Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 kể lại một câu chuyện cảm động ko chép mạng...

kể lại một câu chuyện cảm động ko chép mạng ạ .giúp e vs mai e thi r ạ câu hỏi 2751179 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

kể lại một câu chuyện cảm động ko chép mạng ạ .giúp e vs mai e thi r ạ

Lời giải 1 :

Tuần trước, trường em phát động phong trào thi đua học tập và làm theo Năm điều Bác Hồ dạy. Em đã làm được một việc tốt: nhặt được của rơi, trả lại cho người bị mất.

Trưa thứ năm, trên đường đi học về, qua quãng đường vắng, em nhìn thấy một túi xách nhỏ màu đen nằm ngay giữa đường. Em nhặt lên rồi vừa đi chậm chậm, vừa đưa mắt ngó chừng xem ai là chủ nhân của nó.

Một lúc sau, vẫn không thấy người tìm kiếm. Em đoán người đánh rơi đã đi xa hoặc không biết rằng mình đã đánh rơi. Nếu biết, chắc giờ này người ấy đang loay hoay tìm kiếm. Ai nhỉ? Một bác cán bộ hay một chú công nhân, một anh bộ đội? Trong chiếc túi này đựng những gì? Tài liệu, giấy tờ hay tiền bạc?

Bao câu hỏi hiện lên trong óc. Em đưa mắt nhìn quanh lần nữa. Không ai chú ý tới em. Em nghĩ là trả hay không trả? Nếu mình không trả, có ai biết đâu mà trách? Có tiền, mình sẽ mua truyện tranh này, mua quần áo mới này và mua những đồ chơi mà mình ao ước từ lâu. Tưởng tượng đến lúc ấy, em thích lắm, bước chân như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn. Tiếng thầy Hiệu trưởng trong buổi lễ phát động thi đua như văng vẳng đâu đây: Các em hãy ghi nhớ Năm điều Bác Hổ dạy, cố gắng học tập tốt, tu dưỡng tốt để trở thành con ngoan, trò giỏi…

Không! Không nên tham của người khác! Phải trả lại thôi!

Chủ nhân chiếc túi xách này sẽ mừng biết bao nếu tìm lại được nó. Nhưng biết ai là người đánh rơi mà trả? Tốt nhất là đem nộp cho các chú công an.
Giữa trưa, trụ sở công an phường vắng vẻ, chi có một chú trực ban. Thấy em ngập ngừng ở cửa, chú vồn vã hỏi:

– Có chuyện chi đó cháu?

– Dạ thưa chú, cháu nhặt được cái túi xách này. Cháu đem nộp, nhờ chú trả lại cho người mất ạ!

Đỡ chiếc túi từ tay em, chú tươi cười xoa đầu em rồi bảo:

– Cháu ngoan lắm, không tham của rơi! Chú cháu minh xem trong này có những gì để còn ghi vào biên bản.

Rồi chú lấy ra một xấp giấy tờ chủ quyền nhà, chủ quyền xe và hơn hai trăm ngàn tiền mặt. Chú ghi rõ từng thứ vào biên bản rồi yêu Cầu em viết tên và địa chỉ xuống phía dưới.

Sáng thứ hai tuần sau, em được thầy Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách tuyên dương trong tiết chào cờ. Tiếng vỗ tay nồng nhiệt của toàn trường khiến em vô cùng xúc động. Buổi tối, gia đình em tiếp một người khách lạ. Đó chính là chủ nhân của chiếc túi. Bác cám ơn em mãi và tặng em một trăm ngàn để mua sách vỏ và đổ chơi nhưng em kiên quyết từ chối.

Ba mẹ em rất mừng vì em biết làm điều tốt. Lời khen chân thành của mọi người đối với em là phần thưởng quý giá nhất. Nhớ lại chuyện ấy, giờ đây em vẫn thấy vui.

Thảo luận

-- bạn ưi vào nhóm mik ko ạ
-- KO Ạ

Lời giải 2 :

Trong một lần hiếm hoi em được du lịch  nước ngoài cụ thể đó là  lần em đi Indonesia nhưng những dư âm chuyến đi đó với em không phải là những tòa nhà cao chọc trời , những khu du lịch nổi tiếng mà đó laf một hình ảnh rất đời thường. Em nhớ rõ là năm em đi Indo là năm em 11 tuổi , chuyến đi đó là vào dịp hè như một sự tưởng thưởng cho gia đình em sau một năm nỗ lực . Em à không phải là cả gia đình em rất náo nức cho chuyến đi . Đến Indo em hít một hơi thật sâu như là để chuẩn bị cho cuộc vui sắp tới . Em ở đó trong khoảng một tuần em đi rất nhiều nơi hiện đại của thủ đô Jakarta. Em đã khoảng thời có khoảng thời gian rất vui bên gia đình . Vào đêm cuối em ở Indo ba mẹ em quyết định cho em ăn ở nhà hàng PASOLO  Restauraunt sang trọng . Buổi ăn được diễn ra trong không khí vui vẻ .Sau buổi ăn khi em đi vệ sinh em thấy một bác trung niên chạc tuổi ba em tầm 40 tuổi đang loay hoay làm cái gì trông rất mờ ám   em tỏ vẻ nghi ngờ nhưng rồi cũng lờ đi do bố mẹ hối thúc đi về . Nhưng trùng hợp thay em lại thấy bác đó  đang loay hoay trông giống ăn trộm đang làm gì ở ô tô bố em thuê . Bố em lại bắt chuyện với ý định đưa chú đến đồn công an. Sau một hồi nói chuyện gia đình em biết được đây là bác Sỹ quê hương chú ở Sơn La nhưng vào năm 22 tuổi chú phải qua Indo làm ăn ôm mộng đổi đời, và hành động khi nãy của chú với xe bố em đơn giản chỉ là do chú quá mê nó mà thôi .Tất cả thứ trên sẽ khiến bạn nghĩ bác Sỹ chỉ là một người con xa xứ nhưng sau khi nghe đến đoạn này bạn sẽ phải rớt nước mắt ấy.Bác từng là một giáo viên ở ngoại ô Jakarta nhưng do một vụ tai nạn chấn thương ở tai khiến bác Sỹ đành phải đổi nghề nhưng Jakarta đất chật người đông kiếm một công việc đã khó giờ đây còn phải bị điếc một bên tai. Bác hành nghề tự do ai sai làm náy nhưng bác không cô đơn bác ở một túp lều nhỏ đơn sơ ở một khu vực hẻo lạnh cùng với .... với những đứa con nuôi ...tật nguyền của bác. Bác hiện tại đang sống cùng bốn người con người thứ nhất đó là một cô bé 10 tuổi bị mù 90 phần trăm đôi mắt . Thứ hai, ba là hai cậu bé 7 tuổi cùng mắc chứng rối loạn thần kinh . Và cuối cùng là cậu bé ba tuổi mất cả tay lẫn chân . Mẹ tui nghe xong liền khóc nghẹn khi được bác Sỹ đưa đến xem gia cảnh các em , ba em và em im lặng không biết nói gì hơn . Hồi nãy lúc ở nhà hàng bác sau khi xong ca trực bảo vệ bác lên hốt đồ ăn thừa đưa cho các em . Sau khi nghe, thấy xong  bố em liền đưa cho bác Sỹ 5 000 000 Đồng để bác có thể lo phần nào . Bác Sỹ tuy ban đầu từ chối nhưng sau nghe lời khuyên của bố mẹ em liền xúc đọng mà cảm ơn"Tôi xin được cảm ơn gia .... đì..." bác xúc động đến nỗi không nói hết câu. Sau chuyến đi em luôn nhớ mãi hình ảnh của bác Sỹ em sẽ luôn nhớ mãi.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK