Trang chủ Ngữ văn Lớp 6 Nhập vai Thánh Gióng và kể lại câu truyện Chú...

Nhập vai Thánh Gióng và kể lại câu truyện Chú ý:Ko chép mạng câu hỏi 2720008 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Nhập vai Thánh Gióng và kể lại câu truyện Chú ý:Ko chép mạng

Lời giải 1 :

nhập vai vào Thánh Gióng và kể lại câu truyện

bạn tham khảo nha :3

Ta vốn là Thái tử con của Ngọc Hoàng được Ngọc Hoàng sai xuống đầu thai để làm con của 1 gia đình nông dân ở dưới trần gian. Trong quãng thời gian sống ở trần gian, ta đã giúp nhân dân nước Văn Lang đánh thắng giặc Ân. Sau khi đánh thắng giặc, ta đã được vua Hùng Vương phong làm Phù Đổng Thiên Vương. Đồng thời được người dân phong là Thánh Gióng, đc lập đền thờ ngay tại làng Gióng. Sau đây, ta xin kể lại quãng thời gian ta sống ở trần gian.

 Một hôm, Ngọc Hoàng giả làm thường dân xuống trần gian vi hành với mong muốn xem trần gian có no ấm, cuộc sống đầy đủ như lời các Táo quân báo cáo không.  Khi đến làng Gióng, Ngọc Hoàng rất cảm động trước tấm lòng của 2 vợ chồng nông dân sống nghèo khó nhưng lương thiện luôn mong muốn có một mụn con nhưng mong mãi ko có được. Trở lại thiên đình, Ngọc Hoàng đã sai ta xuống đầu thai làm con của họ để an ủi họ lúc tuổi già.

  Ban đầu, Ngọc Hoàng cho ta hóa thành vết chân to trên thửa ruộng của vợ chồng ông lão. Một hôm, người vợ ra đồng gặt lúa, bỗng thấy một vết chân to, thấy tò mò nên đã ướm chân vào thử để xem chân mình nhỏ hơn bao nhiêu so với dấu chân kia.  Sau hôm đó, người vợ vẫn đi làm như bình thường, nhưng chỉ sau vài tuần, bụng bà bỗng lớn dần. Thấy lạ, người chồng  đi mời thầy thuốc về, thầy báo tin vui là bà đã có mang.  Khi biết mình có thai, hai vợ chồng họ vui lắm, họ mong chờ, háo hức con họ được sinh ra. Chín tháng 10 ngày qua vô cùng nhanh, người vợ  đã đến ngày sinh con.  Nhưng chờ mãi ko thấy con sinh ra nên chỉ biết chờ đợi, sốt ruột, lo lắng . Đến tháng 12 thì bà mới sinh, lúc sinh Gióng ra, hai vợ chồng họ vô cùng vui, người chồng nhảy cẫng lên, đi báo với nhiều người hàng xóm khác. Họ đặt tên cho ta là Gióng

 Thời gian thâm thoát trôi, ta đã được 3 tuổi nhưng khác với các đứa trẻ cùng tuổi hôm nào cũng ra ngoài xóm vui đừa thì ta cứ nằm, ko nói năng gì cả.  Hai vợ chồng họ  buồn lắm,  lo lắng lắm. 

Bấy giờ Giặc Ân sang xâm lược bờ cõi, những ngày tháng yên bình của đất nước ko còn nữa.  Ai trong xóm cũng đều lo lắng, sợ hãi. Nhà vua đành phải cho sứ giả đi tìm người tài cứu nước. Ta vẫn còn nhớ in, vào một buổi chiều  tà.  Ta đang cùng mẹ nằm nghỉ thì nghe thấy tiếng rao của sứ giả : ''Loa, loa, loa, giặc Ân xâm lược nước ta, vua lo lắng nên ...''. Nghe thấy tiếng rao, ai cũng bồn chồn, lòng lo lắng ko yên.  Ngay sau đó, ta cất tiếng nói ''Mẹ gọi sứ giả vào đây cho con''  . Mẹ ta lúc bấy giờ  vô cùng bất ngờ,  vội đi mời sứ giả vào nhà.  Ta cũng đi theo mẹ, đứng dậy  đi ra cửa mời sứ giả vào. Chắc hẳn lúc đó mẹ ta lại càng bất ngờ hơn nữa vì ta ko chỉ biết nói mà còn biết đi. Ta cất lời rõ ràng với sử giả : ''Ông về tâu với vua chuẩn bị cho ta một con ngựa sắt, một thanh gươm sắt, một giáp sắt và một nón sắt, ta sẽ đánh giặc''.  Lúc đó sứ giả cũng vô cùng ngạc nhiên ko khác gì  mẹ ta. Kể từ hôm đó, ta lớn rất nhanh.  Áo may tới đâu đứt cúc tới đó,  ăn tới hơn 10 bát cơm. Bố mẹ ta làm lụng ko đủ nuôi nên phải nhờ sự giúp đỡ của bà con hàng xóm. Bà con cũng vô cùng đồng lòng chung sức, ai có ít thì cho ít, có nhiều cho nhiều. 

 Giặc Ân đã đến chân núi Trâu. Vừa kịp lúc, sứ giả mang những đồ mà ta yêu cầu đến. Ta mặc một chiếc áo giáp, vươn vai một cái trở thành một người khổng lồ, rồi nhanh chóng nhảy lên ngựa ngồi, tiến vào vùng cớ giặc. Ta đánh đến đâu, giặc tan đến đó, chết như ngả rạ.  Bỗng roi sắt trong tay gãy, ta ko hề  lo sợ mà nhanh trí bẻ gãy cây tre bên đường quật vào giặc. Thế giặc yếu, chúng sợ hãi dẫm lên người khác mà chạy. Sau khi thấy ko còn 1 bóng giặc, Ta một mình cưỡi ngựa lên núi cởi áo giáp rồi cùng ngựa bay lên trời. Để vinh danh, côn ơn đánh giặc của ta nhà vua đã cho lập đền thờ và phong là Phù Đổng Thiên Vương.

Sau này, qua gương thần ta thấy bố mẹ ta  khi nghe tin ta đánh thắng giặc đã vô cùng mừng, háo hức được gặp ta trở về. Nhưng vì ta vốn là thái tử con của Ngọc Hoàng, có xuất thân đặc biệt nên không thể cùng ở với họ. 

 Vậy là Đã rất nhiều năm từ khi ta đánh thắng giặc Ân,  nhân dân vẫn luôn nhớ ơn công ơn của ta. Mỗi năm lại mở lễ hội tưởng nhớ.  Hàng tre bị ngựa phun chát cũng được nhân dân gọi là tre đằng ngà.  Ta rất vui vì nhân dân luôn nhớ tới ta, ta mong họ sẽ có một cuộc sống ấm no, bình yên!

Thảo luận

-- Hello
-- Lại buff
-- j<,,,

Lời giải 2 :

𝙲á𝚌 𝚌𝚑á𝚞 𝚌ó 𝚋𝚒ế𝚝 𝚝𝚊 𝚕à 𝚊𝚒 𝚔𝚑ô𝚗𝚐? 𝚃𝚊 𝚌𝚑í𝚗𝚑 𝚕à 𝚃𝚑á𝚗𝚑 𝙶𝚒ó𝚗𝚐, 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚗ă𝚖 𝚡ư𝚊 đã 𝚖ộ𝚝 𝚖ì𝚗𝚑 đá𝚗𝚑 𝚝𝚑ắ𝚗𝚐 𝚕ũ 𝚐𝚒ặ𝚌 Â𝚗 𝚑𝚞𝚗𝚐 á𝚌. 𝙱â𝚢 𝚐𝚒ờ 𝚝𝚊 𝚜ẽ 𝚔ể 𝚌𝚑𝚘 𝚌á𝚌 𝚌𝚑á𝚞 𝚗𝚐𝚑𝚎 𝚟ề 𝚌𝚞ộ𝚌 đờ𝚒 𝚌ủ𝚊 𝚝𝚊 𝚕ú𝚌 𝚋ấ𝚢 𝚐𝚒ờ 𝚗𝚑é! 𝙲á𝚌 𝚌𝚑á𝚞 ạ! 𝚃𝚊 𝚟ố𝚗 𝚕à 𝚜ứ 𝚝𝚑ầ𝚗 𝚌ủ𝚊 𝙽𝚐ọ𝚌 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚜𝚊𝚒 𝚡𝚞ố𝚗𝚐 𝚐𝚒ú𝚙 đỡ 𝚍â𝚗 𝚕à𝚗𝚐 đá𝚗𝚑 đ𝚞ổ𝚒 𝚚𝚞â𝚗 𝚡â𝚖 𝚕ượ𝚌 đ𝚊𝚗𝚐 𝚗𝚑ă𝚖 𝚗𝚑𝚎 𝚡â𝚖 𝚌𝚑𝚒ế𝚖 𝚗ướ𝚌 𝚝𝚊. 𝙼𝚞ố𝚗 đượ𝚌 𝚜ố𝚗𝚐 𝚌ù𝚗𝚐 𝚟ớ𝚒 𝚗𝚑â𝚗 𝚍â𝚗, 𝙽𝚐ọ𝚌 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚛𝚊 𝚕ệ𝚗𝚑 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 đầ𝚞 𝚝𝚑𝚊𝚒 𝚡𝚞ố𝚗𝚐 𝚖ộ𝚝 𝚐𝚒𝚊 đì𝚗𝚑 𝚕ã𝚘 𝚗ô𝚗𝚐 𝚑𝚒ế𝚖 𝚖𝚞ộ𝚗 đườ𝚗𝚐 𝚌𝚘𝚗 𝚌á𝚒. 𝙼ộ𝚝 𝚗𝚐à𝚢 đẹ𝚙 𝚝𝚛ờ𝚒 𝚝𝚊 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚋à 𝚕ã𝚘 𝚙𝚑ú𝚌 𝚑ậ𝚞 𝚟à𝚘 𝚛ừ𝚗𝚐, 𝚝𝚊 𝚕𝚒ề𝚗 𝚑𝚘á 𝚝𝚑à𝚗𝚑 𝚖ộ𝚝 𝚟ế𝚝 𝚌𝚑â𝚗 𝚝𝚘 𝚟à 𝚋à 𝚕ã𝚘 đã 𝚝ò 𝚖ò ướ𝚖 𝚝𝚑ử 𝚟ậ𝚢 𝚕à 𝚝𝚊 đầ𝚞 𝚝𝚑𝚊𝚒 𝚟à𝚘 𝚋à 𝚌ụ. 𝙺𝚑ỏ𝚒 𝚙𝚑ả𝚒 𝚗ó𝚒 𝚑𝚊𝚒 ô𝚗𝚐 𝚋à đã 𝚟ô 𝚌ù𝚗𝚐 𝚖ừ𝚗𝚐 𝚛ỡ 𝚔𝚑𝚒 𝚌𝚑ờ 𝚖ã𝚒, 𝚜𝚊𝚞 𝚖ườ𝚒 𝚑𝚊𝚒 𝚝𝚑á𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚖ớ𝚒 𝚛𝚊 đờ𝚒. Ô𝚗𝚐 𝚋à 𝚌à𝚗𝚐 𝚟𝚞𝚒 𝚑ơ𝚗 𝚔𝚑𝚒 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚝𝚊 𝚛ấ𝚝 𝚔𝚑ô𝚒 𝚗𝚐ô 𝚝𝚞ấ𝚗 𝚝ú. 𝙷𝚊𝚒 ô𝚗𝚐 𝚋à 𝚌𝚑ă𝚖 𝚜ó𝚌 𝚢ê𝚞 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚑ế𝚝 𝚕ò𝚗𝚐, ô𝚗𝚐 𝚋à 𝚗𝚐à𝚢 𝚗𝚐à𝚢 𝚖𝚘𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚔𝚑ô𝚗 𝚕ớ𝚗 𝚗𝚑ư 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 đứ𝚊 𝚝𝚛ẻ 𝚔𝚑á𝚌 ấ𝚢 𝚟ậ𝚢 𝚖à 𝚖ã𝚒 đế𝚗 𝚝ậ𝚗 𝚗ă𝚖 𝚋𝚊 𝚝𝚞ổ𝚒 𝚝𝚊 𝚟ẫ𝚗 𝚌𝚑ẳ𝚗𝚐 𝚋𝚒ế𝚝 𝚌ườ𝚒, 𝚗ó𝚒 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚌𝚑ẳ𝚗𝚐 𝚋𝚒ế𝚝 đ𝚒. 𝙲á𝚌 𝚌ụ 𝚛ấ𝚝 𝚋𝚞ồ𝚗, 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚟ậ𝚢 𝚝𝚊 𝚛ấ𝚝 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚟ì 𝚜ứ 𝚖ệ𝚗𝚑 𝚖à 𝙽𝚐ọ𝚌 𝙷𝚘à𝚗𝚐 đã 𝚝𝚛𝚊𝚘 𝚌𝚑𝚘 𝚗ê𝚗 𝚝𝚊 𝚟ẫ𝚗 𝚙𝚑ả𝚒 𝚒𝚖 𝚕ặ𝚗𝚐. 𝚃𝚑ế 𝚛ồ𝚒 𝚐𝚒ặ𝚌 Â𝚗 đế𝚗 𝚡â𝚖 𝚕ượ𝚌 𝚗ướ𝚌 𝚝𝚊, 𝚌𝚑ú𝚗𝚐 𝚔é𝚘 đế𝚗 đô𝚗𝚐 𝚟à 𝚖ạ𝚗𝚑 𝚔𝚑𝚒ế𝚗 𝚊𝚒 𝚊𝚒 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚕𝚘 𝚜ợ. 𝙽𝚑ì𝚗 𝚔𝚑𝚞ô𝚗 𝚖ặ𝚝 𝚕𝚘 â𝚞 𝚌ủ𝚊 𝚍â𝚗 𝚕à𝚗𝚐 𝚟à 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ, 𝚝𝚊 𝚋𝚒ế𝚝 𝚛ằ𝚗𝚐 đã đế𝚗 𝚕ú𝚌 𝚝𝚊 𝚙𝚑ả𝚒 𝚛𝚊 𝚝𝚊𝚢 𝚐𝚒ú𝚙 đỡ 𝚑ọ. 𝙼ộ𝚝 𝚑ô𝚖, đ𝚊𝚗𝚐 𝚗ằ𝚖 𝚝𝚛ê𝚗 𝚐𝚒ườ𝚗𝚐 𝚗𝚐𝚑𝚎 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚜ứ 𝚐𝚒ả đ𝚒 𝚚𝚞𝚊 𝚛𝚊𝚘 𝚝ì𝚖 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚐𝚒ỏ𝚒 𝚌ứ𝚞 𝚗ướ𝚌, 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚖ẹ đ𝚊𝚗𝚐 𝚗𝚐ồ𝚒 𝚋𝚞ồ𝚗 𝚛ầ𝚞 𝚕𝚘 𝚕ắ𝚗𝚐, 𝚝𝚊 𝚕𝚒ề𝚗 𝚌ấ𝚝 𝚝𝚒ế𝚗𝚐 𝚋ả𝚘 𝚖ẹ: - 𝙼ẹ ơ𝚒! 𝙼ẹ đừ𝚗𝚐 𝚋𝚞ồ𝚗 𝚗ữ𝚊, 𝚖ẹ 𝚑ã𝚢 𝚛𝚊 𝚖ờ𝚒 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚟à𝚘 đâ𝚢 𝚌𝚑𝚘 𝚌𝚘𝚗 𝚗ó𝚒 𝚌𝚑𝚞𝚢ệ𝚗. 𝙽𝚐𝚑𝚎 𝚝𝚊 𝚌ấ𝚝 𝚝𝚒ế𝚗𝚐 𝚗ó𝚒 𝚖ẹ 𝚟ô 𝚌ù𝚗𝚐 𝚗𝚐ạ𝚌 𝚗𝚑𝚒ê𝚗, 𝚖ừ𝚗𝚐 𝚛ỡ 𝚟à 𝚖ẹ 𝚝𝚊 𝚌à𝚗𝚐 𝚗𝚐ạ𝚌 𝚗𝚑𝚒ê𝚗 𝚑ơ𝚗 𝚔𝚑𝚒 𝚝𝚊 đò𝚒 𝚐ặ𝚙 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚟ì đó 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚙𝚑ả𝚒 𝚕à 𝚌𝚑𝚞𝚢ệ𝚗 đù𝚊, đọ𝚌 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚗ỗ𝚒 𝚕𝚘 𝚌ủ𝚊 𝚖ẹ 𝚝𝚊 𝚟ộ𝚒 𝚝𝚛ấ𝚗 𝚊𝚗 𝚖ẹ: - 𝙼ẹ đừ𝚗𝚐 𝚕𝚘 𝚕ắ𝚗𝚐 𝚐ì 𝚌ả 𝚌ứ 𝚛𝚊 𝚖ờ𝚒 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚟à𝚘 đâ𝚢! 𝙽ử𝚊 𝚝𝚒𝚗 𝚗ử𝚊 𝚗𝚐ờ 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚖ẹ 𝚝𝚊 𝚟ẫ𝚗 𝚟ộ𝚒 𝚟ã 𝚛𝚊 𝚖ớ𝚒 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚟à𝚘. 𝚂ứ 𝚐𝚒ả 𝚋ướ𝚌 𝚟à𝚘 𝚌ă𝚗 𝚗𝚑à 𝚗𝚑ỏ 𝚝𝚞ề𝚗𝚑 𝚝𝚘à𝚗𝚐 𝚌ủ𝚊 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ 𝚝𝚊, ô𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚟ô 𝚌ù𝚗𝚐 𝚗𝚐ạ𝚌 𝚗𝚑𝚒ê𝚗 𝚗𝚑ì𝚗 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚝𝚊 𝚕ú𝚌 𝚗à𝚢 𝚟ẫ𝚗 𝚌𝚑ỉ 𝚕à 𝚝𝚑ằ𝚗𝚐 𝚋é 𝚗ằ𝚖 ở 𝚝𝚛ê𝚗 𝚐𝚒ườ𝚗𝚐, 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚌ó 𝚟ẻ 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚝𝚒𝚗 𝚝ưở𝚗𝚐 𝚕ắ𝚖 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚔𝚑𝚒 𝚗𝚐𝚑𝚎 𝚝𝚊 𝚗ó𝚒: "Ô𝚗𝚐 𝚟ề 𝚝â𝚞 𝚟ớ𝚒 𝚟𝚞𝚊 𝚜ắ𝚖 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 𝚖ộ𝚝 𝚌𝚘𝚗 𝚗𝚐ự𝚊 𝚜ắ𝚝, 𝚖ộ𝚝 𝚛𝚘𝚒 𝚜ắ𝚝 𝚟à 𝚖ộ𝚝 𝚝ấ𝚖 á𝚘 𝚐𝚒á𝚙 𝚜ắ𝚝, 𝚝𝚊 𝚜ẽ 𝚙𝚑á 𝚝𝚊𝚗 𝚕ũ 𝚐𝚒ặ𝚌 𝚗à𝚢". 𝙽𝚐𝚑𝚎 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚕ờ𝚒 𝚗ó𝚒 đầ𝚢 𝚚𝚞ả 𝚚𝚞𝚢ế𝚝 𝚌ủ𝚊 𝚝𝚊 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚑𝚒ể𝚞 𝚛ằ𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚙𝚑ả𝚒 𝚕à 𝚖ộ𝚝 đứ𝚊 𝚝𝚛ẻ 𝚋ì𝚗𝚑 𝚝𝚑ườ𝚗𝚐, 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚟ộ𝚒 𝚟ã 𝚝𝚛ở 𝚟ề 𝚝â𝚞 𝚟ớ𝚒 𝚟𝚞𝚊 𝚟à 𝚟𝚞𝚊 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚟𝚞𝚒 𝚖ừ𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚞𝚢ề𝚗 𝚝𝚑ợ 𝚐𝚒ỏ𝚒 ở 𝚔𝚑ắ𝚙 𝚗ơ𝚒 đế𝚗 𝚕à𝚖 𝚐ấ𝚙 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚝𝚑ứ 𝚝𝚊 𝚌ầ𝚗. 𝙰𝚒 𝚊𝚒 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚙𝚑ấ𝚗 𝚔𝚑ở𝚒 𝚔𝚑𝚒 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚟𝚞𝚊 đã 𝚝ì𝚖 đượ𝚌 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚝à𝚒. 𝙲ò𝚗 𝚝𝚊 𝚔𝚑𝚒 𝚜ứ 𝚐𝚒ả đ𝚒 𝚛ồ𝚒 𝚝𝚊 𝚕𝚒ề𝚗 𝚟ù𝚗𝚐 𝚍ậ𝚢 𝚟à 𝚟ươ𝚗 𝚟𝚊𝚒 𝚖ấ𝚢 𝚌á𝚒 đã 𝚝𝚑à𝚗𝚑 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚕ớ𝚗. 𝚃𝚊 𝚋ả𝚘 𝚖ẹ 𝚗ấ𝚞 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 𝚗ồ𝚒 𝚌ơ𝚖 ă𝚗 𝚌𝚑𝚘 𝚗𝚘 để 𝚌𝚑𝚞ẩ𝚗 𝚋ị đ𝚒 đá𝚗𝚑 𝚐𝚒ặ𝚌. 𝙼â𝚖 𝚌ơ𝚖 𝚟ừ𝚊 𝚋ư𝚗𝚐 𝚕ê𝚗 𝚝𝚊 ă𝚗 𝚖ộ𝚝 𝚕𝚘á𝚗𝚐 đã 𝚑ế𝚝 𝚗𝚑ẵ𝚗 𝚖à 𝚌𝚑ẳ𝚗𝚐 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚗𝚘 𝚐ì 𝚌ả, 𝚖ẹ 𝚕ạ𝚒 đ𝚒 𝚗ấ𝚞 𝚗ồ𝚒 𝚔𝚑á𝚌 𝚌𝚑𝚘 đế𝚗 𝚔𝚑𝚒 𝚗𝚑à 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚌ò𝚗 𝚐ì để ă𝚗. 𝚃𝚊 ă𝚗 𝚟à𝚘 𝚋𝚊𝚘 𝚗𝚑𝚒ê𝚞 𝚝𝚑ì 𝚕ớ𝚗 𝚗𝚑ư 𝚝𝚑ổ𝚒 𝚋ấ𝚢 𝚗𝚑𝚒ê𝚞, đế𝚗 𝚗ỗ𝚒 𝚚𝚞ầ𝚗 á𝚘 𝚙𝚑ả𝚒 𝚝𝚑𝚊𝚢 𝚕𝚒ê𝚗 𝚝ụ𝚌. 𝙼ẹ 𝚝𝚊 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚝𝚊 ă𝚗 𝚋𝚊 𝚗𝚑𝚒ê𝚞 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚌𝚑ư𝚊 𝚗𝚘 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚔𝚑𝚒 𝚐ạ𝚘 𝚝𝚑ì đã 𝚑ế𝚝, 𝚋à 𝚌ụ 𝚕𝚒ề𝚗 𝚌𝚑ạ𝚢 𝚗𝚑ờ 𝚋à 𝚌𝚘𝚗 𝚑à𝚗𝚐 𝚡ó𝚖. 𝙱à 𝚌𝚘𝚗 đề𝚞 𝚟𝚞𝚒 𝚕ò𝚗𝚐 𝚐𝚒ú𝚙 𝚖ẹ 𝚝𝚊 𝚟ì 𝚋𝚒ế𝚝 𝚝𝚊 𝚕à 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚜ẽ đ𝚒 đá𝚗𝚑 𝚐𝚒ặ𝚌 𝚌ứ𝚞 𝚍â𝚗 𝚕à𝚗𝚐. 𝙼ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 đế𝚗 𝚗𝚑à 𝚝𝚊 𝚗ườ𝚖 𝚗ượ𝚙, 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚌ó 𝚐ạ𝚘 𝚐ó𝚙 𝚐ạ𝚘, 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚌ó 𝚛𝚊𝚞, 𝚌à 𝚐ó𝚙 𝚛𝚊𝚞 𝚌à, 𝚝ó𝚖 𝚕ạ𝚒 𝚊𝚒 𝚌ó 𝚐ì 𝚐ó𝚙 𝚗ấ𝚢. 𝙼ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚌ò𝚗 đế𝚗 𝚐𝚒ú𝚙 𝚖ẹ 𝚝𝚊 𝚝𝚑ổ𝚒 𝚌ơ𝚖 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 ă𝚗, 𝚝𝚊 ă𝚗 𝚋𝚊𝚘 𝚗𝚑𝚒ê𝚞 𝚕ạ𝚒 𝚝𝚘 𝚕ớ𝚗 𝚕ừ𝚗𝚐 𝚕ữ𝚗𝚐 𝚋ấ𝚢 𝚗𝚑𝚒ê𝚞. 𝙽𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐à𝚢 đó 𝚕à𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚊𝚒 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚔𝚑ấ𝚙 𝚔𝚑ở𝚒 𝚟𝚞𝚒 𝚖ừ𝚗𝚐 𝚟ì 𝚖𝚘𝚗𝚐 đợ𝚒 𝚝𝚊 𝚗𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚌𝚑ó𝚗𝚐 đ𝚒 𝚐𝚒ế𝚝 𝚐𝚒ặ𝚌, 𝚌ứ𝚞 𝚗ướ𝚌. 𝙼ộ𝚝 𝚗𝚐à𝚢, 𝚍â𝚗 𝚕à𝚗𝚐 𝚗𝚑ậ𝚗 đượ𝚌 𝚝𝚒𝚗 𝚐𝚒ặ𝚌 đã 𝚔é𝚘 đế𝚗 𝚌𝚑â𝚗 𝚗ú𝚒 𝚃𝚛â𝚞. 𝙻à𝚗𝚐 𝚝𝚊 𝚕ạ𝚒 đượ𝚌 𝚖ộ𝚝 𝚙𝚑𝚎𝚗 𝚔𝚑𝚒ế𝚙 𝚜ợ, 𝚝𝚛ẻ 𝚌𝚘𝚗 𝚔ê𝚞 𝚔𝚑ó𝚌, 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚕ớ𝚗 𝚝𝚑ì 𝚕𝚘 â𝚞, 𝚌á𝚌 𝚌ụ 𝚐𝚒à 𝚝𝚑ì 𝚝𝚛ầ𝚖 𝚗𝚐â𝚖, 𝚊𝚒 𝚊𝚒 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚔𝚑𝚒ế𝚙 𝚜ợ. 𝙼ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚗𝚑ì𝚗 𝚝𝚊 𝚗𝚑ư 𝚌ầ𝚞 𝚌ứ𝚞. 𝚃𝚊 𝚛ấ𝚝 𝚑𝚒ể𝚞 𝚝â𝚖 𝚝𝚛ạ𝚗𝚐 𝚌ủ𝚊 𝚑ọ 𝚟à đú𝚗𝚐 𝚕ú𝚌 đó 𝚜ứ 𝚐𝚒ả đ𝚎𝚖 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚝𝚑ứ 𝚝𝚊 𝚌ầ𝚗 đế𝚗. 𝙻ú𝚌 𝚗à𝚢, 𝚝𝚊 𝚟ù𝚗𝚐 đứ𝚗𝚐 𝚍ậ𝚢, 𝚟ươ𝚗 𝚟𝚊𝚒 𝚖ộ𝚝 𝚌á𝚒 đã 𝚋𝚒ế𝚗 𝚝𝚑à𝚗𝚑 𝚖ộ𝚝 𝚝𝚛á𝚗𝚐 𝚜ĩ 𝚌𝚊𝚘 𝚕ớ𝚗 𝚙𝚑𝚒 𝚝𝚑ườ𝚗𝚐, 𝚝𝚑ế 𝚗ê𝚗 𝚝ấ𝚝 𝚌ả 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚝𝚑ứ 𝚜ứ 𝚐𝚒ả 𝚟ừ𝚊 𝚖𝚊𝚗𝚐 đế𝚗 𝚌𝚑ẳ𝚗𝚐 𝚌ò𝚗 𝚟ừ𝚊 𝚟ớ𝚒 𝚝𝚊 𝚗ữ𝚊. 𝚃𝚑ấ𝚢 𝚟ậ𝚢, 𝚖ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚕ạ𝚒 𝚝ứ𝚌 𝚝ố𝚌 đ𝚒 𝚝ì𝚖 𝚝𝚑ợ 𝚟ề 𝚛è𝚗 𝚗𝚐ự𝚊 𝚜ắ𝚝, á𝚘 𝚐𝚒á𝚙 𝚜ắ𝚝 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊, 𝚑ọ 𝚕à𝚖 𝚛𝚊 𝚌𝚑𝚒ế𝚌 𝚗à𝚘 𝚕ạ𝚒 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 𝚝𝚑ử 𝚌𝚑𝚒ế𝚌 ấ𝚢 𝚟à 𝚝𝚊 𝚌𝚑ỉ 𝚔𝚑ẽ 𝚋ẻ đã 𝚐ẫ𝚢, 𝚖ã𝚒 𝚜𝚊𝚞 𝚖ớ𝚒 𝚌ó 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚝𝚑ứ 𝚟ừ𝚊 𝚟ớ𝚒 𝚜ứ𝚌 𝚝𝚊. 𝙼ọ𝚒 𝚝𝚑ứ đã đượ𝚌 𝚌𝚑𝚞ẩ𝚗 𝚋ị 𝚜ẵ𝚗 𝚜à𝚗𝚐, 𝚝𝚊 𝚕𝚒ề𝚗 𝚖ặ𝚌 á𝚘 𝚐𝚒á𝚙 𝚜ắ𝚝, 𝚝𝚊𝚢 𝚌ầ𝚖 𝚛𝚘𝚒 𝚜ắ𝚝, 𝚗𝚑ả𝚢 𝚕ê𝚗 𝚖ì𝚗𝚑 𝚗𝚐ự𝚊, 𝚘𝚊𝚒 𝚙𝚑𝚘𝚗𝚐 𝚕ẫ𝚖 𝚕𝚒ệ𝚝. 𝚃𝚊 𝚗𝚑ớ 𝚑ô𝚖 đó 𝚋à 𝚌𝚘𝚗 𝚛𝚊 𝚝𝚒ễ𝚗 𝚝𝚊 𝚛ấ𝚝 đô𝚗𝚐 𝚖ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚗𝚑ì𝚗 𝚝𝚊 đầ𝚢 𝚝𝚒𝚗 𝚝ưở𝚗𝚐, 𝚔𝚑ắ𝚙 𝚗ơ𝚒 𝚟𝚊𝚗𝚐 𝚕ê𝚗 𝚕ờ𝚒 𝚌𝚑ú𝚌 𝚌𝚑𝚒ế𝚗 𝚝𝚑ắ𝚗𝚐 𝚟à 𝚝𝚊 𝚌ò𝚗 𝚗𝚑ì𝚗 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚌ả 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚐𝚒ọ𝚝 𝚗ướ𝚌 𝚖ắ𝚝 𝚝ự 𝚑à𝚘, 𝚢ê𝚞 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐 𝚌ủ𝚊 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ 𝚝𝚊. 𝚃ừ 𝚋𝚒ệ𝚝 𝚋à 𝚌𝚘𝚗 𝚡ó𝚖 𝚐𝚒ề𝚗𝚐, 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐ườ𝚒 đã 𝚢ê𝚞 𝚝𝚑ươ𝚗𝚐, 𝚗𝚞ô𝚒 𝚗ấ𝚗𝚐, 𝚝𝚊 𝚝𝚑ầ𝚖 𝚑ứ𝚊 𝚜ẽ 𝚌𝚑𝚒ế𝚗 đấ𝚞 𝚑ế𝚝 𝚕ò𝚗𝚐 để 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 𝚙𝚑ụ 𝚌ô𝚗𝚐 𝚌ủ𝚊 𝚋à 𝚌𝚘𝚗 𝚍â𝚗 𝚕à𝚗𝚐, 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ. 𝚂𝚊𝚞 𝚙𝚑ú𝚝 𝚌𝚑𝚒𝚊 𝚝𝚊𝚢, 𝚖ộ𝚝 𝚖ì𝚗𝚑 𝚖ộ𝚝 𝚗𝚐ự𝚊 𝚝𝚊 𝚕𝚊𝚘 𝚝𝚑ẳ𝚗𝚐 𝚟à𝚘 𝚝𝚛ậ𝚗 đá𝚗𝚑. 𝙽𝚐ự𝚊 đ𝚒 đế𝚗 đâ𝚞 𝚙𝚑𝚞𝚗 𝚕ử𝚊 𝚛ừ𝚗𝚐 𝚛ự𝚌 đế𝚗 đó, 𝚕ũ 𝚐𝚒ặ𝚌 𝚟ô 𝚌ù𝚗𝚐 𝚔𝚑𝚒ế𝚙 𝚜ợ. 𝙲𝚑ú𝚗𝚐 đổ 𝚛ạ𝚙 𝚟à 𝚝𝚊𝚗 𝚡á𝚌 𝚍ướ𝚒 𝚛𝚘𝚒 𝚜ắ𝚝 𝚌ủ𝚊 𝚝𝚊 𝚟à 𝚗𝚐ọ𝚗 𝚕ử𝚊 𝚌ủ𝚊 𝚌𝚘𝚗 𝚌𝚑𝚒ế𝚗 𝚖ã. 𝙲ả 𝚋ã𝚒 𝚌𝚑𝚒ế𝚗 𝚝𝚛ườ𝚗𝚐 đầ𝚢 𝚝𝚑â𝚢 𝚚𝚞â𝚗 𝚐𝚒ặ𝚌. Đú𝚗𝚐 𝚕ú𝚌 𝚝𝚑ế 𝚝𝚛ậ𝚗 đ𝚊𝚗𝚐 𝚕ê𝚗 𝚗𝚑ư 𝚟ũ 𝚋ã𝚘 𝚝𝚑ì 𝚌â𝚢 𝚛𝚘𝚒 𝚜ắ𝚝 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚝𝚊𝚢 𝚝𝚊 𝚐ẫ𝚢 𝚐ậ𝚙, 𝚝𝚊 𝚕𝚒ề𝚗 𝚗𝚑ổ 𝚕ấ𝚢 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚔𝚑ó𝚖 𝚝𝚛𝚎 𝚚𝚞𝚊𝚗𝚑 𝚖ì𝚗𝚑 𝚚𝚞ậ𝚝 𝚕𝚒ê𝚗 𝚝𝚒ế𝚙 𝚟à𝚘 𝚕ũ 𝚐𝚒ặ𝚌. 𝙻ũ 𝚐𝚒ặ𝚌 𝚕ạ𝚒 đượ𝚌 𝚖ộ𝚝 𝚙𝚑𝚎𝚗 𝚔𝚑𝚒ế𝚙 𝚜ợ, 𝚛ơ𝚒 𝚟à𝚘 𝚝𝚑ế 𝚑ỗ𝚗 𝚕𝚘ạ𝚗 𝚟à 𝚌𝚑ẳ𝚗𝚐 𝚖ấ𝚢 𝚌𝚑ố𝚌 𝚋ỏ 𝚌𝚑ạ𝚢 𝚝𝚊𝚗 𝚝á𝚌 𝚔𝚑ắ𝚙 𝚗ơ𝚒. 𝙽𝚑ữ𝚗𝚐 𝚝ê𝚗 𝚖𝚊𝚢 𝚖ắ𝚗 𝚜ố𝚗𝚐 𝚜ó𝚝 𝚟ộ𝚒 𝚟ã 𝚝𝚑𝚘á𝚝 𝚝𝚑â𝚗 𝚋ỏ 𝚌𝚑ạ𝚢 𝚟à𝚘 𝚑ẻ𝚖 𝚗ú𝚒 𝚜â𝚞, 𝚝ì𝚖 𝚌á𝚌𝚑 𝚝𝚛ở 𝚟ề 𝚗ướ𝚌. 𝙻à𝚗𝚐 𝚚𝚞ê 𝚜ạ𝚌𝚑 𝚋ó𝚗𝚐 𝚚𝚞â𝚗 𝚝𝚑ù. 𝚃𝚒ế𝚗𝚐 𝚛𝚎𝚘 𝚟𝚞𝚒 𝚌ủ𝚊 𝚍â𝚗 𝚕à𝚗𝚐 𝚟𝚊𝚗𝚐 𝚕ê𝚗 𝚛ộ𝚗 𝚛ã. 𝙽𝚑ì𝚗 𝚝𝚛ă𝚖 𝚑ọ 𝚑ạ𝚗𝚑 𝚙𝚑ú𝚌 𝚝𝚊 𝚟ô 𝚌ù𝚗𝚐 𝚜𝚞𝚗𝚐 𝚜ướ𝚗𝚐, 𝚟ậ𝚢 𝚕à 𝚜ứ 𝚖ệ𝚗𝚑 𝙽𝚐ọ𝚌 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚐𝚒𝚊𝚘 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 đã 𝚑𝚘à𝚗 𝚝𝚑à𝚗𝚑, 𝚌𝚑ợ𝚝 𝚗𝚑ớ đế𝚗 𝚌𝚑𝚊 𝚖ẹ 𝚐𝚒à 𝚝𝚊 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚖𝚞ố𝚗 𝚟ề 𝚝𝚑ă𝚖 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚕ờ𝚒 𝙽𝚐ọ𝚌 𝙷𝚘à𝚗𝚐 𝚍ặ𝚗 𝚍ò 𝚔𝚑𝚒 𝚑𝚘à𝚗 𝚝𝚑à𝚗𝚑 𝚜ứ 𝚖ệ𝚗𝚑 𝚙𝚑ả𝚒 𝚝𝚛ở 𝚟ề 𝚝𝚛ờ𝚒 𝚔𝚑𝚒ế𝚗 𝚝𝚊 𝚌𝚑ẳ𝚗𝚐 𝚍á𝚖 𝚝𝚛á𝚒 𝚕ệ𝚗𝚑. 𝙽𝚑ì𝚗 đấ𝚝 𝚗ướ𝚌, 𝚍â𝚗 𝚕à𝚗𝚐 𝚖ộ𝚝 𝚕ầ𝚗 𝚌𝚞ố𝚒 𝚝𝚊 𝚝𝚑ú𝚌 𝚗𝚐ự𝚊 𝚙𝚑𝚒 𝚕ê𝚗 đỉ𝚗𝚑 𝚗ú𝚒, 𝚌ở𝚒 𝚋ỏ á𝚘 𝚐𝚒á𝚙 𝚜ắ𝚝, 𝚛ồ𝚒 𝚌ả 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚟à 𝚗𝚐ự𝚊 𝚕ẳ𝚗𝚐 𝚕ặ𝚗𝚐 𝚋𝚊𝚢 𝚟ề 𝚝𝚛ờ𝚒. 𝚃𝚊 𝚛𝚊 đ𝚒 𝚗𝚑ư𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚕ò𝚗𝚐 đầ𝚢 𝚝𝚒ế𝚌 𝚗𝚞ố𝚒 𝚟ì 𝚔𝚑ô𝚗𝚐 đượ𝚌 𝚜ố𝚗𝚐 𝚌ù𝚗𝚐 𝚗𝚑ữ𝚗𝚐 𝚗𝚐ườ𝚒 𝚍â𝚗 𝚑𝚒ề𝚗 𝚕à𝚗𝚑 𝚝ố𝚝 𝚋ụ𝚗𝚐. 𝙳ẫ𝚞 𝚟ậ𝚢, 𝚝𝚊 𝚌ũ𝚗𝚐 𝚑à𝚒 𝚕ò𝚗𝚐 𝚟ì 𝚝ừ đâ𝚢 𝚊𝚒 𝚊𝚒 𝚌ũ𝚗𝚐 đượ𝚌 𝚜ố𝚗𝚐 𝚝𝚛𝚘𝚗𝚐 𝚌ả𝚗𝚑 𝚝𝚑𝚊𝚗𝚑 𝚋ì𝚗𝚑, 𝚑ạ𝚗𝚑 𝚙𝚑ú𝚌. 𝚂𝚊𝚞 đó, 𝚟𝚞𝚊 đã 𝚙𝚑𝚘𝚗𝚐 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 𝚕à 𝙿𝚑ù Đổ𝚗𝚐 𝚃𝚑𝚒ê𝚗 𝚅ươ𝚗𝚐. 𝚃𝚊 𝚌ả𝚖 𝚝𝚑ấ𝚢 𝚛ấ𝚝 𝚟𝚞𝚒 𝚔𝚑𝚒 đượ𝚌 𝚗𝚑ậ𝚗 𝚍𝚊𝚗𝚑 𝚑𝚒ệ𝚞 đó, 𝚋ở𝚒 𝚝𝚊 đã đ𝚎𝚖 đế𝚗 𝚜ự 𝚋ì𝚗𝚑 𝚢ê𝚗 𝚟à 𝚑ạ𝚗𝚑 𝚙𝚑ú𝚌 𝚌𝚑𝚘 𝚖ọ𝚒 𝚗𝚐ườ𝚒. Đó 𝚌𝚑í𝚗𝚑 𝚕à đ𝚒ề𝚞 𝚚𝚞ý 𝚐𝚒á 𝚗𝚑ấ𝚝 đố𝚒 𝚟ớ𝚒 𝚝𝚊, 𝚗ó 𝚌ò𝚗 𝚚𝚞ý 𝚑ơ𝚗 𝚌ả 𝚗𝚐ọ𝚌 𝚗𝚐à 𝚌𝚑â𝚞 𝚋á𝚞 𝚖à 𝚗𝚑à 𝚟𝚞𝚊 𝚑ứ𝚊 𝚋𝚊𝚗 𝚝ặ𝚗𝚐 𝚌𝚑𝚘 𝚝𝚊 𝚜𝚊𝚞 𝚔𝚑𝚒 đá𝚗𝚑 𝚝𝚑ắ𝚗𝚐 𝚚𝚞â𝚗 𝚐𝚒ặ𝚌. + 𝕏𝕚𝕟 𝕙𝕒𝕪 𝕟𝕙ấ𝕥

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 6

Lớp 6 - Là năm đầu tiên của cấp trung học cơ sở. Được sống lại những khỉ niệm như ngày nào còn lần đầu đến lớp 1, được quen bạn mới, ngôi trường mới, một tương lai mới!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK