Tôi vốn là chồng của Dậu. Hôm đó, tôi vừa được cõng về từ đình làng và đang còn chưa đủ sức để ăn miếng cháo thì chợt thấy cai lệ và người nhà lí trưởng sầm sập đi vào nhà tôi. Thế là vô tình tôi đã được chứng kiến cảnh vợ tôi đánh nhau với cai lệ.
Khi tôi đang nằm ở góc nhà và đang vục đầu húp soàn soạt bát cháo loãng, còn vợ tôi thì đang quạt một bát khác cho nhanh nguội. Sau đó, vợ tôi bê bát cháo ra cho tôi và ngồi xem tôi ăn có ngon miệng không. Tôi cũng biết ý vợ nên cố gắng ngồi dậy. Tôi vừa kề bát cháo vào miệng thì cai lệ và người nhà lí trưởng tay roi, tay gậy hùng hổ bước vào. Cai lệ hống hách gõ đầu gậy xuống đất, cất giọng khàn khàn, bắt vợ chồng tôi phải nộp sưu ngay lập tức. Sợ quá, tôi lại lăn đùng ra phản. Tôi sức lực đã yếu lại còn bị ốm một trận dài từ năm ngoái nên mọi việc đều do một mình vợ tôi cáng đáng hết. Chỉ vì thiếu tiền sưu mà tôi đã bị cùm trói cả ngày đến mức ngất đi chúng mới thả cho về. Tôi sợ quá nên rúm người lại, không dám nói năng gì. Đã vậy, khi nhìn thấy tôi như thế, người nhà lí trưởng còn mỉa mai: “Anh ta lại sắp phải gió như đêm qua đấy”. Nghe thật là chướng tai đi mà ! Cái anh người nhà lí trưởng này cũng hách dịch ghê quá. Anh ta quay sang bảo vợ tôi muốn khất sưu thì hãy đi gặp ông lí mà khất còn anh ta không cho chị khất thêm một giờ nào nữa. Nghe thấy thế, vợ tôi khẩn thiết van xin, giãi bày. Vợ tôi bảo nhà tôi đã túng lại phải đóng thêm suất sưu cho em trai của tôi nên chưa xoay kịp chứ chị không dám khất sưu “nhà nước”. Cai lệ không để vợ tôi nói hết câu, hắn trợn ngược hai mắt lên, quát rằng, không đồng ý cho nhà tôi khất sưu. Vợ tôi vẫn nhẫn nhục hạ mình van xin trong tiếng chửi mắng quát nạt của cai lệ và người nhà lí trưởng. Để được khất sưu, vợ tôi đã “một điều ông hai điều cháu” với cai lệ. Vợ đã hạ mình hết mức để cứu chồng. Nhà tôi hiện giờ đâu còn gì bán được. Để đóng suất sưu cho tôi, nàng đã phải bán hết mấy gánh khoai, đàn chó và cả đứa con gái đầu lòng mới sáu, bảy tuổi. Vì tôi, nàng đã hạ mình để khơi dậy chút lương tâm ít ỏi của tên cai lệ, nhưng hắn đâu còn là người nữa. Nghe những lời van xin thống thiết của vợ tôi, chẳng những hắn không động lòng mà còn quay sang hét người nhà lí trưởng trói tôi lại. Trong khi người nhà lí trưởng còn đang lóng ngóng – anh ta không nỡ trói một người đang ốm bê ốm bết như tôi – thì cai lệ chạy đến giật phắt lấy sợi dây thừng, xông đến để trói tôi. Vợ tôi mặt xám lại. Tôi nghĩ hình như nàng đã căm tức lắm rồi nhưng vẫn cố nhịn. Nàng kêu khóc van xin tha cho tôi. Nhìn cảnh đấy, tôi trào nước mắt vì thương vợ. Tên cai lệ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời van vỉ, hắn gạt vợ tôi ra, xông vào trói tôi. Đến nước này, không chịu được nữa, không “ông – cháu” nữa, nàng lớn tiếng: “Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ!”. Nàng hiền lành nhưng cũng thật sắc sảo, lời nói của nàng thật thấu tình đạt lí. Nhưng tên cai lệ đâu có để ý, hắn tát vợ tôi đánh “bốp” một cái để thách thức rồi lại tiếp tục xông vào trói tôi. Đến nước này thì không thể nào chịu đựng hơn được nữa, nàng xông vào kéo tên cai lệ ra, mồm rít lên, thách thức : “Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!”. Nàng lao vào trận chiến giằng co với tên cai lệ để bảo vệ tôi. Cuối cùng, sức lực của một anh chàng nghiện đành thua sức lực của một người đàn bà lực điền. Hắn bị vợ tôi tóm gáy, lẳng ra thềm. Tên người nhà lí trưởng xông vào ứng cứu nhưng rồi cũng phải chịu trận như cai lệ. Tôi nhìn cảnh ấy mà lòng hả hê sung sướng. Lúc chúng mới đến thì hùng hổ, tráo trâng bây giờ thì như một lũ chuột ngập nước, trông thảm hại rúm ró. Nhưng khi nghe tôi khuyên can vợ và nói: “Người ta đánh mình không sao, mình đánh người ta thì phải tù, phải tội”
Tôi nằm đó và cứ nghĩ mãi về ngày hôm nay. Quả thực vợ tôi thực sự hiền dịu nhưng nàng cũng thực sự rắn chắc khi mà bị ép đến đường cùng. Quả nhiên đúng theo câu nói của dân gian "Tức nước vỡ bờ"
Mình viết nếu có sai sót mong bạn bỏ qua ạ
Mong được ctlhn
Chúc bạn học tốt ^^
Tôi vốn là hàng xóm của chị Dậu. Hôm đó, tôi vừa đi chợ về thì chợt thấy cai lệ và người nhà lí trưởng sầm sập đi vào nhà chị Dậu. Biết là có chuyện, tôi vội bỏ dở công việc, chạy tắt hàng rào sang báo cho chị Dậu. Thế là vô tình tôi đã được chứng kiến cảnh chị Dậu đánh nhau với cai lệ.
Khi tôi sang, ở góc nhà, thằng Dần đang vục đầu húp soàn soạt bát cháo loãng, còn chị Dậu thì đang quạt một bát khác cho nhanh nguội. Sau đó, chị bê bát cháo ra cho anh Dậu và ngồi xem anh ăn có ngon miệng không. Nhìn hoàn cảnh đáng thương của gia đình chị, tôi không khỏi xót xa. Anh Dậu hình như biết ý vợ nên cố gắng ngồi dậy. Anh vừa kề bát cháo vào miệng thì cai lệ và người nhà lí trưởng tay roi, tay gậy hùng hổ bước vào. Cai lệ hống hách gõ đầu gậy xuống đất, cất giọng khàn khàn, bắt vợ chồng anh Dậu phải nộp sưu ngay lập tức. Sợ quá, anh Dậu lăn đùng ra phản. Lúc đó trông anh thật tội nghiệp. Cái anh này sức lực đã yếu lại còn bị ốm một trận dài từ năm ngoái nên mọi việc đều do một mình chị Dậu cáng đáng hết. Chỉ vì thiếu tiền sun mà anh đã bị cùm trói cả ngày đến mức ngất đi chúng mới thả cho về. Chắc sợ quá, anh rúm người lại, không dám nói năng gì. Đã vậy, khi nhìn thấy anh Dậu như thế, người nhà lí trưởng còn mỉa mai: “Anh ta lại sắp phải gió như đêm qua đấy”. Cái anh người nhà lí trưởng này cũng hách dịch ghê quá. Anh ta quay sang bảo chị Dậu muốn khất sưu thì hãy đi gặp ông lí mà khất còn anh ta không cho chị khất thêm một giờ nào nữa. Nghe thấy thế, chị Dậu khẩn thiết van xin, giãi bày. Chị bảo nhà chị đã túng lại phải đóng thêm suất sưu cho chú em nên chưa xoay kịp chứ chị không dám khất sưu “nhà nước”. Cai lệ không để chị nói hết câu, hắn trợn ngược hai mắt lên, quát chị, không đồng ý cho chị khất sưu. Chị Dậu vẫn nhẫn nhục hạ mình van xin trong tiếng chửi mắng quát nạt của cai lệ và người nhà lí trưởng. Để được khất sưu, chị đã “một điều ông hai điều cháu” với cai lệ. Chị đã hạ mình hết mức để cứu chồng. Là hàng xóm của chị, tôi biết lắm chứ, nhà chị hiện nay đâu còn gì bán được. Để đóng suất sưu cho chồng, chị đã phải bán hết mấy gánh khoai, đàn chó và cả đứa con gái đầu lòng mới sáu, bảy tuổi. Vì chồng, chị đã hạ mình để khơi dậy chút lương tâm ít ỏi của tên cai lệ, nhưng hắn đâu còn là người nữa. Nghe những lời van xin thống thiết của chị, chẳng những hắn không động lòng mà còn quay sang hét người nhà lí trưởng trói anh Dậu lại. Trong khi người nhà lí trưởng còn đang lóng ngóng – anh ta không nỡ trói một người đang ốm bê ốm bết – thì cai lệ chạy đến giật phắt lấy sợi dây thừng, xông đến để trói anh Dậu. Chị Dậu mặt xám lại. Tôi nghĩ hình như chị đã căm tức lắm rồi nhưng vẫn cố nhịn. Chị kêu khóc van xin tha cho chồng chị. Nhìn cảnh đấy, tôi trào nước mắt vì thương anh chị Dậu. Tôi cũng nghèo, tôi bất lực, không giúp được gì cho chị cả. Tên cai lệ vẫn bỏ mặc ngoài tai những lời van vỉ, hắn gạt chị ra, xông vào trói anh Dậu. Đến nước này, không chịu được nữa, không “ông – cháu” nữa, chị lớn tiếng: “Chồng tôi đau ốm, ông không được phép hành hạ!”. Chị hiền lành nhưng cũng thật sắc sảo, lời nói của chị thật thấu tình đạt lí. Nhưng tên cai lệ đâu có để ý, hắn tát chị Dậu đánh “bốp” một cái để thách thức rồi lại tiếp tục xông vào trói anh Dậu. Đến nước này thì không thể nào chịu đựng hơn được nữa, chị xông vào kéo tên cai lệ ra, mồm rít lên, thách thức : “Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem!”. Chị lao vào trận chiến giằng co với tên cai lệ để bảo vệ chồng. Cuối cùng, sức lực của một anh chàng nghiện đành thua sức lực của một người đàn bà lực điền. Hắn bị chị Dậu tóm gáy, lẳng ra thềm. Tên người nhà lí trưởng xông vào ứng cứu nhưng rồi cũng phải chịu trận như cai lệ. Tôi nhìn cảnh ấy mà lòng hả hê sung sướng. Lúc chúng mới đến thì hùng hổ, tráo trâng bây giờ thì như một lũ chuột ngập nước, trông thảm hại rúm ró. Nhưng khi nghe anh Dậu khuyên can vợ và nói: “Người ta đánh mình không sao, mình đánh người ta thì phải tù, phải tội”, tôi lại thấy lo cho chị Dậu quá. Chị đã dám đứng lên tự bảo vệ gia đình mình, giờ đây, ai bảo vệ cho chị? Cuộc đời chị sẽ thế nào đây? Tôi chỉ biết cầu mong cho cuộc đời của chị sẽ tốt đẹp hơn.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK