Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Viết một bài văn biểu cảm con người và sự...

Viết một bài văn biểu cảm con người và sự vật? Giúp mình với câu hỏi 2730196 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Viết một bài văn biểu cảm con người và sự vật? Giúp mình với

Lời giải 1 :

LƯU Ý :CÁI NÀY MIK VIẾT R ,CHỈ COP LẠI(BẠN CHỌN 1 TRONG 2 NHA)

Biểu cảm về bà:

  Mỗi lần nhìn những người buôn thúng bán bưng mình lại như thấy bà, thấy mẹ, thấy tuổi thơ yêu dấu...

        Bà giờ đã đi xa, vườn xưa, nếp nhà đã ít nhiều thay đổi - và cả mình giờ cũng đã bắt đầu khôn lớn. Nhưng hàng cau và giậu mùng tơi vẫn còn đó như kí ức bền bỉ, kiêu hãnh trước thời gian, nhắc mình về gánh hàng rong của bà. Đó là gánh hàng chỉ đơn giản lá trầu quả cau, mấy mớ mồng tơi bó lẫn với rau tập tàng bà hái ở vườn nhà. Đôi quang gánh kĩu kịt trên tấm lưng còng của bà từ vườn nhà lên chợ huyện ngày nắng cũng như ngày mưa. Bà bán rau vườn nhà và tặng cả nụ cười móm mém giữa chốn nhân gian. Hồi ấy mình bằng tuổi em gái mình bây giờ, xa bố mẹ, ở với bà, luẩn quẩn giậu mùng ngắt quả làm mực tím lấm lem, ríu ran theo bà lên chợ huyện cả vài cây số, vài con dốc, đã mơ hồ hiểu cảm giác mỗi lần nhìn thấy nụ cười của bà ấy là hạnh phúc, vì thế mà lúc nào cũng mong có thật nhiều khách mua hàng giúp bà. Hồi ấy bà hay nhặt những quả cau non rụng dưới gốc để têm trầu và tấm tắc khen ngon. Những quả cau đẹp, nằm ngay ngắn thành buồng được đặt vào gánh theo bà ra chợ. Nó thành quà bánh cho mình và những bìa đậu cho ông. Những lúc ấy mình thường ngây thơ thắc mắc:

        - Sao bà không để dành những quả cau thật đẹp kia để ăn trầu cho ngon miệng.

        Bà hấp háy cặp mắt nhiề u vết chân chim nhìn mình và móm mém cười:

        - Cha bố cô! Biết nghĩ cho bà rồi cơ đấy!

        Giờ mình hiểu thì bà đã đi xa.

        Mình thích cảm giác những buổi sáng ngồi ở hiên nhà xem bà nấu bếp rơm góc sân. Bà đun ấm nước pha trà cho ông, đun nồi lá gội đầu bồ kết cho mình. Mùi thơm của nồi nước gội đầu vương vấn khắp không gian và đến tận bây giờ, mỗi lần bất chợt bắt gặp mùi hương ấy chợt thấy cay nơi sống mũi. Bà thường ngồi gỡ tóc trước hiên nhà. Mái tóc trắng phau của bà được búi gọn gàng trong chiếc mấn vải nâu giản dị. Dưới ánh nắng mai, từng sợi tóc của bà sáng lên. Lúc ấy với mình bà tiên trong truyện cổ chắc cũng chỉ đẹp như bà mà thôi.  Mình yêu cảm giác nằm bên bà mỗi tối, nghe bà đọc “Truyện Kiều”. Từng câu thơ lục bát, giờ mình vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa, nhưng nhờ bà mình vẫn thuộc làm lòng:

“Trăm năm trong cõi người ta

Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau

Trải qua mấy cuộc bể dâu

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”

        Nhớ giọng bà ấm áp, nhẹ như gió thoảng, nhớ những câu Kiều đưa mình vào giấc ngủ ngon lành, bình yên, không mộng mị.

        Bà buôn thúng bán bưng đến ngày trở bệnh. Lúc ấy mình đã biết thương bà nhiều hơn. Mình - một đứa trẻ gào khóc như thể tuổi thơ và thời hoa mộng vĩnh viễn ra đi, bất lực trước thời gian, bất lực vì mình chưa đủ lớn để giúp bà thôi buôn thúng bán bưng...

        “Khi tôi biết thương bà thì đã muộn

        Bà chỉ còn là nấm cỏ thôi!”

        Bà ơi! Nhớ bà nhiều quá! Cháu phải làm thế nào đây? Nếu có phép lạ cho bà sống lại, hiền hậu như xưa, cháu hứa là sẽ không theo bọn cái Quỳnh, cái Ngọc trốn ngủ trưa, trốn bà để bêu nắng ngoài đồng rồi ốm và bà phải thức cả đêm lo lắng, cháu hứa sẽ điện thoại cho bố mẹ nhiều hơn mà không chờ bà nhắc, cháu hứa sẽ không nghịch dại sang hàng xóm trộm na, trộm ổi… Mình đã thầm gào lên biết bao nhiêu lời hứa như vậy. Nhưng đáp lại chỉ là sự lặng im đến hoang hoải. Nước mắt đã khô nhưng nỗi buồn của mình liệu có khô theo năm tháng!?

        Mỗi lần nhìn những người buôn thúng bán bưng mình lại nhìn thấy bà, thấy mẹ. Hồi ấy mẹ không buôn thúng bán bưng nhưng cũng tranh thủ sau mỗi giờ lên lớp, soạn bài đi chợ cá, chợ rau, bán hàng tạp hoá. Hồi ấy mẹ chọn nhọc nhằn để tuổi thơ mình không khốn khó. Chọn việc bình thường để dạy mình biết giá trị của lao động vinh quang. Lúc nào mình cũng thấy mẹ cười - Nụ cười gạn đục khơi trong... Nụ cười của mẹ sao giống bà quá đỗi.

        Vì thế mỗi lần nhìn thấy người buôn thúng bán bưng mình thường dừng lại... chỉ để được nhìn thấy nụ cười.

        Và hẳn trong tim mỗi chúng ta luôn có những người "buôn thúng bán bưng" của riêng mình

Biểu cảm về cây hoa sữa:

 “Hà Nôi mùa thu

Mùa thu Hà Nội

Mùa hoa sữa về thơm từng cơn gió…”

        Câu hát ngân nga cùng mùi hương mà tôi yêu đã nồng nàn trong gió báo hiệu mùa hoa sữa về.

        Vào giữa hè, tôi đã tha thiết mong tháng chín mau sang. Lúc ấy những chùm hoa sữa li ti chưa kịp nở, đu đưa xanh thắm ở tít trên cao.  Dẫu thế, hương thơm nồng nàn vẫn lan tỏa theo cơn gió thu nhè nhẹ. Chẳng biết tự bao giờ, nhắc tới mùa thu Hà Nội, tôi lại nhớ ngay tới mùi hương hoa sữa -  thứ hương thơm hăng hắc, ngọt ngào không giống với bất kỳ loài hoa nào lại ùa về trong khứu giác tôi, sống động biết bao! Hoa sữa chỉ tỏa hương khi đêm xuống và dường như nó rất kén người thưởng thức. Bạn chỉ thực sự cảm nhận được mùi hương ngọt dịu nếu ở một khoảng cách vừa đủ. Đứng quá gần, tôi thường bị choáng ngợp trước mùi hương đặc biệt đó nhưng vẫn yêu vẫn nhớ cái tiết trời se lạnh của HN với mùi hoa càng thêm nồng nàn, da diết.

        Nhưng có lẽ chẳng có một tâm hồn người Hà Nội nào lại không một lần khẽ rung lên khi bắt gặp chùm hoa sữa lặng lẽ kiêu sa. Có lẽ cũng chẳng có vần thơ nào, bức tranh nào diễn tả hết cái hồn của loài hoa ấy. Cứ độ thu sang, hoa sữa lại rực nở trên những con đường Hà Nội. Tôi thấy lòng rung lên khi bắt gặp những chùm hoa sữa xòe nở. Đó cũng là một phần cuộc sống của con người Hà Nội.

        Cây hoa sữa rất đặc biệt! Hoa sữa trắng cây, trắng trời như những bông tuyết bay trong gió mà chẳng bao giờ tan biến mất. Hoa sữa không có màu trắng muốt, tinh khiết như hoa nhài, hoa bưởi hay hoa mận, hoa huệ mà nó mang một vẻ đẹp của riêng mình, trắng ngà, thanh tú. Cây hoa sữa thẳng tắp. Nó không có nhiều cánh tay để dang rộng ra đón những giọt mưa mát lạnh hay để ôm vào lòng những tia nắng ấm áp khi hè tới. Nếu như các loài cây khác khoác lên mình một chiếc áo màu nâu quen thuộc thì chiếc áo của cây hoa sữa lại được làm bởi những lớp áo màu nâu xám mùa thu. Có lẽ chính vì vậy mà mỗi khi nhìn vào cây hoa sữa, mỗi khi được thưởng thức hương thơm ngọt ngào của cây hoa sữa, tôi lại nghĩ đến những con người ngay thẳng, trung thực và trong sáng. Lá hoa sữa vẫn có một màu xanh nhạt nhưng đằng sau đó dường như là một lớp nhũ bạc. Dưới ánh nắng chan hòa, lá hoa sữa ánh lên, nổi bật trong không gian bao la. Dường như nó gợi một vẻ kiêu sa lộng lẫy làm sao!

        Hoa sữa gợi cho tôi nghĩ đến ly sữa nóng của mẹ pha cho bằng cả tình thương bao la vào những đêm lạnh giá. Nó cũng có mùi thơm nồng nàn như vậy, cũng ấm áp như tình yêu của mẹ dành cho tôi, như lúc mẹ ôm tôi vào lòng, ru tôi ngủ thuở ấu thơ. Hoa sữa thật gần gũi vì nó giống như tình cảm mẹ con tha thiết. Đó là tình yêu thương không có thứ gì có thể so sánh được. Phải chăng vì tất cả những điều này đã khiến cho mọi người đặt tên nó như vậy, cũng như khiến cho tôi yêu loài hoa này bằng tất cả trái tim tôi!

Tôi yêu hoa sữa không chỉ vì nó đẹp, nó thơm mà còn vì nó đã trở thành một phần của Hà Nội. Nó gắn liền với nơi tôi sinh ra và lớn lên. Nó là sản vật mà tạo hóa ưu ái ban tặng cho Hà Nội để điểm xuyết thêm nét quý phái, đằm thắm, lãng mạn của mùa thu xứ Bắc. Hoa sữa gắn với tôi cả một trời kỉ niệm học trò. Nhớ những buổi sáng đi qua những con đường rợp bóng hoa sữa, những buổi tối mở ban công để gió mang hương hoa lùa vào khung cửa nhỏ. Mùa thu của tôi trở nên ngọt ngào và đáng mong chờ làm sao!

Năm nay hoa sữa nở nhiều vẫn đẹp đến lạ. Nhưng tôi cảm thấy buồn vì không phải ai cũng hiểu được và trân trọng một vẻ đẹp của thành phố. Giữa lòng thành phố yên ả, cây hoa sữa vấn từng ngày từng giờ lo lắng vì không biết sẽ bị đốn lúc nào. Và trong tôi cũng có một nỗi lo mơ hồ: Khi thành phố phát triển hiện đại hơn nhỡ đâu sẽ mất đi những cây hoa sữa, nhỡ đâu mọi người sẽ lãng quên hoa, và HN của tôi liệu có còn đẹp như bây giờ.

Hoa sữa mộc mạc mà mùi hương nồng nàn, tha thiết. Mỗi lần nghĩ về hoa sữa, lòng tôi lại rung lên những nỗi xốn xang không nói thành lời. Nếu có một ngày tôi đi khắp bốn phương thì trong lòng tôi vẫn day dứt một nỗi nhớ, một niềm khao khát được quay trở lại thật nhanh để được ngắm nhìn vẻ đẹp của cây hoa sữa và hít hà mùi hương nồng nàn ấy mỗi độ thu về.

Thảo luận

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK