Mấy năm trước đây, cô Loan dạy em môn toán và cũng là chủ nhiệm của em, nay cô đã về hưu. Thực ra cô yếu từ lâu nhưng cứ gắng gượng đến lớp. Bẵng đi mấy tháng, hôm nay em lại đến thăm cô – đến thăm với đầy lòng yêu quí, với những kỉ niệm khó quên trong đời. Đối với em tấm lòng của cô là lòng mẹ.
Hôm ấy trời mưa tầm tã, nước trắng xóa sân trường. Gió ào ạt không ngớt. Bầu trời ngày một đen kịt. Mặc chiếc áo ngắn tay nên tôi càng lạnh. Em dõi mắt về phía cổng trường chờ mẹ đón ; trong màn mưa ây chốc chốc lại xuất hiện vài chiếc xe máy, xe đạp trùm kín áo mưa vèo qua sân trường đến các lớp. Lần nào em cũng mừng hụt. Xung quanh, các bạn vơi dần. Hiên trường lác đác vài bạn tránh mưa. Một nỗi tủi thân hiện lên khiến sống mũi em cay cay. Chân em không còn đứng vững nữa, hai hàm rwang lập cập va chạm. Bụng lại đói cồn cào. Chưa bao giờ em mong mẹ đến thế….
Giữa lúc tưởng như tuyệt vọng, một bóng áo mưa ló ra từ văn phòng và tiến lại gần. Gần tới nơi em nhận ngay ra cô chủ nhiệm.
- Không ai đón em à ?
- Thưa cô, mẹ cháu chưa thấy đến.
- Tay em lạnh quá. Thôi cô đưa em về.
Vừa nói cô vừa kéo em sát vào mình và trùm chung với em tấm áo mưa. Em vừa mừng, vừa băn khoăn vì nhà em xa quá. Phút chốc cô đã chở em ra đường, gò tấm lưng gầy vượt mưa băng về phía trước.
Đến nhà, em sợ hãy nhìn mặt cô xanh mét, môi run run. Chưa kịp nói gì, cô đã lấy dầu xanh ra, giục em thay nhanh áo quần và xoa dầu khắp tay, chân cho em. Mưa chưa dứt cô hối hả ra về….
Thế đấy ! Dù có khôn lớn vào đời, mãi mãi em ghi khắc kỉ niệm này và ghi khắc hình ảnh cô, tấm lòng cô thiêng liêng như lòng mẹ.
@edmgaming3
@NO COPY
Mong bạn cho hay nhât ạ
Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời. Với em cũng vậy, gần bốn năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỷ niệm vui buồn. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất trong em có lẽ là kỷ niệm về cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba.
Cô giáo chủ nhiệm em lúc đó tên Lan. Cô Lan là một cô giáo hiền lành, yêu nghề và rất quan tâm đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em. Hai ngày liền không thấy em tới lớp, cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm đến nhà em để thăm hỏi. Cô đã động viên gia đình rất nhiều và mong muốn em tiếp tục đến lớp. Cô nói em là một học sinh giỏi của lớp, nếu nghỉ học thì thật tiếc quá. Cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai tốt đẹp và có cơ hội để giúp đỡ gia đình. Lúc đó em chỉ nghĩ trước mắt nên vẫn nhất định nghỉ học. Rồi một tuần trôi qua cô lại tới nhà động viên. Cô nói đã thong báo trường hợp của em lên nhà trường và địa phương để xem xét cho em được đi học mà không phải đóng học phí. Em vui mừng lắm vì trước giờ em rất muốn đi học như các bạn cùng trang lứa. Và rồi sau hơn một tuần nghỉ học em lại được tiêp tục tới trường. Con đường tới trường dường như đẹp hơn mỗi ngày. Em tung tăng bước đi với niềm hân hoan vô cùng. Mỗi ngày sau buổi học, cô Lan lại dành them thời gian để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ tuần trước đó. Cô ân cần , nhiệt tình giảng dạy để em không bị mất kiến thức. Cuối năm đó em đạt danh hiệu học sinh giỏi toàn diện và danh hiệu học sinh nghèo vượt khó. Em rất cảm động và hạnh phúc về những gì cô Lan đã dành cho em.
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ sẽ mãi mãi in đậm trong trái tim em với một lòng biết ơn sâu sắc. Em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một người giáo viên giỏi giang và tận tụy với nghề như cô.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK