Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 4.Viết một đoạn văn (3 -> 5 câu) nêu câu...

4.Viết một đoạn văn (3 -> 5 câu) nêu câu cảm nhận về hình ảnh của người phụ nữ trong xã hội cũ. (2,0 đ) ip làm văn (5 đ). Phát biểu cảm nghĩ về người thân

Câu hỏi :

Các anh chị ơi giúp em với ạ

image

Lời giải 1 :

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”. Đối với riêng tôi, mẹ chính là người quan trọng nhất trong cuộc sống.

Năm nay, mẹ em bốn mươi hai tuổi. Mẹ em không cao lắm. Dáng người khá đầy đặn. Mái tóc mẹ vẫn còn rất dày và đen bóng. Dường như em được thừa hưởng nước da trắng hồng từ mẹ. Khi nhìn vào khuôn mặt của mẹ, ai cũng cảm thấy quý mến. Các bác hàng xóm thường bảo đó là một khuôn mặt phúc hậu. Mẹ vốn là giáo viên dạy môn Toán của một trường cấp hai trong huyện. Tuy dạy Toán nhưng mẹ không hề khô khan. Như bao người phụ nữ khác, mẹ cũng rất yêu thích cái đẹp. Trong nhà luôn luôn phải có một vài lọ hoa. Những món ăn mẹ nấu ngon tuyệt vời. Và mẹ cũng rất yêu thích thơ ca... Điều làm em cảm thấy thích thú và tự hào nhất với bạn bè là mỗi khi gặp phải một bài toán hóc búa, em đều có thể nhờ mẹ giảng bài. Những lúc giảng bài cho em lại vô cùng nghiêm khắc. Nhưng nhờ vậy mà em đã hiểu bài hơn.

Ngoài ra, mẹ em còn là một bà nội trợ rất đảm đang. Mọi công việc trong gia đình đều do bàn tay của mẹ chăm lo. Mẹ thường sáng tạo ra những món ăn độc đáo để cho em và bố cùng thưởng thức và đánh giá. Công việc của một đầu bếp rất bận rộn. Nhưng những bữa cơm trong gia đình mẹ vẫn luôn lo lắng tươm tất. Thỉnh thoảng, mẹ lại dạy em nấu một vài món ăn đơn giản. Bởi mẹ cho rằng, là con gái nên biết nấu một vài món ăn đơn giản để có thể tự chăm sóc cho mình. Em cảm thầy những lời dạy của mẹ đều rất đúng đắn.

Em hy vọng mẹ sẽ luôn mạnh khỏe để sống hạnh phúc cùng với bố con em. Từ tận đáy lòng, em muốn dành cho mẹ những lời yêu thương và trân trọng nhất.

Xin CTLHN ạ

Thảo luận

Lời giải 2 :

Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thời phong kiến lúc nào cũng hiện là một đóa hoa trôi nổi trên mặt nước. Đóa hoa ấy trôi nổi mãi mà không biết sau này sẽ đi về đâu, tựa như số phận lênh đênh trên mặt nước. Phụ nữ việt nam qua bài thơ còn hiện lên là những con người có số phận hồng nhan bạc phận, không có quyền được nói, nhưng trong hoàn cảnh ấy, họ vẫn sáng bừng lên như những đóa sen thanh cao.

----

Ngay từ những phút giây nhận thức được thì  tôi đã được nghe những câu chuyện mà bà tôi kể, chất giọng ấm áp, lại nhẹ nhàng đôi lúc trầm bổng đã khiến tôi đắm chìm vào một thế giới, nơi mà công chúa kết hôn với hoàng tử, nơi mà bạch tuyết sẽ tìm thấy chân ái đời mình.

Trong những năm tháng ấy, khi lớn lên cùng những câu truyện cổ tích, không thể thiếu sự đồng hành của người mà tôi kính yêu gọi tiếng : "Bà". Bà tôi là một người thân thiện, từng câu chuyện cổ tích của bà đã đồng hành với tôi trong quá trình trưởng thành.

Những kí ức mờ nhạt về bà vẫn còn đâu đó, tôi vẫn nhớ, một người có mái tóc trắng bạc phơ, hàm răng đã không còn sạch như trước vì những quả trầu, đôi lúc, có thể người thấy mùi cau trên người của bà.

Bà hiền hậu lắm, nếu như để nói thì có lẽ bà là người phụ nữ hiền nhất tôi từng thấy, bà vuốt tóc tôi, miệng còn lại nhai bã trâu, vừa nhai, bà vừa kể lại những câu chuyện cũ kì vốn không phai mờ trong tâm trí bà. 

Tôi vẫn nhớ loáng thoáng khuôn mặt đã vì những nếp nhăn, vì dòng đẩy của thời gian mà đã già đi một chút, nhưng trên đó bà vẫn còn giữ được vẻ dịu dàng của mình, bà vẫn giữ được nụ cười. Mái tóc đã ngả màu theo năm tháng nhưng lúc nào với tôi, nó cũng bềnh bông, đẹp đẽ đến kì lạ.

Tiếc thay, bà lại không thể tiếp tục cùng tôi trưởng thành nữa, kí ức của tôi về bà mãi mãi dừng lại năm tôi lên 5. Ngày ấy là một ngày mưa rào, nắng hạ không còn, chỉ còn lại là những tiếng róc rách và tiếng khóc bi thương. Tôi lúc ấy ngơ ngác lắm, chỉ nhìn thấy bà đang nằm trên giường, mắt nhắm chặt, lúc ấy tôi cảm giác không lành, tay cứ lay lay bà không ngừng gọi. Sau này, khi nhớ lại năm ấy, tôi vẫn đau thương vô cùng.

Dù cho bà không còn đó, nhưng tôi biết, ở một phương trời nào, bà vẫn là thiên thần ngày nào, vẫn dõi theo và yểm trợ cho tôi, và giúp tôi nên người.

Nếu được, tôi vẫn muốn mình sẽ được cùng bà lớn lên, muốn được cùng bà kể chuyện lần nữa, muốn được những đêm đông giá rét có người sưởi ấm cho. Cảm ơn bà nhiều lắm vì đã là một phần tạo nên kí ức tươi đẹp của tôi.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK