Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Viết bài văn biểu cảm về con đường đến trường...

Viết bài văn biểu cảm về con đường đến trường ( đường làng ) câu hỏi 2609512 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Viết bài văn biểu cảm về con đường đến trường ( đường làng )

Lời giải 1 :

Ngày nào cũng vậy em và người bạn cùng xóm đều cùng nhau cắp sách đến trường. Bà để biến đổi môi trường nơi em học tập vui chơi đó là một con đường là thân thương đầy gắn bó. Con đường ấy cũng là nơi lưu giữ những bức chân cũng là nơi chứa chan bao kỉ niệm của tuổi thơ học trò. Trên con đường nhỏ chúng em đã có bao nhiêu niềm vui những sự kiện ta nhớ vì vậy mà con đường làng trở nên vô cùng yêu thương gắn bó không chỉ với em mà còn đối với bao nhiêu thế hệ học trò khác. Con đường tới trường sáng sớm trong chiều an lành cho những khởi đầu mới mẻ. Bầu trời xanh cao và cao lạ với những cánh chim chấp chới bay lượn vui vẻ giữa không trung. Ánh nắng ban mai khi đặt lên tóc có màu đỏ nhánh luồn lách qua những chùm lá me li ti Thành Hoa nắng trên con đường thấy thang phố phường. Mỗi trưa, hàng cây cổ thụ bên đường lại trở thành những chữ khổng lồ trên báo cho mọi người. Mùi hương hoa sữa nhẹ nhẹ thả vào làn tóc nhuộm lên màu khăn quàng đỏ một mùi hương quen thuộc đến lạ. Xe cộ vẫn đi Việt mày rồi nhà coi trên khắp các ngõ phố. Đường tới lớp rộn ràng biết bao! Con đường tới trường em không chạy thẳng băng là uốn khúc quanh co mềm mại như một dải lụa làm đẹp cho người làm đẹp cho đời. Không phô trương không màu mè không quá khổ nào con đường rừng như điện tích chuyển động của Tố phường và thanh thang trong lòng những cô cậu học trò phơi phơi niềm vui tới lớp. Em đã đi hết con đường tấp nập bài xe cũng sẽ cắt ngang qua một hàng cây mái trường của em thật cẩn thận hiện sau những cành lá xum xuê của cây cổ thụ cuối con đường. Mỗi buổi sáng là mỗi niềm vui mới con được mỗi buổi sớm nay trở lên là mát mẻ vừa thân quen. Mở vấn viên và ngọt ngào như vậy nhưng niềm vui như được nhân đôi lên khi đi bên cạnh bạn thân đầy tinh nghịch con đường đã chứng kiến biết bao nhiêu tâm tình tuổi học trò. Có khi mê mẩn với những bức tranh nhảy nhót trên đường chúng em đi theo tiếng chim bay ngang trên bầu trời mà vô tình quên mất những lần cô giáo bắt viết bản kiểm điểm hay như làm cha mẹ mắng vì điểm kém. Những ngôi nhà cao thấp đứng hiên ngang như những chàng hậu vệ con đường nằm giữa những ngôi nhà ấy bên vệ đường hoàng biết bao. hồi ấy con đường chưa có đẹp như bây giờ bởi nó cục đẩy đất cát xi măng cùng nhiều thứ để bụng hơn thế nữa. Cứ thế mỗi ngày trôi qua con đường như giận dỗi nhưng tủi hờn và quyết tâm tu sửa lại chính mình. Một ngày nọ khi chúng em cứ mặc định là con đường ấy thật xấu xí khi trở nhận ra mọi thứ bê tông biết các các biến mất đi từ lúc nào. Con đường trở nên xinh đẹp nói nhận được rất nhiều sự khen ngợi của những cô cậu bé đáng yêu. Thế mới biết nó đã kiên nhẫn thế nào để được như ngày hôm nay. Con đường đến lớp trong em đẹp lạ lùng đôi khi không phải chỉ là để bề ngoài mà em cảm nhận được sự cố gắng của nó. Có lẽ là yêu quý chúng em lắm nó vẫn còn mình chịu đựng mưa nắng hay giông bão trong cuộc đời . Đôi lần chả hiểu cổ tức điều gì em đã mà biết đọc trên đường siết mạnh chân xuống con đường thân thuộc. Lúc ấy nó vẫn chẳng nói gì chỉ ăn ổi đôi bàn chân em chỉ tiếp thêm cho em một nguồn năng lượng dạt dào để chạy nhảy tung tăng khắp chốn. Con đường in lại những bước chân đầu tiên của em ngày tựu trường những bước chạy dài mỗi khi chơi đùa cùng lũ bạn những bước chân cứ thế dài hơn và rộng ra còn con đường thì vẫn vậy. Nó không có tuổi tuổi thơ của lũ học trò của Lê cung chính là tuổi thơ của nó một mai đây khi ai đó trưởng thành và đi xa khi trở về liệu nó có già và trầm mặc hơn chăng? Con đường như người bạn thân nâng đỡ những bước chân em bầu bạn và tâm tình những giây phút ngây thơ hồn nhiên của tuổi thơ học trò. Con đường làng em rất thẳng nên khi mới bắt đầu đi thì chúng em cũng không sợ bị lạc đường bởi không hề có ngã rẽ nào cả trường em nằm ngay cạnh con đường ấy đi gần hết con đường thì chúng em có thể vào trường. con đường dẫn đến trường em đi qua cả một cánh đồng lúa lớn lúc nào cũng có những bác nông dân cày cấy hai thu hoạch lúa. Vào mùa lúa chín chúng em còn la cà và những ruộng lúa bể những lúa chín chữ bông cùng nhau cắn ăn như cắn hạt dưa. Khung cảnh cánh đồng vàng ruộm bởi những bông lúa chín cũng rất đẹp. Đứng ở trên đường nhìn xuống cánh đồng lúa như một Thảo Nguyên bao la vậy rộng lớn và thơm ngát. Trước thửa ruộng là những giọt nước nhỏ và rất đông mỗi khi bơm nước rạch sẽ ngập nước và rất rách chảy vào những ruộng lúa. Những lúc ấy chúng em lại xách dép xắn quần ngồi bên bờ mà nhúng chân xuống nước rất vui vẻ. Lá vẫn dụng cô lao công vẫn ngày ngày nhiệt mày đưa chiếc chổi tre trên mặt đường để nó trở nên xinh tươi hồn nhiên như bao cô cậu học trò học sinh. Chính vì thế con đường vẫn tươi sạch như buổi đầu đổi mới. Mỗi khi thấy chúng em dường như nó trở nên tươi vui và chào đón đầy yêu thương. Yêu lắm! Con đường tới lớp em. Con đường dẫn đến trường còn dẫn qua một con sông rất rộng lớn đó là con sông Ti. Con sông này lúc nào cũng hiền hòa lặng lẽ. Đây cũng là nơi mà các bác các chú ngồi câu cá những bác ngư dân bơi thuyền nhỏ đánh bắt cá trên sông. Ngoài ra con đường làng còn đi qua nghĩa trang liệt sĩ đây là nơi người dân quê em ghi nhớ và tri ân những tri ân công lao của các anh hùng liệt sĩ những người có công với tổ quốc đã hi sinh thân mình để bảo vệ hòa bình cho đất nước. Vì vậy mà mỗi khi qua đây chúng em thường thôi đùa nghịch nô chạy hay hét như bình thường không ai bảo ai mà chúng em đều im lặng và chậm rãi bước qua. Có lẽ em và các bạn đều có cảm nhận giống nhau đó là sự Trang nghiêm thành kính của nơi đây. con đường làng dẫn đến trường ngày nay đã được người dân quê em tu sửa rất nhiều đó không còn là con đường đá ngày nào nữa mà bây giờ đã được giải bê tông đánh bóng bằng phẳng chiều rộng của con đường cũng được mở rộng ra rất nhiều vì vậy mà trên con đường lúc nào cũng nhộn nhịp người không chỉ có chúng em đi học qua mà còn có các phương tiện đi lại tấp nập. Và bây giờ chúng em cũng không đi bộ như trước nữa vì bây giờ em đã biết đi xe đạp có thể đạp xe đến trường không mất nhiều thời gian như trước nữa. Nhưng cũng vì vậy mà em không còn được la cà chạy nhảy trên con đường làng như xưa nữa. Con đường làng vẫn vậy không có gì thay đổi ngoài việc khoác lên mình một chiếc áo mới đẹp hơn rực rỡ hơn rất nhiều. Hai bên đường là những bờ cỏ xanh mướt vào mỗi sáng sớm còn những giọt sương nhỏ đậu trên cây lá thì con đường trở nên đẹp đến lạ kỳ. Có lẽ đối với mọi người con đường làng là một con đường bình thường là nơi để mọi người và các phương tiện đi lại. Nhưng đối với em thì con đường này đặc biệt hơn rất nhiều nó không phải là một con đường vô tri vô giác mà còn là một người bạn gắn liền với tuổi học trò đầy ngây thơ trong sáng.con đường cũng là nơi lưu giữ nhiều kỷ niệm tươi đẹp nhất từ những bước chân nhảy nhót trên đường bắt châu chấu trong đám viên đường với nước ở rạch lúa... Tất cả đều trở thành những kỷ niệm tươi đẹp sống động nhất ở trong em.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Lúc trước con đường nhà em là một con đường có nhiều đá xỏi và chật hẹp khiến khi em đi xe lên rất khó chịu.Nhưng bây giờ thì khác con đường nhà em đã được sửa lại thành một con đường bằng phẳng ko có đá sỏi và con đường còn rộng hơn con đường cũ.Khi em đi xe đạp trên con đường mới làm rất là êm.Ngoài ra con đường mới làm gần nhà em còn trồng thêm cây cối.Em rất vui khi nhà em có một con đường mới.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK