mỗi khi đi qua con đường quen thuộc. Những kỉ niệm về ngày hôm ấy dường như vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi.
Đó là một buổi sáng mùa thu, trời cao và trong xanh. Khi ông mặt trời vừa lấp ló đằng Đông, tôi đã vội vàng thức dậy sau một đêm đầy lo lắng và mong đợi. Cả tối hôm trước, tôi cứ bám lấy mẹ, ríu rít bày tỏ cảm xúc về ngày trọng đại trong cuộc đời mình. Mẹ đã gấp gọn bộ đồng phục từ đêm qua, tôi làm vệ sinh, ăn sáng và tự hào khoác lên mình chiếc áo trắng tinh khôi, chiếc váy kẻ ca – rô đều in lô gô của ngôi trường tiểu học tôi sắp bước chân vào. Nhìn bé gái 6 tuổi đang thắt bím đuôi sam mỉm cười trong gương, tôi thấy mình dường như trưởng thành hơn một chút.
Trường tiểu học ở gần nhà tôi nên mẹ không lấy xe mà dắt tay tôi đến trường. Trên con đường làng quen thuộc, lòng tôi chợt rộn ràng, vui tươi lạ thường. Vẫn con đường mà lũ trẻ chúng tôi ngày ngày chạy đuổi bắt ấy thôi mà cảm giác hôm nay lạ quá. Ánh nắng buổi sáng nhảy nhót trên lá cây, nghịch ngợm nhảy trên vai tôi. Tiếng chim hót líu lo và lá cây rì rào trong gió hòa vào nhau như tấu lên khúc nhạc chào đón tôi đến trường. Trên đường, nhiều bạn nhỏ cũng được bố mẹ dắt tay đến trường như tôi, ánh mắt ai cũng thơ ngây và đầy mong đợi. Mẹ nắm tay tôi, vừa đi vừa chào hỏi người quen trên đường. Các cô, các chú nhìn thấy tôi cũng mỉm cười cổ vũ:
- Con gái lớn quá, chúc con có ngày học đầu tiên thật vui nhé!
Tôi lễ phép cảm ơn rồi lại theo mẹ hướng về phía trường học. Không bao lâu sau, ngôi trường tiểu học sơn màu vàng cổ kính đã xuất hiện trong tầm mắt tôi. Mẹ dắt tay tôi đi về phía cổng, chỉnh lại cặp sách trên vai cho tôi rồi ân cần hỏi han:
- Con có thể tự vào được không?
- Có chứ ạ, con đã hẹn với Mai Anh rồi, mẹ cứ về đi ạ.
Không giống như nhiều bạn khác rụt rè và sợ hãi, tôi chỉ lo lắng một chút nhưng vô cùng kiên quyết, giơ nắm tay nhỏ vẫy vẫy mẹ rồi bước đến gần cổng hơn. Bước qua cánh cổng màu trắng này, một thế giới khác sẽ mở ra, đó là thế giới của tri thức. Khi còn bé, tôi đã nghĩ như vậy, và muốn mình trưởng thành hơn, không dựa dẫm vào bố mẹ mãi nữa. Mai Anh đã đứng bên kia cổng, nhìn thấy tôi liền kiễng chân, gọi lớn. Lúc ấy, tôi đã quay lại nhìn mẹ, mỉm cười thật tươi để đáp lại ánh mắt tự hào và nụ cười hiền từ của mẹ rồi tự mình bước qua cổng.
Mẹ đứng nhìn chúng tôi một lúc mới yên tâm quay người, trở về nhà. Mái trường tiểu học này tôi đã đi qua nhiều lần nhưng hôm ấy là lần đầu tiên được đặt chân vào và ngắm nhìn nó một cách toàn diện. Ngôi trường rộng lớn, khang trang và đẹp đẽ. Trên sân trường, học sinh tụ tập đông đúc, có những bạn nhỏ lần đầu đi học như tôi. Người thì rụt rè đứng nép bên bố mẹ, không chịu buông tay, người thì chạy đi tìm bạn bè mẫu giáo của mình, tung tăng như chú chim chích. Ngoài ra cũng có các anh chị lớp trên, khuôn mặt ai nấy đều vui tươi, vừa đi vừa trò chuyện về ngày nghỉ hè của mình. Tôi và Mai Anh ngưỡng mộ nhìn theo, nói với nhau mấy năm sau chúng tôi cũng sẽ như thế.
Đúng 7 giờ, tiếng trống báo hiệu tập trung vang lên, học sinh lớp 1 chúng tôi theo sự hướng dẫn của các thầy cô, xếp hàng ngay ngắn. Cô hiệu trưởng đọc diễn văn chào đón chúng tôi vào trường rồi đọc danh sách lớp học, tôi và Mai Anh được ở cùng lớp 1A, chúng tôi vui mừng ôm chầm lấy nhau. Sau đó, học sinh lớp nào về lớp ấy, chúng tôi vào lớp, nhìn nhiều gương mặt lạ lẫm không quen, chủ động nở nụ cười làm quen. Không khí lớp học thân thiện hẳn lên. Cô giáo chủ nhiệm giúp chúng tôi làm quen với nhau, sự bỡ ngỡ dần biến mất. Bài học đầu tiên là bài tập đọc, tiếng đọc bài của đám chúng tôi theo sau tiếng đọc rõ ràng, ngọt ngào của cô tạo nên bản nhạc của ngày học đầu tiên, bài học mà sau này tôi vẫn luôn hoài niệm.
Ngày đầu tiên đi học của tôi trôi qua nhẹ nhàng và vui vẻ như thế. Nhiều năm sau này, mỗi khi nhìn thấy các em học sinh rụt rè bên bố mẹ trong buổi học đầu tiên, tôi lại nhớ về mình 8 năm trước, háo hức mà tung tăng giống như một con chim non tò mò và mong đợi vào không gian mà mình sẽ neo đậu suốt 5 năm liền. Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học trở thành những kỉ niệm đẹp nhất trong quãng đời học trò của tôi.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK