(Cảm nghĩ trong đêm trăng thanh tĩnh)
Bài viết
Đêm hôm ấy trăng sáng đến lạ, đáng lẽ em đã phải ngồi vào bàn học bài từ lúc nãy, nhưng vì thấy trăng đẹp quá em ráng ngồi lại ngắm trăng thêm chút nữa....Bài ngày mai còn rất nhiều ,em nhìn vầng luyến tiếc 1 lúc thì bước vào nhà, học môn Sử xong,em lấy bài môn Văn ra soạn,bất ngờ và thú vị thay đó là Tĩnh dạ tứ của Lý Bạch. Em liền đọc 1 hơi.
"Sàng tiền minh nguyệt quangNghi thị địa thượng sươngCử đầu vọng minh nguyệtĐê đầu tư cố hương"
Trước mắt em hiện lên hình ảnh thi nhân Lý Bạch đang nằm nghỉ trong thư phòng trằn trọc thao thức,rồi bất ngờ nhận ra ánh trăng đang chiếu sáng ở đầu giường,giật mình,thoảng thốt:"Ánh trăng ư?"
"Sàng tiền minh nguyệt quang"
Thi nhân ngồi dậy đi ra phía cửa sổ,sững sờ cả 1 không gian tràn ngập ánh trăng bao la huyền hoặc:
"Nghi thị địa thượng sương"
Sương hay trăng? Thi nhân thoảng chút nghi ngờ thị giác của mình.Ánh trăng như những sợi khói, như làn sương mỏng lãng đãng mơ hồ. Có lẽ cả 2, sương và trăng cùng hoà quyện hư ảo. Nhà thơ nhìn lên bầu trời kiểm chứng.
"Cử đầu vọng minh nguyệt"
Đây không phải cái nhìn bình thường mà là sự tha thiết đắm đuối. Trên bầu trời trăng thu vằng vặc,trăng càng sáng càng gợi nên nỗi niềm cô đơn trong lòng người xa quê. Nỗi nhớ tràn ngập con tim để rồi thi nhân:
"Đê đầu tư cố hương"
Cái đê đầu chất chứa bao nỗi niềm tâm sự suy tư,quê hương nghìn trùng vời vợi luôn là sự khắc khoải trong lòng người, có phải nhà thơ Lý Bạch đang nhờ vầng trăng kia chuyển nỗi nhớ của mình về quê nhà? Khép lại bài thơ là hình ảnh một con người ngồi bên cửa sổ, trong không gian tràn ngập ánh trăng của 1 đêm khuya tĩnh mịch cúi đầu trầm tư.
Bài thơ chỉ có 20 chữ.20 chữ với chúng ta nhiều khi chưa hoàn thành 1 đoạn văn, 20 chữ của Lý Bạch thì đã thành 1 bài văn tuyệt vời với bao tâm sự....Và đâu chỉ kaf bài thơ mà còn là 1 bức tranh nữa chứ. Bức tranh ấy có cảnh: bầu trời, vằng trăng và 1 con người đang trong tâm trạng suy tư.
Bài đã soạn xong và bài thơ đã nằm trong trái tim em nhưng chưa gấp sách vội, thẫn thờ ngồi trên bàn, bởi tình cảm quê hương được thể hiện 1 cách nhẹ nhàng mà thấm thía qua bài thơ đã làm cho em xúc động.
#Studywell
#Xin ctlhn
Đây là bài cảm nghĩ của mình về bài Tĩnh Dạ Tứ nhé! Chúc bạn học tốt!
Cảm nghĩ của bài thơ Tĩnh Dạ Tứ
Bài thơ Tĩnh Dạ Tứ là một bài thơ cổ thể rất thành công của nhà thơ Lí Bạch - Thi Tiên thời Đường. Bài thơ bốn câu, đan xen vừa tả cảnh vừa biểu hiện tình cảm của nhà thơ, cảnh và tình quan hệ khăng khít trong từng cặp câu, khó mà tách bạch. Nhà thơ sáng tác bài thơ này khi đnag phải sống ở nơi đất khách quê người với biết bao gian khổ và không nguôi nhớ quê hương:
“Sàng tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương”
Hai câu thơ đầu vừa tả ánh trăng sáng vừa tự vẽ chân dung và tự bộc bạch tâm trạng của con người. Thấy trăng sáng đầu giường cho thấy nhà thơ đang nằm trên giường, gợi cho người ta liên tưởng đến sự nghỉ ngơi sau một ngày mệt nhọc. Vậy mà nhà thơ thao thức mãi không ngủ được, thấy trăng chiếu xuống, tưởng trời đã sáng, mặt đất phủ sương lạnh lẽo khiến mình tỉnh dậy, Câu thơ thể hiện rõ tâm trạng khắc khoải, dáng hình trăn trở, thao thức của kẻ li hương. Chỉ một chữ “nghi” đủ nêu được hai trạng thái của cái tôi trữ tình Lí Bạch. “Nghi thị địa thượng sương” vừa trực tiếp tả tâm trạng bâng khuâng, bất định, vừa gián tiếp tả cử chỉ của nhà thơ đang nằm trên giường mà “cử đầu” nhìn xuống đất, nhìn vào mông lung, nhớ đất nhớ người. Hai câu thơ cuối thể hiện nỗi dâng trào, cử chỉ cũng thêm bối rối, trằn trọc. Ở hai câu thơ này, cảnh và tình, cử chỉ và tâm trạng hài hòa đan xen không thể tách bạch. Trong đêm thanh tĩnh ấy, trăng rất sáng, rất đẹp nhưng lòng người không thể vui. Trái lại, dù ngẩng đầu nhìn trăng hay cúi đầu nhìn đất thì nỗi nhớ quê nhà vẫn khắc khoải trong lòng. Các động từ: cử, vọng, đê, tư liên kết chặt chẽ với nhau vừa tả cử chỉ vừa biểu hiện tâm trạng nhà thơ thật hài hòa đậm nét. Tình vừa là nhân vừa là quả: Nhớ quê hương, thao thức không ngủ, nhìn trăng. Cảnh vừa là nhân cũng vừa là quả: Trăng sáng, càng nhìn trăng càng nhớ cố hương. Nghệ thuật phối hợp thế giưới khách quan và nội tâm con người của nhà thơ thật đáng nể trọng. Với những từ ngữ đơn giản mà chắt lọc, bài thơ “Tĩnh Dạ Tứ” đã thể hiện một cách nhẹ nhàng và thấm thía tình cảm quê hương của nhà thơ trong đêm thanh tĩnh. Từ bài thơ, ta mới thấy: Những tiếng nói xa xưa nhưng chứa đựng những tình cảm vô cùng cao đẹp, gần với chúng ta ngày nay.
“Đêm thu trăng sáng như sương,
Lí Bạch ngắm cảnh nhớ thương quê nhà...”
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK