bài mình tự soạn ạ
CẢM NGHĨ VỀ CÂY PHƯỢNG
- Mở bài 1:
Sáng nay, thoáng ngỡ ngàng trước một màu đỏ thắm. Cây phượng trên sân trường từ lúc nào đã nở hoa rực rỡ tự lúc nào mà em không hề hay biết. Màu phượng đỏ đã in sâu vào trong tâm trí em từ thuở ngây thơ cắp sách đến trường với mái trường Tiểu học. Để rồi em tự nhận ra, em đã dành cho loài cây ấy một tình yêu ban sơ
Em chẳng biết cây phượng trường em có từ bao giờ, đến cả các thầy, cô giáo lớn tuổi chuẩn bị rời bục giảng cũng không thể biết rõ nó đã được trồng ở đó từ khi nào. Chỉ nghe nói những năm của cuộc kháng chiến chống Mỹ ác liệt, có một thầy giáo đã trồng cây phượng nhỏ trước khi chia tay học trò và đồng nghiệp để lên đường ra mặt trận, hẹn ngày đất nước thống nhất sẽ trở về. Cho đến giờ cây phượng vẫn đứng đó, tàn hoa rơi đỏ góc sân mà người thầy ấy đã ra đi mãi mãi trong một trận đánh trước mùa hoa phượng nở.
Mỗi khi xuân về, từ gốc cây già nua, cổ thụ ấy, những cành khô ấy, những chiếc lá mảnh mai xếp hình đối xứng rất đẹp bắt đầu vươn ra. Lũ học trò chúng em cứ mỗi thứ hai đầu tuần xếp hàng chào cờ lại nhìn lên những tàng cây ấy và thấy kỳ diệu làm sao khi màu xanh đã thay thế cho màu nâu xỉn của những cành cây trơ lá hôm nào. Lúc này, phượng xanh ngát, e ấp như nàng thơ.
Rồi những cơn mưa rào bất chợt kéo về, mang theo cái nắng vàng như ai đó rót mật, mang theo cả tiếng ve râm ran trong vòm lá, gọi hè về. Phượng cháy hết mình trên lưng trời trong vắt. Ngắm nhìn những chùm hoa đỏ mắt cười với mây trời, đu mình theo ngọn gió phiêu diêu, lòng thầm hỏi: Bàn tay của họa sĩ nào đã tô sắc đỏ cho hoa mà nhanh đến vậy? Tưởng như ai đã thắp những ngọn đuốc khổng lồ lên nền trời xanh thẳm? Thế là lũ học trò chúng em lại thấy mùa hạ đang hiện hữu trước mắt, mùa thi đang cận kề, thật gần.
Hoa phượng không mọc đơn lẻ mà từng chùm nụ nhú ra không cùng thời điểm. Không phải một đóa mà là vô vàn chùm hoa, là hàng ngàn đôi mắt lửa, sáng rực cả một khoảng trời trong ánh sáng vời vợi của không gian. Cái màu hoa ưa nắng đến lạ lùng. Càng chói chang, càng oi nồng, màu đỏ càng đậm sắc hơn. Đó là cũng chính là lúc phượng đẹp nhất, đẹp đến nao lòng! Có lẽ vì thế mà người đời ưu ái gọi màu hoa ấy là màu ngọc lưu ly, là lửa, là cây đuốc sáng, là nắng hạ kết tinh... Có biết bao nhiêu mỹ từ để dành tặng riêng cho sắc hoa ấy.
Nhìn màu đỏ thắm rực hồng của hoa phượng, mới thấy hết cái ấm nồng của mùa hạ, cái phập phồng của những kì thi,… Bao nhiêu điều mà bây giờ em mới vỡ lẽ ra: trong lớp vỏ sần xù, xám xịt kia, ẩn chứa vẻ đẹp dịu dàng, xinh xắn, dễ thương và đầy chất thơ từ những chùm hoa phượng vỹ. Và với những ai đã qua rồi cái thời nhặt cánh hoa ép vào trang vở ấy, khi ánh mắt bắt gặp màu đỏ cháy của chùm hoa phượng vĩ, khẽ chạm vào những khoảng trời, những mảng kí ức đẹp với cái thời "nhất quỷ nhì ma” với những ngày lê la cùng bạn bè với nào xoài ngâm, nào cốc,….. ; cái thời quên vở, không học bài mà lòng đầy nơm nớp lo sợ khi phải lên bảng trả bài cũ,…. mà mỗi người chúng ta đã đi qua đều lưu giữ lại trong một ngăn đẹp đẽ của kí ức. Phải chăng “Hoa học trò”, ai đó đã gọi hoa phượng một cách thân thương, trìu mến như vậy, cũng vì những điều như thế?
Nhớ lắm. Yêu lắm! Mỗi mùa phượng về, trong con mắt trong veo của học trò, chúng em ngửa cổ nhìn lên vòm trời xanh biếc mà ao ước ai hái cho cái chùm hoa lửa. Em thích quá chừng thích những khi nhìn lên bầu trời xanh ngắt qua tán lá phượng, qua màu hoa đỏ. Rồi nhắm mắt lại, nghe thiết tha “Mỗi mùa hoa đỏ về, hoa như mưa rơi rơi”… Và ngày ấy, chỉ vì mấy con bướm hoa phượng mà hai đứa cãi nhau rồi giận nhau. Ngọc hậu đậu cầm con bướm lên xem làm rách cánh, gãy râu, em tiếc công làm và ép khô nên mắng bạn…. Có thế thôi mà giận nhau cả tuần liền, đến khi hai đứa muốn giàn hòa lại ngại ngần chẳng biết mở đầu từ đâu… Cũng may, cô giáo chủ nhiệm nhờ: “Các em ghép cho cô vài con bướm nha, dễ thương quá…”. Cả lớp nhao nhao chỉ vào em và Ngọc: “Hai bạn này khéo tay nhất lớp đó cô”. Thế là hai đứa chúng em vui sướng bắt tay vào làm việc và lại đùa giỡn bên nhau… Có một mùa phượng hồng trong bạn, trong em!
III. Kết bài:
- Kết bài 1:
Tháng năm hồn nhiên trôi qua trong lặng lẽ. Và em cũng không còn là một…. học trò tiểu học ngây thơ, nghịch ngợm nữa. Nhưng hình ảnh cây phượng già nơi góc sân trường Tiểu học xưa vẫn đậm sâu trong ký ức. Mãi mãi không phai.
- Kết bài 2:
Chỉ cần khép hờ đôi mắt, lim dim thả hồn về nơi chốn cũ, em cũng có thể cảm nhận hết hương vị mùa hè, hương vị của tình bạn trong sắc màu hoa phượng của những tháng năm xưa. Đôi lúc em ước được một lần được trở lại nơi ấy, đến bên gốc phượng già và thầm hỏi: “ Phượng ơi, bạn có còn nhớ tôi không?”.
mong đc 5 sao+ctlhn
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK