Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Cảm nghĩ về mẹ. KO CHÉP MẠNG. THANKS câu hỏi...

Cảm nghĩ về mẹ. KO CHÉP MẠNG. THANKS câu hỏi 2899402 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Cảm nghĩ về mẹ. KO CHÉP MẠNG. THANKS

Lời giải 1 :

“Mưa về trên khu phố khuya sao não nề
Thân mẹ tôi đã ướt đẫm vì đường dài
Thương mẹ tôi hy sinh suốt cả cuộc đời
Mong đời tôi luôn ấm êm”

Đó là những câu hát da diết, não nề trong ca khúc “Mẹ tôi”. Những câu hát ấy, đã gợi lên trong em những yêu thương, quý mến về người mẹ của mình - một người mẹ luôn tần tảo sớm hôm, một lòng vì con cái.

Mẹ em là giáo viên tiểu học, năm nay đã bốn mươi tám tuổi. Mẹ có vóc dáng cao, gầy, nhìn qua ai cũng nghĩ là rất yếu đuối, mỏng manh. Thế nhưng ẩn bên trong cơ thể mảnh mai ấy, là một nguồn sức mạnh to lớn, có thể khiêng lên cả một bầu trời cho em. Mẹ có mái tóc đen, dài đến giữa lưng. Mỗi khi đi dạy, mẹ lại tết gọn ở phía sau lưng. Vì những đêm dài thức khuya soạn giáo án trong đêm khuya, nên mắt mẹ em yếu đi, phải đeo kính suốt ngày. Mẹ có khuôn mặt tròn phúc hậu, cùng một nụ cười dịu dàng. Chính vì thế, mà mẹ có thể nhanh chóng khiến mọi cô cậu học trò yêu mến ngay lần gặp đầu tiên. Bàn tay mẹ thon dài, có vết chai dày ở đầu ngón tay, do nhiều năm cầm bút, cầm phấn. Giọng nói của mẹ vô cùng trong trẻo, mềm mại, ai cũng thích lắng nghe. Mỗi khi mẹ giảng bài, là học sinh lại say sưa theo dõi.

Mỗi ngày, mẹ luôn bận rộn để soạn giáo án, chuẩn bị cho buổi dạy, lại phải dành thêm thời gian để kèm cho những học sinh yếu trong lớp, rồi lại chấm bài, họp phụ huynh. Thế nhưng, mẹ vẫn luôn ưu tiên dành rất nhiều thời gian cho em. Để em luôn có cảm giác được mẹ quan tâm, yêu thương, chăm sóc. Mỗi sáng, em được mẹ đánh thức, cùng mẹ ăn sáng rồi lại được mẹ chở đến trường. Buổi chiều, em sẽ cùng mẹ về nhà. Tối tối, em ngồi học bài ở bên chiếc bàn mẹ soạn giáo án. Mỗi khi em có bài nào không hiểu, mẹ sẽ dừng lại giải thích cho em. Những lúc mẹ kèm cho học sinh, em sẽ ngồi cạnh lắng nghe. Đôi khi em còn là trợ thủ của mẹ, giúp mẹ xóa bảng, phát vở. Cứ thế, mọi khoảnh khắc trong ngày của em luôn có mẹ bên cạnh.

Có một lần em bị điểm kém môn Toán. Nguyên nhân là do em không cẩn thận lúc làm bài, viết nhầm đáp án. Hôm ấy, mọi người ai cũng rất ngạc nhiên, cô giáo còn có phần thất vọng nữa. Lúc ra chơi, em nghe thấy các bạn xì xào rằng, con gái của cô giáo mà lại làm sai bài toán dễ như vậy, thật không ngờ… Những lời bàn tán ấy khiến em vốn đã buồn vì bị điểm kém lại càng buồn bã hơn. Em cảm giác như mình đã khiến mẹ phải xấu hổ. Đau khổ vô cùng, tối hôm ấy, em đã không ăn cơm mà ngồi khóc ở trong phòng. Một lát sau, mẹ vào phòng, khẽ vuốt tóc em và nói:

- Thôi, con nín đi nào, con gái của mẹ không có gì phải khóc cả. Đó chỉ là một nhầm lẫn nhỏ thôi mà. Lần sau con lại cẩn thận hơn là được. Không sao đâu.

Lúc ấy, em liền ôm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:

- Mẹ ơi, con đã làm mẹ phải xấu hổ rồi. Con thật là ngu ngốc…

- Không, không phải như thế! - Mẹ ngắt lời em. Chờ em ngừng khóc mẹ mới nói tiếp:

- Con người ai cũng có thể có sai lầm. Chỉ cần con nhận ra và biết sửa sai là được. Con của mẹ đã hiểu được lỗi sai của mình nên mẹ rất vui. Và con cũng không hề làm mẹ xấu hổ. Sao mẹ lại xấu hổ khi con của mẹ biết hối hận vì sai lầm của mình chứ.

- Nhưng con là con của cô giáo mà lại sai bài toán đơn giản như thế mà… - Em ngập ngừng trả lời mẹ.

Mẹ liền nói:

- Con của cô giáo thì làm sao chứ. Con vẫn là một cô bé lớp 7 bình thường mà, cũng sẽ có lúc điểm cao, lúc điểm thấp chứ. Mẹ cảm thấy điều đó hết sức bình thường, chẳng hề cảm thấy xấu hổ gì cả. Chỉ cần con luôn cố gắng hết sức mình là được. Con hiểu ý mẹ không.

- Con hiểu rồi ạ! - Em trả lời mẹ bằng sự hạnh phúc ngập tràn.

Sau đó, em liền ra bếp ăn cơm. Ở đó, bố cũng đang ngồi chờ em bằng ánh mắt hiền từ. Vậy là em vừa ăn, vừa cười nói, nụ cười rạng rỡ lại trở về trên khuôn mặt vẫn còn chưa khô nước mắt của em. Sau lần ấy, em lại càng thêm yêu quý mẹ của mình hơn. Mỗi ngày, em luôn cố gắng nỗ lực hết sức mình để làm cho mẹ vui vẻ. Vì em muốn mẹ sẽ được tự hào về em. Ngoài ra, vào những thời gian rảnh, em còn giúp mẹ làm việc nhà như quét nhà, nấu cơm, rửa bát, phơi áo quần… để mẹ có thời gian được nghỉ ngơi.

Em mong rằng thời gian trôi thật chậm, để mẹ luôn mạnh khỏe, sống bên cạnh em thật lâu, thật lâu. Nhưng em cũng mong thời gian trôi thật nhanh để em lớn lên, báo đáp, chở che cho mẹ, bù đắp những vất vả mà mẹ đã gồng gánh trong bao năm qua. Tất cả những mong muốn trái ngược ấy, đều xuất phát từ một điều duy nhất - đó chính là tình yêu mẹ cháy bỏng trong trái tim của em.

Thảo luận

Lời giải 2 :

“Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi”
Sau khi học bài ca dao này em đã hiểu công cha nghĩa mẹ thật là to lớn. Đặc biệt là mẹ - người mà em yếu quý nhất trên trần đời này. Đối với em, hình ảnh người mẹ là hình ảnh đẹp và thiêng liêng nhất. Em sẽ khắc cốt ghi tâm hình ảnh người mẹ của em.
     Mẹ em năm nay đã 40 tuổi rồi nhưng trông mẹ vẫn còn trẻ lắm. Mẹ không đẹp như những cô gái khác nhưng đối với em mẹ vẫn luôn là người phụ nữ đẹp nhất, tuyệt vời nhất mà em từng thấy. Mẹ cos thân hình mảnh mai. Mẹ có làn da hơi ngăm đen vì mẹ luôn luôn phải đi dưới trời nắng chói chang để kiếm tiền nuôi em. Mái tóc của mẹ suôn, mượt và xoăn. Đôi bàn tay của mẹ thon, dài như tháp bút. Trên đôi tay ấy đã có những vết chai xạm do mẹ phải làm việc cực khổ. Đôi mắt của mẹ lúc nào cũng nhìn em trìu mến. Môi mẹ luôn thâm vào mùa đông vì tiếp xúc với không khí bên ngoài nhiều. Ẩn dưới đôi môi đó là hàm răng trắng, đều như hạt bắp luôn luôn nở nụ cười rạng rỡ. Mỗi khi mẹ cười để lộ đôi má lúm đồng tiền rất duyên. Mẹ là một con người rất giản dị, mẹ luôn mặc những bộ quần áo đơn giản nhưng khi mẹ mặc thì trông mẹ lại rất đẹp. 
     Trong gia đình, mẹ luôn quan tâm, chăm sóc mọi người rất chu đáo. Em nhớ khi em còn bé, em rất hay ốm. Khi đó mẹ phải thức đêm để trông em có bị làm sao không. Mẹ nấu cháo cho em ăn, mẹ bón từng thìa từng thìa một. Mẹ lo thuốc cho em uống đúng giờ và mẹ chỉ mong em sớm khỏi bệnh. Vào lúc đó, em đã nhận ra được sự tần tảo, hy sinh cũng như sự yêu thương, chăm sóc của mẹ đối với em.
     Nhưng dù vậy, cũng có đôi ba lần em làm cho mẹ phải buồn và phiền lòng. Hồi ấy, em còn học lớp năm và rất hay nóng nảy. Vào một lần, em và bạn đang chơi với nhau nhưng vì em thấy bạn chơi bẩn nên em đã nói với bạn nhưng bạn vẫn cố tình lờ đi và vẫn làm tiếp. Vậy làm em tức quá nên bạn chạy, khi đó em đã đánh bạn. Khi về lớp có một bạn chơi thân với bạn đó và lao đến đánh em, em đánh lại bạn. Vào tiết sinh hoạt, cô giáo đã thẳng thắn phê bình chúng em và bảo chúng em viết bản kiểm điểm. Khi đó, em rất lo lắng. Trên đường về nhà, em có cảm giác như đường đi dường như ngắn lại. Khi về đến nhà, em thấy mẹ đang vui vẻ đón em. Em lo lắng rồi bình tĩnh lấy lại sự bình tĩnh và nói sự thật rằng mình bị viết bản kiểm điểm vì đánh nhau. Lúc đó, mẹ em rất buồn và tức giận nhưng một lúc sau mẹ em lấy lại bình tĩnh. Mẹ không những không quát em mà còn khen em trung thực vì đã nói thật cho mẹ. Mẹ còn nói, ai cũng có lúc nóng nảy mà không bình tĩnh được nên mẹ sẽ không trách móc con. Sau khi nghe mẹ nói, em ngẫm nghĩ lại và em nhận ra được lỗi lầm của bản thân và em sẽ bỏ tính nóng nảy đó đi vì nó rất xấu. 
     Mẹ là một giáo viêm mầm non của trường mầm non Cấn Hữu. Nhiều năm liền mẹ đạt giáo viên dạy giỏi cấp trường. Vì vậy, mẹ luôn được các bậc phụ huynh yêu quý, kính trọng. Ai ai cũng tin tưởng giao con của mình cho mẹ em dạy dỗ. Trong số các học sinh của mẹ, có rất nhiều em rất bướng bỉnh, không nghe lời nhưng sau khi mẹ em dạy các em ấy lại rất ngoan ngoãn, luôn vâng lời bố mẹ. Vì vậy, mẹ em lại được nhiều phụ huynh yêu quý hơn. 
     Đối với mọi người mẹ luôn giúp đỡ hết mình và luôn nhìn mọi người với ánh mắt trìu mến. Mẹ luôn nở nụ cười tươi tắn. Mẹ rất hăng hái đối với những chuyênn cho cộng đồng như góp tiền mua sách cho trẻ em vùng, sâu vùng xa, ... Mẹ còn đóng góp tiền cho quỹ vắc xin vì hiện nay dịch bệnh Covid-19 đang hoành hành trên toàn thế giới.
     Tình cảm mẫu tử thật đáng trân trọng. Đối với em, mẹ giống như một điểm tựa vững chắc không thể nào thiếu trong cuộc sống. Từ tận đáy lòng, em muốn dành cho mẹ tình yêu thương chân thành và sâu sắc nhất vì mẹ đã hi sinh rất nhiều, mẹ đã chăm sóc em, mẹ phải làm việc mệt mỏi để kiếm tiền nuôi lớn em thành người. Em hứa sẽ cố gắng chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng mẹ.

Bài này mik đánh sẵn trên máy vì thi giữa kì online nên nhanh nha!

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK