Giữa trời đông giá rét, một tôi chân trần đang dò dẫm trong đêm tối.
Lúc ra khỏi nhà tôi có đi giày vải, nhưng giày vải chẳng có tác dụng gì!
Giày ấy của mẹ tôi để lại, rộng quá, tôi đã liên tiếp làm văng mất cả hai chiếc khi tôi chạy qua đường, vào lúc hai chiếc xe ngựa đang phóng nước đại.
Chiếc thứ nhất bị xe song mã nghiến, rồi dính theo tuyết vào bánh xe; thế là mất hút. Còn chiếc thứ hai, một thằng bé lượm được, cười sằng sặc. Nó còn nói với tôi rằng nó sẽ giữ chiếc giày để làm nôi cho con chó sau này.
Thế là tôi phải đi đất, chân tôi đỏ ửng lên, rồi tím bầm lại vì rét.
Chiếc tạp dề cũ kỹ của tôi đựng đầy diêm và tay tôi còn cầm thêm một bao.
Tôi cố kiếm một nơi có nhiều người qua lại. Nhưng trời rét quá, khách qua đường đều rảo bước rất nhanh, chẳng ai đoái hoài đến lời chào hàng của tôi.
Suốt ngày tôi chẳng bán được gì cả. Tôi bụng đói cật rét, vẫn lang thang trên đường. Bông tuyết bám đầy trên mái tóc dài xõa thành từng búp trên lưng, tôi cũng không để ý.
Cửa sổ mọi nhà đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay. Chả là đêm giao thừa mà ! Tôi tưởng nhớ lại năm xưa, khi bà nội hiền hậu của tôi còn sống, tôi cũng được đón giao thừa ở nhà. Nhưng thần chết đã đến cướp bà tôi đi mất, gia sản tiêu tán và gia đình tôi đã phải lìa ngôi nhà xinh xắn có dây trường xuân leo quanh, nơi tôi đã sống những ngày đầm ấm, để đến chui rúc trong một xó tối tăm, luôn luôn nghe những lời mắc nhiếc, chửi rủa.
Tôi ngồi nép trong một góc tường, giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi lại một chút.
Tôi thu đôi chân vào người, nhưng mỗi lúc tôi càng thấy rét buốt hơn.
Tuy nhiên tôi không thể nào về nhà nếu không bán được ít bao diêm, cha tôi sẽ đánh tôi.
Vả lại ở nhà cũng rét thế thôi. Cha con tôi ở trên gác, sát mái nhà và, mặc dầu đã nhét giẻ rách vào các kẽ hở trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà. Lúc này đôi bàn tay tôi đã cứng đờ ra.
Chà ! Giá quẹt một que diêm lên mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ ? Giá tôi có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ ngón tay nhỉ ? Cuối cùng tôi đánh liều quẹt một que diêm. Diêm bén lửa thật là nhạy. Ngọn lửa lúc đầu xanh lam, dần dần biếc đi, trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ, sáng chói trông đến vui mắt.
Tôi hơ đôi tay trên que diêm sáng rực như than hồng. Chà ! Ánh sáng kỳ diệu làm sao ! Tôi tưởng chừng như đang ngồi trước một lò sưởi bằng sắt có những hình nổi bằng đồng bóng nhoáng. Trong lò, lửa cháy nom đến vui mắt và tỏa ra hơi nóng dịu dàng.
Thật là dễ chịu ! Đôi bàn tay tôi hơ trên ngọn lửa; bên tay cầm diêm, cái ngón cái nóng bỏng lên. Chà ! Khi tuyết phủ kín mặt đất, gió bấc thổi vun vút mà được ngồi hàng giờ như thế, trong đêm đông rét buốt, trước một lò sưởi, thì khoái biết bao!
Tôi vừa duỗi chân ra sưởi thì lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất. Tôi ngồi đó, tay cầm que diêm đã tàn hẳn. Tôi bần thần cả người và chợt nghĩ ra rằng cha tôi đã giao cho tôi đi bán diêm; đêm nay, về nhà thế nào cũng bị cha mắng.
Tôi quẹt que diêm thứ hai, diêm cháy và sáng rực lên. Bức tường như biến thành một tấm rèm bằng vải màn. Tôi nhìn thấu tận trong nhà. Bàn ăn đã dọn, khăn trải trắng tinh, trên bàn bày toàn bát đĩa bằng sứ quý giá, và có cả một con ngỗng quay. Nhưng điều kỳ diệu nhất là ngỗng ta nhảy ra khỏi dĩa và mang cả dao ăn, phóng sết, cắm trên lưng, tiến về phía tôi.
Rồi… que diêm vụt tắt; trước mặt tôi chỉ còn là những bức tường dầy đặc và lạnh lẽo.
Thực tế đã thay thế cho mộng mị: chẳng có bàn ăn thịnh soạn nào cả, mà chỉ có phố xá vắng teo, lạnh buốt, tuyết phủ trắng xoá, gió bấc vi vu và mấy ngừơi khách qua đường quần áo ấm áp vội vã đi đến những nơi hẹn hò, hoàn toàn lãnh đạm với cảnh nghèo khổ của tôi.
Tôi quẹt que diêm thứ ba. Bỗng tôi thấy hiện ra một cây thông Noel. Cây này lớn và trang trí lộng lẫy hơn cây mà tôi đã được thấy năm ngoái qua cửa kính một nhà buôn giàu có. Hàng ngàn ngọn nến sáng rực, lấp lánh trên cành lá xanh tươi và rất nhiều bức tranh màu sắc rực rỡ như những bức bày trong các tủ hàng, hiện ra trước mắt tôi bé. Tôi với đôi tay về phía cây… nhưng diêm tắt. Tất cả những ngọn nến bay lên, bay lên mãi rồi biến thành những ngôi sao trên trời.
– Chắc hẳn có ai vừa chết, tôi tự nhủ, vì bà tôi, người hiền hậu độc nhất đối với tôi, đã chết từ lâu, trước đây thường nói rằng: “Khi có một vì sao đổi ngôi là có một linh hồn bay lên trời với thượng đế”.
Tôi quẹt một que diêm nữa vào tường, một ánh sáng xanh tỏa ra xung quanh và tôi bé nhìn thấy rõ ràng là bà tôi đang mỉm cười với tôi.
– Bà ơi ! Tôi reo lên, cho cháu đi với ! Cháu biết rằng diêm tắt thì bà cũng biến đi mất như lò sưởi, ngỗng quay và cây Noel ban nãy, nhưng xin bà đừng bỏ cháu ở nơi này; trước kia, khi bà chưa về với thượng đế chí nhân, bà cháu ta đã từng sung sướng biết bao ! Dạo ấy bà đã từng nhủ cháu rằng nếu cháu ngoan ngoãn cháu sẽ được gặp lại bà; bà ơi! cháu van bà, bà xin với Thượng Đế chí nhân cho cháu về với bà. Chắc Người không từ chối đâu.
Que diêm tắt phụt và ảo ảnh rực sáng trên khuôn mặt tôi bé cũng biết mất.
Thế là tôi quẹt tất cả những que diêm còn lại trong bao. Tôi muốn níu bà tôi lại ! Diêm nối nhau chiếu sáng như giữa ban ngày. Chưa bao giờ tôi thấy bà tôi to lớn và đẹp lão như thế này. Bà cụ cầm lấy tay tôi, rồi hai bà cháu bay vụt lên cao, cao mãi, chẳng còn đói rét, đau buồn nào đe dọa tôi nữa.
Cho mk hay nhất nha
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK