Hôm nay cũng giống như mọi ngày em đi học nhưng có khác hơn một chút vì trên đường tới trường em đã làm được một việc tốt khiến cho bố mẹ em rất vui lòng.
Trên con đường tới trường của em có khá đông xe cộ qua lại, càng vào giờ cao điểm đi học, đi làm thì xe cộ càng đông, xe máy, xe đạp rồi ô tô to nhỏ cứ thế phóng nhanh luồn lách lao vút trên đường. Những bạn nhỏ đi học bằng xe đạp như em phải đi sát vào lề đường để tránh bị xe khác va vào, thế mà vẫn có bạn bị ngã vì bị xe máy va phải. Bạn nữ đi xe đạp màu tím cách em chừng mấy mét, bạn đi rất chậm và rụt rè lo sợ, vì đường đông xe nên bạn bị một xe máy va vào, tay lái yếu khiến cả người lẫn xe đổ ra đường. Em đi ngay sau liền đạp nhanh tới, dựng xe gọn vào lề rồi chạy lên đỡ bạn nữ dậy và dựng xe của bạn lên. Cú ngã có vẻ khiến bạn rất đau không đi xe tiếp được, em liền bảo bạn gửi xe vào bãi gửi xe gần đó rồi lên xe em chở tới trường cho kịp giờ học. Ban đầu bạn còn ngần ngại nhưng vì đau lại sợ muộn học nên đã đồng ý, thế là chúng em cùng đi tới trường. Chiều về bạn đã gọi bố mẹ đón và không quên cảm ơn em, bố mẹ cũng khen em rất tốt bụng, biết giúp đỡ người khác là việc tốt đáng tuyên dương.
Em cũng rất vui khi giúp đỡ được điều gì đó cho bất cứ ai, hy vọng mỗi người đều luôn sẵn lòng giúp đỡ những người xung quanh mình dù chỉ là những điều nhỏ nhặt.
Cha mẹ là những người đã có công sinh thành, đưa ta đến với thế giới này. Cha mẹ đã nuôi dưỡng ta khôn lớn, cho ta ăn học nên người. Chính vì thế, cha mẹ là người có công ơn thật lớn lao, vĩ đại đối với ta. Phận làm con ta phải biết hiếu thảo và quan tâm đến cha mẹ của mình. Quan trọng hơn là phải thường xuyên làm cho cha mẹ vui. Tôi cũng thế, tôi đã làm được một việc tốt khiến mẹ tôi vui lòng và tự hào về tôi.
Vào thứ bảy tuần trước, tôi và các bạn đi chơi ở siêu thị. Tại đây tôi đã cùng với các bạn của mình làm một việc tốt. Tuy đó chỉ là một sự giúp đỡ nhỏ nhưng với tôi thì chuyện đó mang nhiều ý nghĩa lắm. Tôi còn nhớ rất rõ ngày hôm đó. Do thứ bảy tuần trước, cô giáo tôi cúp điện nên cả lớp được nghỉ. Nhóm tôi, cả đám tổ chức đi chơi ở siêu thị. Chiều hôm ấy. Từ 2 giờ chiều chúng tôi đã đi trong tâm trạng vui vẻ. Vừa mới tới thì tôi và các bạn đã liền chạy tới chỗ mua nước, để mua ít nước uống giải khát
Không khí lúc này thật mát mẻ. Nhìn xung quanh là những sập bán đầy đủ các mặt hàng, nào là trái cây, rau củ, sữa. Lúc này, những ánh nắng chói chang của buổi trưa đã không còn nữa. Trong lúc mọi người ai ai cũng chơi đùa, vui vẻ thì bỗng từ xa có một cậu bé chỉ chừng khoảng mười tuổi ngồi ủ rủ. Thấy vậy chúng tôi liền chạy đến và hỏi thăm em. Cậu bé có một gương mặt trái xoan và đôi mắt to tròn cùng làn da trắng hồng đã gây cho tôi một ấn tượng mạnh ngay lần đầu tiên gặp em. Cô bé cứ òa lên khóc khiến chúng tôi lúng túng, không ai biết phải đồ em ấy như thế nào. Ngay lúc đó, Hưng đã đến ngồi cạnh em. Hưng nhìn em, hỏi thăm và vừa an ủi cậu nhóc. Một lúc sau, em đã ngừng han tiếng khóc và kể cho chúng tôi nghe về chuyện em bị lạc ba. Vừa nghe cậu bé kể xong, chúng tôi đã lập tức dẫn em đi một vòng lớn hồ bơi để tìm ba của nhóc. Nhưng do người quá đông nên tôi và các bạn không thể tìm thấy bác ấy vào lúc này, cậu bé có vẻ rất thất vọng, trong đôi mắt của em hiện rõ sự lo lắng và sợ hãi. Trong đầu tôi đang suy ra mọi cách để có thể giúp em giảm bớt đi nỗi sợ ấy. Tôi liền đề ra một ý với các bạn là cho em ấy chơi chung cùng chúng tôi. Các bạn ai cũng đồng ý. Cuộc hành trình của chúng tôi và cậu bé bắt đầu ở những chiếc cầu tuột cao ngoằn ngoèo bảy màu trong khu vui chơi. Sau nhiều lần chơi cùng tôi và các bạn dường như em đã đỡ buồn và lo hơn một chút rồi. Thời gian chơi cùng những chiếc cầu tuột cũng đã trôi qua. Chúng tôi lại tiếp tục ngồi chiếc ghế và câu cá đồ chơi
Những cảm giác trong cầu tuột ban nãy chẳng còn đâu nữa mà bây giờ chúng tôi đang bắt những chú cá nhựa. Sau đó, chúng tôi lại chuyển sang các trái bóng đầy màu sắc và nhiều trò chơi trong nhà banh. Một tiếng đồng hồ cùng đã trôi qua, bây giờ em đã cười lại rồi. Đôi mắt em cũng không còn ẩn chứa nỗi sợ hãi như lúc ấy nữa. Đã đến lúc quay lại việc tìm ba cậu bé. Thật may mắn là chúng tôi đã tìm được bác. Nhóc lúc này đang vỡ òa trong vui sướng vì được gặp lại người ba thân yêu. Sau khi chào tạm biệt cậu bé, chúng tôi cùng kết thúc buổi vui chơi. Vừa về đến nhà, tôi đã kể cho mẹ biết ngay việc đó. Mẹ cười tươi và khen tôi rất nhiều. Nụ cười của mẹ hiện rõ sự hài lòng và tự hào về tôi.
Sự việc hôm ấy là một niềm tự hào lớn lao của tôi. Hôm đó, tôi đã có một khoảng thời gian chơi đùa thật vui và ý nghĩa bên em. Tôi đã khiến mẹ cảm thấy tự hào về tôi. Đó là điều tôi luôn muốn làm cho mẹ. Tôi sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt hơn nữa để mang đến cho mẹ thật nhiều niềm vui.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK