Buổi sinh hoạt ấy luôn hiện về trong kí ức khiến em không bao giờ quên. Nguyên do là giờ ra chơi ngày hôm đó hai bạn Huy và Nam đã có cuộc ẩu đả dữ dội. Lí do bạn Nam đã vô tình không nộp bài kiểm tra cho bạn Thắng. Giờ sinh hoạt mọi cặp mắt đều đổ dồn về Nam thể hiện thái độ bất bình và rất nhiều người đã lên tiếng kết tội. Nam cúi đầu im lặng nghe mọi người phán xử. Em đã đứng dậy phát biểu, ngay từ lời mở đầu em đã làm cho tất cả mọi người bất ngờ sửng sốt: “Nam không phải là người có lỗi mà Nam là người bạn tốt”. Mọi người chăm chú theo. Tâm trạng của em lúc đó thật xúc động, em tự trấn an mình: Hãy bình tĩnh, bởi lẽ mình đang bảo vệ cho lẽ phải, đang minh oan cho một người tốt thì không có gì run phải sợ”. Em bắt đầu lập luận: Thứ nhất, trong lớp từ trước tới nay Nam chưa bao giờ gây sự với ai. Thứ hai, việc làm đó là do vô tình. Thứ ba, sau khi sự việc xảy ra Nam đã xin lỗi Thắng, và giúp Thắng nộp lại bài. Chúng ta không thể kết tội một người bạn như thế. Em vừa dứt lời tiếng vỗ tay vang lên như sấm, kèm theo là những lời tán thưởng: “Đồng ý ! Đồng ý !” Nam nhìn em ánh mắt đầy biết ơn.
Not copy ✅
- Nhớ cảm ơn mình nha, vote 5 sao và cho mình câu trả lời hay nhất nha ! Cảm ơn !! 🤧☘️
Chúc cậu học tốt !! 🙆♀️💙 ~
`\text{#Tsuki Odyssey}`
`\text{#BaoNgan2007}`
Văn bản tự sự ngắn có sử dụng yếu tố miêu tả:
Ai cũng có những kỉ niệm bên gia đình, người thân khó quên. Dù là kỉ niệm vui hay buồn, nhưng đối với em kỉ niệm lần mắc lỗi khiến bố mẹ buồn lòng thật khó quên. Đến bây giờ khi nhắc lại em vẫn còn nhớ như in và xúc động.
Hồi ấy dù là con gái nhưng em rất nghịch ngợm. Khi lên lớp 7, em bắt đầu chơi những trò chơi nghịch ngợm với bọn con trai trong lớp. Một lần tụi bạn em rủ nhau trốn tiết học thể dục, sau đó ra ngoài trước cổng trường để mua quà vặt và vui chơi. Vừa chơi được một lúc, chúng em đã bị cô giáo bắt gặp. Cô yêu cầu chúng em trở về lớp với giọng nói nghiêm khắc. Cuối buổi học hôm ấy có tiết sinh hoạt. Cô nghiêm khắc phê bình chúng em trước cả lớp và sẽ trao đổi với phụ huynh về việc này. Lúc ấy vì còn nhỏ nên em cảm thấy rất sợ hãi. Nhưng trong lòng vẫn không hề có chút hối lỗi. Ngày hôm sau, cô giáo gọi mẹ em vào trường để trao đổi việc học và lỗi vi phạm của em. Trao đổi xong mẹ em trở về với gương mặt buồn và thất vọng. Về đến nhà mẹ gọi em đến bên và nhắc nhở. Chính lúc ấy em đã có hành vi lời nói vô lễ với mẹ. Khi biết được chuyện bố em nghiêm khắc phê bình thái độ của em đối với mẹ và kể lại khi còn nhỏ em bị bệnh nằm trong viện, mẹ đã lo lắng và thức trắng cả đêm để chăm sóc em như thế nào. Nói chuyện với bố được một lúc và biết được mẹ phải vất vả vì em như thế, em cảm thấy rất xấu hổ và hối hận những gì mình đã làm với mẹ khi nãy. Hôm sau khi mẹ tan làm trở về nhà, em chạy nhanh đến mẹ, ôm lấy mẹ xin lỗi vì thái độ không lễ phép của em. Mẹ ôm chặt em và tha thứ cho lỗi lầm của em. Không biết từ khi nào nước mắt của em và mẹ chảy lúc nào chẳng hay. Cảm giác lúc ấy của em vừa hối hận và hạnh phúc vì được mẹ tha thứ và ôm trong vòng tay.
Kỷ niệm ấy thật khó quên đối với em. Nhưng sau hôm ấy em đã giúp được mẹ được những việc nhỏ trong nhà. Trở nên ngoan ngoãn và chăm học hơn khiến cho mẹ không bao giờ phiền lòng về em nữa. Và em cũng đã nhận ra một điều rằng em có làm việc gì sai thì mẹ vẫn luôn ở bên cạnh yêu thương và tha thứ cho những lỗi lầm của em.
`\text{Học Tốt!}`
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK