Bạn tham khảo nha :
Trong cuộc đời mỗi người , hẳn ai cũng đã từng mắc khuyết điểm khiến bố mẹ buồn lòng . Em cũng vậy . Em cũng đã từng mắc một khuyết điểm mà sau này em vẫn ghi nhớ mãi trong lòng .
Đó là một Chủ Nhật trước ngày thi học kì môn Văn . Sáng hôm ấy , vẫn như thường lệ mẹ làm bữa sáng cho em kèm theo lời dặn : " Sáng nay học bài đi con nhé ! " . Em đang ăn và nghe lời ấy thì cũng chỉ " dạ dạ , vâng vâng " chứ bỏ ngoài tai . Em vẫn cứ tiếp tục xem tivi , đọc truyện mà chẳng thèm dở bài ra ôn mặc dù ngày mai thi môn Văn .
Khi đến trưa , mẹ làm sẵn cả cơm tối và cơm chiều và tiếp tục dặn em : " Ăn trưa xong con nhớ đi ngủ và chiều dậy sớm ôn Văn nhé ! Còn mẹ đi làm nên cơm mẹ đã làm sẵn cả tối , con nhớ ăn sớm và ôn bài cho tốt ! " . Em lúc này lại bỏ ngoài tai lời mẹ dặn . Em ngủ đến 5h chiều mới dậy và tiếp tục xem tivi , đọc truyện và ăn vặt .
Đến trời tối sau khi ăn cơm xong , em vẫn không thèm đụng đến sách vở . Em tự nhủ : " Trên lớp mình học rất tốt môn Văn nên mình chả phải ôn bài nữa ! " . Và em lại tiếp tục chơi cho đến khi buồn ngủ . Đêm hôm ấy , em chìm sâu trong giấc ngủ mà chẳng thèm lo bài vở .
Sáng hôm sau , khi nhận được đề thi thì em mới tá hỏa . Em đâu có ngờ đề lại bám sát kiến thức như vậy . Hôm ấy , em không làm được bài vì em chưa học gì cả . Và đến khi trả bài , em cầm điểm năm về đưa cho mẹ xem . Mẹ em buồn lắm . Mẹ buồn vì em đã thất hứa . Em đã hứa với mẹ sẽ học bài để thi nhưng em không học và bị nhận điểm kém . Suốt hôm ấy , bữa cơm mẹ làm tuy ngon và đủ dinh dưỡng nhưng em không sao nuốt trôi được .
Đến bây giờ nhớ lại , em cảm thấy hối hận vô cùng . Nó tựa như một bài học luôn nhắc nhở em không được quá chủ quan . Và bản thân em cũng tự ý thức được điều đó . Em sẽ không bao giờ mắc lại khuyết điểm đó để mẹ khỏi buồn lòng .
Trong đời, ai mà không từng mắc phải những lỗi lầm nào đó khiến bố mẹ phải phiền lòng, tôi cũng vậy. Nhưng qua lỗi lầm đó, tôi đã nhận ra được một bài học thật đáng giá.
Hồi ấy, dù là con gái nhưng tôi lại rất nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường tham gia cùng các bạn con trai vào những trò nghịch phá. Một lần, chúng tôi rủ nhau trốn tiết học thể dục để ra ngoài cổng trường mua quà vặt. Nhưng không may, cả nhóm đã bị cô giáo bắt gặp. Cô đã yêu cầu chúng tôi nhanh chóng trở lại lớp. Cuối buổi hôm ấy có giờ sinh hoạt, cô giáo đã nghiêm túc phê bình chúng tôi trước cả lớp. Và cô cũng nói rằng sẽ đến gặp và trao đổi với phụ huynh. Khi đó, vì còn nhỏ nên tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng không hề cảm thấy có lỗi.
Ngày hôm sau khi cô giáo đến nhà nói chuyện với mẹ xong và ra về. Mẹ đã gọi tôi đến bên và nhắc nhở. Chính vào lúc đó, tôi đã có những thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận được lá thư của bố viết cho tôi. Bố đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại những kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về, tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay. Mẹ cũng khóc và an ủi tôi. Bố vừa đi làm về thấy hai mẹ con ôm nhau khóc thì cũng chạy đến ôm lấy chúng tôi.
Sau kỷ niệm lần đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi đã biết giúp đỡ bố mẹ những công việc vặt trong gia đình. Cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, chịu khó học tập hơn. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Bố mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện. Lỗi lầm dù có to lớn đến đâu, thì đối với bố mẹ cũng có thể tha thứ.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK