$\text{Bài làm}$
Năm nay, tôi đã là học sinh lớp 6. Đã 6 lần tôi được dự lễ khai trường, đã trả qua những kỉ niệm. Nhưng buổi khai trường đầu tiên vào lớp 1, vẫn để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc nhất.
Hôm đó, là một buổi sáng mùa thu, trời đã se se lạnh. Tôi dậy rất sớm, ăn sáng rất nhanh, rồi chuẩn bị sách vở đến trường. Mẹ đèo tôi trên chiếu xe máy màu trắng, đi trên con đường làng. Khi đi, tôi thấy hai hàng cây bên đường đã có vài chiếc lá rơi. Những tiếng ve không còn râm ran như trước đây nữa mà chỉ còn những tiếng thưa thớt vài tiếng “ ve… ve…”. Trong đầu tôi tự dặt ra những câu hỏi : “ Không biết cô giáo mình có hiền không ?” Tôi đang suy nghĩ thì đột nhiên mẹ dừng lại, khung cảnh trường hiện ra trước mắt tôi
Cổng trường rất to và được sơn màu xanh rất đẹp. Tôi nép sau mẹ và cảm thấy hồi hộp, lo lắng. Bước vào sân trường tôi thấy có nhiều anh chị chơi đùa rất vui vẻ. Tôi thấy có rất nhiều lớp học. Mẹ tôi dắt tôi vào cổng trường, rồi em chào tạm biệt mẹ.
Buổi lễ khai giảng được tổ chức rất trang trọng, với những bài nhảy sôi động, bài múa uyển chuyển đẹp mắt. Sau tiết mục văn nghệ, cô hiệu phó đọc thư của Chủ tịch nước rồi đến cô hiệu trưởng đọc diễn văn và đánh trống khai trường.
Buổi lễ kết thúc, chúng tôi về lớp để học buổi học đầu tiên. Cô giáo chủ nhiệm dắt tay chúng tôi vào lớp. Cô bước lên bục giảng và nói to : “ Đây là buổi học đầu tiên của các em, các em hãy trật tự để học bài được tốt nhé ! ”. Tiếng : “ Có ” của ccacs bạn vang lên rất to. Một hồi trống : “ Tùng… tùng … tùng … ” to và dài vang lên. Lớp tôi bắt đầu tiết học đầu tiên, đó là tiết toán. Cả lớp học những phép toán đơn giản như “ 1 + 1 = 2 ; 2 + 2 = 4 ”. Tôi đã được mẹ dạy trước ở nhà nên tôi làm rất nhanh, cô giáo khen tôi “ Bài làm tốt ”, tôi rất vui muốn được về nhà khoe với bố mẹ. Cả lớp chuyển sang tiết Tiếng Việt. Cô dạy cho cả lớp những chữ cái và cách viết. Khi buổi học kết thúc, mẹ đến đón tôi, trên đường đi về tôi kể cho mẹ nghe về ngày đầu tiên khai trường.
Giờ đây, tôi đã học lớp 6 rồi, nhưng tôi vẫn nhớ đến những hình ảnh đấy. Nó đã trở thành kỉ niệm đẹp đẽ không thể nào quên được. Nếu được quay lại quá khữ, thì tôi sẽ chở về hồi đó để ôn lại những kỉ niệm về ngày đầu tiên khai trường.
$\text{#anhdaophuong}$
Trong cuộc đời, chắn hẳn ai cũng đã gặp may không nhiều cũng ít, tôi cũng không ngoại lệ. Trong đó, có một lần tôi sẽ không thể nào quên vì đã may mắn được giúp đỡ. Đó là hồi tôi còn học lớp Ba.
Lúc ấy, tôi chỉ là câu bé tám chín tuổi nên vẫn còn ngây thơ, dại dột. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày hôm đó là thứ sáu, ngày mười ba. Không me tín nhưng nghe mọi người nói thì đó là ngày xui nhưng lại là ngày may mắn của tôi. Hôm đó, mẹ cho tôi năm chục ngàn để mua sách. Khác mọi lần, lần này tôi chỉ đi có một mình. Vừa bước xuống khỏi thang cuốn, thay vì đi thẳng vào nhà sáng tôi bỗng choáng ngợp với thiên đường trò chơi ở bên cạnh. Với một đứa con nít nhỏ tuổi như tôi, trò chơi luôn là thứ hấp dẫn nhất trên đời. Không chần chừ, tôi cứ thẳng tiến đến khu trò chơi.
Một thời gian trôi qua, trời cũng đã tối. Tôi nhận ra là mình vẫn chưa mua sách nên tạm biệt khu trò chơi chạy vội sang nhà sách. A! Cuốn sách cần tìm đây rồi. Tôi háo hức chạy đến chỗ thu ngân. Chạy vọt lên bác nọ đã chờ xếp hàng tự nãy giờ. Sau khi đã quét mã vạch, cô thu ngân đọc số tiền. Cả người tôi sững sờ. Lúc đó, tôi nghĩ: "Không! Không phải! Mình chỉ tưởng tượng thôi!" . Lại gần hơn một tí, tôi hỏi lại: "Giá tiền bao nhiêu ạ?". Cô thu ngân nói lại giá tiền. Giá như lúc nãy tôi không phí tiền vào những trò vô bổ ấy thì có hay hơn không. Nhưng hối hận cũng đã muộn, rõ ràng là tôi không thể trả tiền mua sách. Chẳng lẽ, mất cả buổi chiều lại về nhà nói với mẹ là tôi không đủ tiền mua sách? Chứng kiến cảnh tượng đó, người đàn ông lúc nãy thò tay vào túi rút ra tờ 50.000 đồng thả nhẹ xuống đất. Sau đó, bác cúi xuống, nhặt tờ tiền lên, vỗ nhẹ vai tôi và nói: "Cháu ơi, cháu làm rơi tiền này!"
Lúc đó, tôi cũng đã hiểu hết mọi chuyện. Thật tình là tôi không ngửa tay xin bố thí, nhưng rõ ràng tôi rất tôn trọng sự giúp đã trong tình huống trớ trêu này. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc cảm ơn bác. Tôi thật sự xúc động vì qua cách ăn mặc giản dị của bác, tôi đoán bác không phải là một người giàu có. Quả thật số tiền đó rất cần với tôi vào lúc này. Tôi cầm cẩn thận tờ tiền đưa cho cô thu ngân. Cô tính tiền rồi cho sách và hóa đơn vào túi đưa cho tôi. Ra cổng tôi nghĩ rằng nên trả lại tiền thừa cho bác ấy nhưng khi quay lại thì bác ấy đã đi đâu mất. Không phải tiền mình nên tôi cũng bỏ số tiền đó vào thùng từ thiện cạnh cửa ra vào. Sau đó, tôi ra về. Trên đường không thể nào thôi nghĩ về câu chuyện lúc nãy. Vì có cái đầu ham nghĩ nên nhiều câu hỏi xuất hiện trong tôi. Nếu không có số tiền giúp đỡ của bác ấy thì lúc bấy giờ tôi có thể yên tâm rảo bước về nhà không? Kinh tế gia đình bác ấy khá không?
Dù đã ba năm trôi qua, tôi đã là cậu học trò lớp 6 nhưng vẫn không thể nào quên được kỉ niệm ngày hôm đó. Tôi vẫn ước mong có một ngày may mắn tình cờ gặp lại người bác năm xưa để tôi nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho bác. Cũng từ trải nghiệm này, tôi tự hứa với bản thân luôn phải biết ngoan ngoãn, nghe lời ông bà cha mẹ, làm nhiều điều tốt để tạo ra may mắn cho chính mình và những người xung quanh.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK