Phía sau nụ cười
“- Hạnh phúc là khi em sống hết mình, biết ngã - đứng lên - và đi tiếp, đừng nản chí em nhé!...
- Vâng, em hiểu rồi cô ơi!”
Chợt ngồi lặng im một mình, em nhớ về cô, nhớ về những ngày đã qua, nhớ về góc bảng nơi em đã từng đứng. Và nhớ về nụ cười của cô nữa, một nụ cười mà có nét gì đó ẩn khuất tận đáy lòng - cô không nói. Phải chăng cuộc sống luôn như vậy rất giản dị, đời thường nhưng cũng rất bao dung, chân thành, cao cả.
Ngày ấy khi em còn là cậu học trò chuyên văn tinh nghịch, tò mò, và rất ham chơi. Em sống đầy lý tưởng của lứa tuổi mộng mơ, vô tư lự và chẳng bao giờ “ngó ngàng tới những con số, những hằng đẳng thức, hay những công thức tính phương trình. Với em môn “toán học” chỉ làm cho cuộc sống này già đi, vô vị, và cực kỳ nhàm chán.
Cô thường nói với cả lớp rằng: “Hãy biết sống hiền hoà mở rộng lòng, tin tưởng, quan tâm, và giúp đỡ tất cả mọi người như thế hạnh phúc đến với em sẽ trọn vẹn hơn. Và hãy tạo ra ước mơ và cố thực hiện cho bằng được ước mơ đó. Đừng dừng bước, mất lòng tin mỗi khi vấp ngã, nếu có trở ngại, bình tĩnh để tìm cách giải quyết tốt nhất. Hạnh phúc là khi em sống hết mình, biết ngã - đứng lên và đi tiếp, đừng nản chí em nhé!”
Em vẫn không hiểu đằng sau hạnh phúc sẽ là gì? Phải chăng là nụ cười khi ta chạm tay tới bờ vinh quang hay những giọt nước mắt khi con đường trở nên bế tắc, hỗn loạn? Em không xác định nổi cô ơi, bởi vì cuộc sống này muôn màu, đa chiều quá. Nhận thức về cuộc sống thì vô bờ, không ai giống ai, đúng sai tốt xấu đều do nhận thức của từng người mà ra cả. Vậy tại sao em lại không mỉm cười với số phận cô nhỉ? Phải tin vào ngày mai chứ, nếu em có quyết tâm và một niềm tin với ước mơ đã định. Ai mà chẳng có lúc tưởng chừng như không thể vượt qua, cuộc sống mà, ta phải biết vươn lên. Em tin vào những gì cô đã nói, và dù thế nào thì em vẫn tin tưởng vào ngày mai, vào cuộc sống diệu kỳ luôn công bằng với tất cả mọi người, cô nhỉ?
Nụ cười đó - tuổi học trò hồn nhiên đã đi qua. Ôi biết bao kỷ niệm về mái trường, những dòng lưu bút hay là những cái “xách tai” cho những ai lười học. Em biết mà chẳng có hạnh phúc nào là tồn tại mãi mãi, nhưng hình ảnh về cô thì suốt đời em, tận sâu thâm tâm em không bao giờ quên được
Cô còn nhớ không? Ngày cô báo tin mình sắp làm mẹ. Trông cô vui lắm, nụ cười hạnh phúc, cô nhìn chúng em một cách âu yếm, rạng ngời. Nhưng cô có biết rằng đằng sau nụ cười đó là nỗi buồn của tất cả chúng em. Thế là cô sắp làm mẹ và tình cảm của cô dành cho chúng em có còn như thế nữa không? Chẳng ai trong chúng em nói gì nhưng nhìn vào mắt cô, em biết rằng cô cũng hiểu được sự đố kỵ của lũ học trò cưng ngốc nghếch.
Cô vẫn cười, cô bảo: Sau này “bé Bông” sẽ học đại học Luật, đó là ước mơ thời trẻ mà cô chưa làm được. Em vẫn không hiểu tại sao phải học luật trong khi có rất nhiều nghề cao quý, kiếm được nhiều tiền và rất vinh quang. Nhưng rồi cô vẫn mỉm cười, bởi vì đó là ước mơ, là tình yêu của cô mà.
Rồi thời gian trôi đi, cả lớp háo hức chờ ngày “bé Bông” ra đời. Nhóm con trai thì bàn nhau sẽ tập cho “Bông” đá bóng, học võ và huýt sáo. Nhóm con gái thì xúm vào bàn tán “sẽ mua thật nhiều búp bê cho Bông”. Một thời gian sau, cả lớp nghe được tin cô đã sinh bé Bông nhưng cô không còn nữa. Chúng em đều lặng người đi, không gian bỗng nhiên u ám, nỗi buồn vây quanh. Bốn mươi lăm trái tim chết lặng. Khi ấy, tất cả chúng em đều khóc cô ạ.
Sau này, mỗi khi đến thăm bé Bông, khi nhìn thấy bé Bông cười, em lại nhớ về cô. Vẫn là nụ cười ấy, vẫn là đôi mắt rạng ngời mà chúng em yêu mến. Dường như cô vẫn đâu đây bên cạnh em, động viên và chia sẻ, giúp em thêm tự tin đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Em đã biết mỉm cười mỗi khi buồn, thất vọng, và cô đơn. Em đã tập đứng lên mỗi khi vấp ngã bằng chính khả năng của mình. Và tập cách thể hiện mỗi khi cần có một quyết tâm. Không việc gì là không thể làm được phải không cô? Em đã hiểu ước mơ là gì. Và làm thế nào để có được ước mơ- chao ôi đơn giản thế nhưng lại là cả quãng đường dài nhận thức, suy nghĩ, chiêm nghiệm về cuộc đời của em đó cô ạ! .
Nụ cười đó đã theo em suốt những năm dài quân ngũ, ban thêm tự tin - nguồn sức mạnh mỗi đêm trường hành quân. Em biết sống phải hòa mình với mọi người, cùng chung nhịp đập. Không cúi đầu chấp nhận số phận và hiên ngang đối diện với sóng gió đời người. Nụ cười đó là bất diệt, là khúc quân hành, là lửa trong tim soi sáng tâm hồn chúng em. Và em sẽ mãi cười, cố cười thật tươi, bình yên như tâm hồn cô vậy. Em đã trưởng thành hơn, không còn khóc mỗi khi buồn mà đã biết đi tìm những câu trả lời cho cuộc đời của chính em.
Thời gian thoáng qua mà dường như chưa tìm ra dấu vết của những ngày tháng mộng mơ. Giờ cô đã đi xa, kỷ niệm về cô không thể và không bao giờ phai nhòa trong tâm trí của chúng em. Còn hơn thế cô đã cho em tất cả, đó là niềm tin, là sự chân thành, và nghị lực vươn lên trong đường dẫn đến ngày mai. Cám ơn cô lời cảm ơn đó em chưa bao giờ nói, em sẽ sống có trách nhiệm với tình thương, ân cần, và lòng vị tha cô đã dành cho chúng em.
Sắp đến ngày 20 tháng 11, em lại nhớ tới cô nhiều hơn. Mặc dù hiện tại cô đã không còn ở bên chúng em, nhưng trong tận sâu đáy lòng của em luôn nhớ về cô cùng những lời cảm ơn chân thành nhất.
#Nocopy# Bài này mình làm trên máy tính rồi!
Chúc bạn học tốt!
Cho mình câu trả lời hay nhất được không?
Thời học sinh chúng ta thường gắn với thầy cô giáo – những người lái đò tận tụy chỉ bảo chúng ta nên người. Ngày 20-11- ngày có ý nghĩa với những người lái đò ây và cũng là ngày để học sinh chúng ta bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với thầy cô.
Lớp chúng tôi lên kế hoạch để tạo bất ngờ cho cô. Chúng tôi âm thầm trích quỹ lớp mua hoa, quà tặng cô. Một nhóm múa được thành lập. Mấy bạn nữ khéo tay tụm lại gói quà , làm báo tường . Trong lớp tôi được 2 đứa giỏi văn : Đứa giỏi viết văn thì được phân công viết một bài thuyết trình . Đứa còn lại giỏi thơ thì sáng tác thơ tặng thầy cô. Mấy baonj con trai thì làm mô hình 20-11. Tất cả mọi việc đều diễn ra âm thầm trong sự chỉ đạo của nhỏ lớp trưởng (tôi) .
Đến ngày 20-11 , chúng tôi lần lượt trình diễn các tác phẩm và đều đạt giả nhât. Chúng tôi vui lắm. Đặc biệt là thơ và văn thuyết trình , chúng tôi đọc xong cả trường vang rộn tiếng vỗ tay của các bạn học sinh cùng các thầy cô giáo. Cô giáo tôi đã khóc , cô ôm chúng tôi vào lòng và nói : “ Cảm ơn các em , trò yêu của cô , các em làm tốt lắm !”
Đó là ngày 20 -11 ý nghĩa với tôi nhất.
Mk đã từng làm bài này gửi qua cho cô nên đừng báo cáo nha
Hay thì cho 5 sao và ctlhn nha
Chúc học tốt
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK