Từ nhỏ, em luôn yêu thích những nàng công chúa với mái tóc óng mượt, chiếc váy lộng lẫy, khuôn mặt xinh đẹp. Thế nhưng dần lớn lên, em lại cảm thấy rằng những nàng công chúa ấy chẳng ai xinh đẹp bằng mẹ của em cả. Đặc biệt là khi mẹ mỉm cười.
Mẹ của em là một nhân viên bán hàng ở siêu thị, nên công việc của mẹ luôn rất bận rộn và vất vả. Dù thế, khi nào mẹ cũng luôn nở nụ cười rạng rỡ để chào đón mọi người. Mỗi ngày, khi trở về nhà sau tám tiếng làm việc vất vả, mẹ chẳng được nghỉ ngơi, mà lao vào làm ngay việc nhà, để em có bữa cơm ngon kịp giờ học bài buổi tối. Những lúc ấy, em sẽ ngồi cạnh mẹ, trò chuyện cùng mẹ để mẹ đỡ mệt. Gần đây, khi đã lớn hơn, em còn cùng mẹ làm các công việc nhà nữa. Em nấu cơm, nhặt rau, gấp áo quần, quét nhà… Khi ấy, mẹ em cười rất tươi, đó cũng là nụ cười đẹp nhất của mẹ. Khác hẳn nụ cười công thức lúc ở cửa hàng. Nụ cười ấy đi thẳng vào tâm hồn, trái tim của em. Khiến em cảm thấy lâng lâng vì vui sướng. Những mệt mỏi tự nhiên tan đi hết cả, chỉ để lại nguồn động lực lớn lao để em càng thêm ra sức giúp mẹ làm việc. Nụ cười của mẹ có sức mạnh lớn lao như vậy đấy.
Em đã tự phong cho mình danh hiệu “hiệp sĩ bảo vệ nụ cười của mẹ”. Giống như những chàng hiệp sĩ bảo vệ công chúa trong truyện cổ tích. Em sẽ cố gắng hết sức mình để giữ cho nụ cười luôn hiện hữu trên đôi môi mẹ. Mỗi ngày, em học tập chăm chỉ, không đua đòi hay bắt chước các thói hư tật xấu. Ngoài thời gian vui chơi cùng bạn bè, em dành thời gian ở bên mẹ. Giúp mẹ làm việc nhà, cùng mẹ tâm sự, chia sẻ những điều thú vị trong cuộc sống. Những lần như vậy, mẹ sẽ bảo em nghỉ tay, đi học bài hoặc đi choi cùng bạn đi. Nhưng xuyên qua ánh mắt của mẹ, em hiểu được mẹ thực sự muốn nói điều gì. Mẹ cũng muốn có em ở bên cạnh, cùng mẹ chia sẻ những điều nhỏ bé thôi. Vậy nên, những lúc đó, em sẽ mỉm cười rồi tiếp tục ngồi xuống cạnh mẹ, thủ thỉ, tỉ tê những điều vụn vặt, rồi nằm sà vào lòng mẹ. Sung sướng ngắm nhìn nụ cười hiền từ, dịu dàng trên khuôn mặt mẹ, tưởng như mình bé lại như ngày xưa.
Thời gian trôi nhanh, em đã lớn lên rất nhiều, mẹ cũng theo thời gian mà già đi. Những nếp nhăn trên khóe mắt của mẹ khi mỉm cười lại càng rõ hơn. Mọi thứ đều dần thay đổi. Nhưng em biết chắc một điều rằng, tình yêu của em dành cho nụ cười dịu dàng của mẹ sẽ mãi không thay đổi. Giống như tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý mà mẹ dành cho em vĩnh viễn không phai mờ.
Kể từ khi hiểu hơn về cảm xúc hiện hữu trên mỗi người, tôi đã ưa thích việc làm người khác cười, và sẽ càng đặc biệt hơn nếu người mỉm cười là mẹ. Bởi nụ cười của mẹ tôi luôn toả sáng, nó mang theo bao nhiêu hào quang từ tâm hồn thiện lương vốn có của mẹ. Trước giờ, mẹ tôi luôn là một người bận bịu với công việc vô cùng, cũng bởi vậy mà tìm thấy nụ cười trên môi mẹ trở nên ngày càng khó khăn hơn. Khiến tôi càng thêm trân quý và mong muốn được trông thấy khoảnh khắc ấy. Tôi còn nhớ như in, ngày cầm cuốn sổ chứa vô vàn hình ảnh của tôi về mẹ từ thuở tôi mới chỉ hai ba tuổi. Dù trên đó đã bám bao nhiêu lớp bụi mờ, hình ảnh mẹ nhìn tôi cười trìu mến ấp áp lạ thường. Tôi khi ấy chập chững những bước đi đầu tiên, đôi chân đã có vài vết xước ửng đỏ lên từ khi nào. Mẹ vậy mà nhẹ nhàng bước tới đưa tay tới kéo tôi vào lòng, trên gương mặt nở một nụ cười an ủi nhẹ nhàng dỗ dành tôi mắt đã đỏ hoe sắp khóc. Cứ ngỡ tôi sẽ mít ướt như thông thường, vậy mà thời khắc ấy, tôi lại thiếp đi dưới tiếng hát ru êm ái và nụ cười ngọt ngào ấy của mẹ…
Lên tiểu học, tôi vẫn thuận tay trái, nhưng nghe theo lời khuyên từ cô giáo chủ nhiệm, tôi đã bảo với mẹ rằng mình phải viết bằng tay phái. Mẹ khi thấy tôi lo lắng, đột ngột mỉm cười nhẹ nhàng, thủ thỉ động viên tôi rằng hãy cứ phát triển theo một cách tự nhiên nhất, mẹ không mong phải muộn phiền vì những điều ấy. Cứ như vậy, nhờ nụ cười ấy, sự tự ti trong tôi dần tan biến. Mẹ sinh ra là một người thân thiện, dễ gần và dễ mến. Cũng vì vậy, mà trong từng cuộc nói chuyện dù ngắn hay dài, nhờ những nụ cười “toả nắng”, ai nấy đều cảm thấy giống như không có khoảng cách vậy.Và cũng có lúc, khi mẹ trở về với gương mặt hiện rõ sự mệt mỏi, lúc ấy tôi không còn thấy nụ cười ấy nữa, hay không thì nó cũng chỉ mang theo sự gượng gạo thấy rõ, lúc ấy tôi trở nên ghét nhìn mẹ cười lắm. Mẹ tôi vốn dĩ luôn lừa tôi luôn thành công, nhưng chỉ tới khi nhìn vào nụ cười mà tôi chân quý nhất, tôi mới ngỡ ngàng hiểu ra, mẹ tôi không ổn chút nào cả. Người ta luôn nói, không tình cảm nào là vĩnh cửu cả, chỉ trừ tình cảm của cha mẹ dành cho những đứa con của mình. Tôi luôn tin điều đó, bởi vì, mẹ tôi mãi luôn là người tuyệt vời nhất. Mẹ đã hi sinh mọi thứ, thậm chí cả niềm hạnh phúc của mình chỉ để dành cho tôi những điều tuyệt vời và đẹp đẽ nhất, chỉ để tôi nhìn thế giới này với một ánh mắt hạnh phúc, và luôn cười tươi giống như cách mẹ cười với tôi vậy..
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK