Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Hãy viết một kết thúc khác cho câu chuyện cô...

Hãy viết một kết thúc khác cho câu chuyện cô bé bán diêm trong đó có sử dụng ít nhất một trợ từ hoặc thán ừ và chỉ ra nhanh

Câu hỏi :

Hãy viết một kết thúc khác cho câu chuyện cô bé bán diêm trong đó có sử dụng ít nhất một trợ từ hoặc thán ừ và chỉ ra nhanh nha mình cần gấp

Lời giải 1 :

Nói đến nhà văn An-đéc- xen là người ta liền nghĩ ngay đến một nhà văn người Đan Mach, người đã dành cả một đời cầm bút của mình để viết bao câu chuyện cổ tích cho muôn mọi trẻ em trên khắp thế giới. Tác phẩm của ông rất giàu tính nhân văn và được nhiều độc giả đón nhận. Câu chuyện “Cô bé bán diêm” là một trong những tác phẩm như vậy.

     Câu chuyện kết thúc với cái chết của cô bé bán diêm sau những lần quẹt diêm vào một đêm Giáng Sinh giá lạnh. Cái chết ấy là hoàn toàn phù hợp với logic của câu chuyện nhưng cũng chính nó để lại trong ta bao suy ngẫm. Nếu như được viết tiếp câu chuyện, tôi sẽ không để cho cô bé ấy chết đi.

     Sau khi quẹt hết bao diêm, cô bé thẫn thờ ngước mắt nhìn lên bầu trời cao rộng kia. Đêm mùa đông giá lạnh quá! Dòng người vẫn tấp nập, vội vã rảo bước thật nhanh. Đột nhiên, có một người đàn bà dừng lại trước mặt cô. Người đàn bà ấy, gương mặt toát lên sự từng trải, ấm mắt hiền hòa, liền cất lên một giọng nói ấm áp:

     - Cháu bé! Đêm Giáng sinh ai ai cũng vội vã trở về nhà, sao cháu lại ngồi ở nơi đây?

     Sự xuất hiện của người phụ nữ như một ngọn lửa ấm áp xua đi cái lạnh buốt của đêm dông. Cô bé vội đáp:

     - Nhung cháu không có nơi nào để trở về…

     Đôi mắt trong trẻo ngấn lệ…

     Người đàn bà cảm thấy như có một thứ gì đó bóp nghẹt trái tim mình. Bà như chợt hiểu ra chuyện gì đó. Bà vội nói:

     - Hãy mau đi theo bà nào con!

     Đôi tay của người phụ nữa vội cầm lấy bàn tay nhỏ xinh của cô bé bán diêm. Hai người vội rảo bước thật nhanh. Tuyết mỗi lúc một dày.

     Cuối cùng, họ dừng chân tại một ngôi nhà. Người phụ nữa vội nói:

  - Từ mai, đây sẽ là mái ấm gia đình mới của con. Ở nơi đây, con sẽ được sống với cha mẹ, mọi người sẽ yêu thương con, bao bọc con, che chở con.

     Người phụ nữ dẫn cô bé vào nhà. Trong ngôi nhà nhỏ bé mà ấm áp tình yêu thương ấy, có cây thông của đêm Giáng sinh, có bàn ăn thịnh soạn với những món đồ mà cô hằng mơ ước, có những người thiện lương luôn sẵn sang mở rộng vòng tay chào đón cô, thương yêu cô.

     Thì ra, khi người bà mất đi, cô tưởng như hạnh phúc đã xa rời cô vĩnh viễn thì lại có những tình yêu mới đến bên cô. Cuộc đời luôn tồn tại những phép màu kì diệu và càng kì diệu hơn khi chính bàn tay con người, chính trái tim yêu thương của con người làm nên.

     Sở dĩ tôi chọn kết thúc mới như vậy vì nó sẽ tạo nên một kêts thúc có hậu cho câu chuyện. Cô bé bán diêm sẽ sống một cuộc đời mới, hạnh phúc hơn và tươi đẹp hơn. Tôi nghĩ rằng kết thúc hạnh phúc và viên mãn chính là điều mà hết thảy chúng ta đều mong muốn.

     Phép màu là điều có thật trong đời sống. Nó không biến con người rời xa cuộc sống để viễn tưởng về một tương lai nhưng chắc chắn nó sẽ thay đổi thực tế cuộc sống. Văn hào Pháp Vich-to Huygo trong tác phẩm của mình đã từng nói đại ý rằng: Trên đời này chỉ có một điều ấy thôi, đó là tình yêu thương! Khi gia đình cô bé bán diêm đã không trao tặng cho cô một hạnh phúc viên mãn, thì ở một nơi nào đó thôi, hạnh phúc mới sẽ lại đến với cô.

     Con người đến với cuộc đời trên muôn vạn cung đường phong phú khác nhau và hạnh phúc là điều tất cả chúng ta đều mong muốn có. Đến với thế giới của nghệ thuật, mỗi nhà văn dựa theo logic câu chuyện mà sẽ tạo ra những cách kết thúc cho phù hợp. Độc giả, hãy trở thành người dồng sang tạo, viết tiếp, tưởng tượng lại những cách kết thúc mới để kéo dài sự sống cho tác phẩm văn học để văn học mãi là người bạn đồng hành cùng ta, để nhà văn mãi là người hát rong trên mọi cung đường của nhân loại. Xưa tôi yêu truyện cổ An- đéc- xen nay tôi càng say mê hơn những câu chuyện thấm đẫm chất nhân văn đó….

Thảo luận

Lời giải 2 :

Cô bé bán diêm kết thúc khác

Đoạn trích “Cô bé bán diêm” là một câu chuyện khép lại với nỗi buồn sâu thẳm của những ước mơ không thành hiện thực. Ngòi bút của An-đéc-xen cũng đã bày tỏ sự xót thương đầy sâu sắc cho cô bé có số phận không may, bởi chính ông cũng đã trải qua một tuổi thơ nhọc nhằn. Nếu được viết tiếp câu chuyện này, em sẽ không để đứa trẻ bất hạnh ấy phải qua đời.

Đêm nay là đêm giao thừa. Trời lạnh như cắt, tuyết rơi nhiều, không gian đêm cuối năm tối tăm mờ mịt. Trong bóng tối lạnh lẽo đó, một em bé vẫn còn lang thang ngoài đường, đầu trần, chân đất, bụng đói. Co ro trong giá rét, em vừa đi vừa cất tiếng rao mời mọi người mua diêm giúp em. Giọng em run rẩy và lọt thỏm giữa tiếng trò chuyện, tiếng cười và niềm hân hoan của mọi người. Chẳng ai mua diêm suốt cả ngày nay, cũng chẳng ai cho em lấy một xu! Em lê bước trên con đường, lạnh và đói khiến em run cầm cập lên - đúng là hình ảnh bi thảm nhưng dòng người vẫn đi tấp nập trên con đường gạch men đẹp đẽ, không một ai đoái hoài đến tình cảnh của một cô bé tội nghiệp.

Cô bé bán diêm cũng đã từng có một mái nhà ấm cúng. Mẹ em đã bỏ em mà ra đi khi em còn nhỏ. Niềm hi vọng lớn nhất của em lúc bấy giờ là người bà nhưng số phận bất hạnh vẫn mãi quanh quẩn em và Thần Chết cũng đã đến cướp bà đi mất. Sau khi bà em ra đi, cha em rầu rĩ vì gia sản dần tiêu tán rồi trở thành kẻ nghiện rượu mà thu trọn tình cảm vốn dành cho em. Ông ta mất hết tỉnh táo, hay đánh đập, chửi rủa em. Trước hoàn cảnh như thế, em cô đơn, đói rét, phải tự đi kiếm sống bằng công việc bán diêm. Nếu ngày hôm đó em chưa bán được bao diêm nào, không ai bố thí thì em không dám về nhà vì cha em chắc chắn sẽ đánh em. Mà về nhà cũng lạnh như thế này thôi, gió lạnh vẫn lọt qua mái nhà, dù các lỗ hổng đã được giẻ rách chèn lại nhưng hai bàn tay em gần như lạnh cứng đờ ra.

Gió lạnh thổi không ngừng làm em phải co người lại. Em nhìn ra xung quanh như muốn xem có cách nào có thể làm ấm hơn. Cuối cùng em chợt nhớ tới bó diêm trong tay. Đánh liều quẹt một que thôi nhỉ? Que diêm bốc cháy, em vội hơ bàn tay bé nhỏ vào ngọn lửa đang rực sáng như than hồng. Em tưởng chừng như mình đang được ngồi bên lò sưởi bằng sắt. Em vừa duỗi đôi chân ra sưởi ấm thì lò sưởi biến mất. Trong tay em chỉ còn lại một que diêm đã tàn hẳn. Em chợt bàng hoàng nhận ra, thế nào hôm nay về cũng sẽ bị cha mắng.

Cô bé lại quẹt que diêm thứ hai vào tường, diêm cháy và sáng rực lên, chiếu vào bức tường. Trong ảo ảnh hiện ra bức tường đã bị biến thành một tấm rèm bằng vải màu cho em nhìn thấy vào tận trong nhà. Em thấy một cái bàn ăn thật lớn, trên bàn là khăn trải trắng tinh, bát đĩa thật đẹp bày đầy những thức ăn thịnh soạn. Nhưng điều kì diệu nhất là con ngỗng đó nhảy ra khỏi dĩa, trên ngực còn cắm cả dao ăn, tiến về phía em. Bất chợt que diêm vụt tắt, trước mặt em chỉ còn những bức tường dày đặc và lạnh lẽo.

Em quẹt que diêm thứ ba. Lúc này, em đang ngồi dưới gốc một cây thông Giáng Sinh. Cây này lớn, trang trí lộng lẫy hơn cây mà trước đây em đã thấy qua ô cửa kính nhà một thương gia giàu có. Hàng ngàn ngọn nến sáng rực trên cành lá xanh tươi và những bức tranh nhiều màu sắc rực rỡ giống như em đã nhìn thấy trong các tủ hàng hiện ra trước mặt em. Cô bé tội nghiệp đưa tay ra về phía cây thông nhưng diêm lại vụt tắt. Những ngọn nến bay cao lên, cao mãi, em thấy chúng như biến thành những ngôi sao trên trời.

“Có lẽ ai đó vừa qua đời!” Em tự nhủ, vì bà của em đã từng nói khi một ngôi sao rơi xuống là có một linh hồn bay lên trời với Thượng Đế. Em lại quẹt một que diêm nữa vào tường, ánh sáng xanh lại tỏa ra, em thấy bóng dáng già nua của bà mình, bà đang mỉm cười với em. “Bà ơi”, em reo lên. “Cho cháu đi với bà. Rồi diêm tắt bà cũng ra đi, bà sẽ biến mất như cái lò sưởi ấm áp, với con ngỗng quay và cây Giáng Sinh rực rỡ hồi nãy.” Thế rồi em vội vã quẹt hết cả những que diêm còn lại trong bao vì muốn níu kéo người bà ở lại. Những que diêm nối tiếp nhau sáng lên như giữa ban ngày, chưa bao giờ em thấy bà đẹp đẽ, cao lớn như thế này. 

 Bà đưa tay ôm lấy em, và rồi phép màu cũng xảy ra, dường như ông trời cũng cảm thương cho đứa trẻ bất hạnh. Em bừng tỉnh chậm rãi mở to đôi mắt đẫn đờ, em cứ nghĩ mình sẽ gặp được người bà thân yêu nhưng trước mặt em là một người phụ nữ đi cùng với một cô bé.  Bé gái đã khoác cho em chiếc áo len để sưởi ấm thân thể rét run vì lạnh. Người phụ nữ vừa hỏi han vừa mua giúp em hết những bao diêm còn lại. Khi em kể lại mọi chuyện xong, mẹ của cô bé cũng một phần nào hiểu rõ về hoàn cảnh của em và nói: “Trễ rồi, trời lạnh lắm, con chỉ đường cô sẽ đưa con về nhé!” Em lí nhí đáp dạ vâng rồi cả ba người họ cùng đi. Người đàn ông đang say khướt mướt chính là cha em. Trong cơn men say ông vội hỏi em họ là ai thì người phụ nữ cất lời “Trẻ con tâm hồn thật trong trẻo và thơ ngây, các em xứng đáng được nhận những điều tốt đẹp. Không chỉ quần áo đẹp, không chỉ là chăn ấm đệm êm mà còn là tình yêu thương và vòng tay ấm áp của cha mẹ. Sao anh lại để con bé vất vả thế, cháu đã chịu thiếu tình thương của bà và mẹ rồi, chỉ có anh là người thân thôi. Tôi là người ngoài nhìn còn đau lòng, vậy mà anh sao lại nỡ…” Cha em lúng túng đáp”: “Không phải, tôi cũng thương con lắm nhưng tôi khổ quá, không còn gì cả, tôi buồn nên muốn kiếm gì cho khuây khoả lòng nhưng lại đâm đầu vào nghiện rượu”. Mẹ của bé gái tính như thế này, cô ấy sẽ giúp ông có việc làm, và giúp cô bé bán diêm được đi học như các bạn đồng trang lứa. Ông áy náy cảm ơn người phụ nữ. Rồi cha quay sang em: “Cha xin lỗi con, cha sai rồi. Cô ấy không có máu mủ ruột thịt gì mà lại lo cho con như vậy, thế mà cha đã bị cơn nghiện ngập làm mờ đi lí trí và quên mất tình người, quên đi phải dành tình yêu thương cho con. Từ nay con không phải đi bán diêm nữa, cha sẽ đi làm nuôi con ăn học.” Em chạy tới ôm chầm lấy cha. Bầu không khí hạnh phúc bao trùm, lan toả lên khắp tất cả mọi người, sưởi ấm cả căn nhà nhỏ trong đêm đông.

Truyện “Cô bé bán diêm” có nghệ thuật kể chuyện hấp dẫn, đan xen giữa hiện thực và mộng tưởng gieo vào lòng người đọc một âm điệu buồn thương đối với em bé bất hạnh. Qua đó, nhà văn Đan Mạch – ông già kể chuyện cổ tích nổi tiếng ấy muốn truyền tải một thông điệp đầy ý nghĩa, đó là hãy luôn trân trọng tình cảm gia đình và hãy luôn sống với một tấm lòng thơm thảo, mở rộng tấm lòng yêu thương đến với mọi ngừoi xung quanh.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK