Lời giải 2 :
Bài văn :
Một người bạn,đã chơi với tôi đã lâu,từng trải qua bao nhiêu buồn vui.Tất nhiên,là sẽ có những kỉ niemj đáng nhớ ko thể quên được.
Trưa hôm ấy,tôi và cái My bạn tôi đi học về,đến đầu làng,ập vào mắt hai chúng tôi là cây xoài xum xuê toàn là trái.My rủ tôi cùng trèo qua bức tường để hái chúng,biết điều đó là sai nhưng tôi ko thể cưỡng lại được,nên đành nghe theo lời xúi dại của My.Hai chúng tôi khó khăn lắm mới qua được,vào được rồi My và tôi rất ngạc nhiên khi ko chỉ là một cây xoài mà cả một vườn trái cây nào là:ổi,mận,bưởi,thanh long,me,...Hai đứa thi nhau hái,đến lúc mỗi đứa ôm trong mình toàn là trái thì ko thể trèo qua được.Hai đứa vừ lúng túng vừa suy nghĩ một hồi lâu,đang tính kế thì bỗng thấy một bóng dáng,thấp thoáng,đoán chắc là chủ vườn,My bảo tôi trèo qua trước để My quăng trái cho mà bắt,rồi My trèo qua sau.My đang trèo qua,nhưng ko kịp,My đã bị chủ vườn bắt lại,My bị trách mắng,đứng bên ngoài tội lỗi đang bao trùng xung quanh tôi,nếu bây giờ tôi ko vào đó và nhận lỗi thì My sẽ phải làm sao?.Suy nghĩ một hồi lâu,tôi quyết định sẽ vào bên trong nhận lỗi cùng vs My,cảm thấy tội lỗi,ân hận tôi cuối đầu xin lỗi bác chủ vườn.Cũng may,bác chủ vườn cũng tha lỗi cho tôi và còn nhắn nhủ với tôi một câu:
"Điều sai trái đánh cắp lương tâm ta.
Ăn trộm,ăn cắp tự tiện nảy sinh.
Bạn bè vì ta mà che dấu.
Chính vì vậy làm cho ta sai càng sai.
Có lỗi,biết nhận lỗi là điều tốt.
Hãy cố gắng phát huy!"
Cháu hãy nhớ lấy!
Kỉ niệm thật khó quên,kèm theo lời giảng dạy của bác chủ vườn,lại thấm thía và càng ko thể quên hơn nữa.Sau lần đấy,My và tôi càng trở nên thân thiết hơn,tình bạn của chúng tôi ko thể chia cắt nhờ kỉ niệm hôm ấy.