Nhà thơ Vân Anh từng viết: “Tháng năm về rợp trời hoa phượng đỏ Ve râm ran, nắng gió đến xao lòng…” Có lẽ, bất kì người học sinh nào khi nhìn thấy hoa phượng nở, cũng có những cảm xúc như nhà thơ vậy. Mỗi khi tháng năm về, nắng hè lại chói chang, rực rỡ, bầy ve lại rộn ràng ca vang. Và lúc ấy, phượng vĩ - loài hoa của mùa hè lại nở rộ. Có lẽ sẽ là bất ngờ với rất nhiều người. Bởi phượng nở rất nhanh, rất đột ngột. Mới hôm qua thôi, còn là những búp xanh nhỏ, lẫn trong tán lá. Vậy mà trưa nay, lúc đi học về, các học sinh đã phải ngẩn ngơ trước những tầng đỏ rực trên cao. Ấy là phượng đã vào mùa. Mùa hoa phượng chính là mùa của những thao thức. Học sinh thao thức vì những đêm ôn bài, chuẩn bị cho kì thi. Học sinh thao thức vì sắp phải chia xa bạn bè. Và phượng cũng thức, nhưng không ai hiểu vì sao. Các loài hoa khác ngủ về đêm, còn riêng phượng sẽ thức suốt cả mùa hè. Phượng thức để tiếp thêm động lực cho học trò, thức để xì xào cùng đàn ve, thức để cháy sáng cùng trăng sao… Thật là bận rộn. Những ngày hè ấy, phượng đỏ lửa trên khắp nẻo đường, đem đến sự vui tươi, phấn khởi cho những cô những cậu học trò khi được đến với kì nghỉ dài ngày. Niềm vui, họ sẽ mang đi, còn nỗi buồn chia ly sẽ gửi lại cho phượng. Mượn đó mà thiêu đốt, cháy sáng mãi suốt mùa hè dài đằng đẵng. Mượn đó, mà phượng trở thành người gác trường thầm lặng. Cô đơn mà chờ đợi, chờ đợi đến cái khoảnh khắc cánh cổng kia được mở ra, mọi người trở lại trường học. Khi đó, phượng mới chịu lụi tàn. Mỗi năm, khi hoa phượng nở, em lại có rất nhiều cảm xúc đan xen khó tả. Nhưng dù là vui hay buồn đi chăng nữa thì em vẫn yêu phượng vĩ vô cùng. Đối với em, nó chính là hoàng hậu của mùa hè.
Những câu thơ trên của nhà thơ Trần Thị Tĩnh đã phần nào nói hộ những nỗi lòng, tình tự của người học sinh khi phượng nở, hè về. Hình ảnh cây phượng cao lớn, xanh tốt cứ thế mà hiện lên trong tâm trí em, không sao xóa mờ đi được.
Cây phượng mà em muốn nói đến, là cây phượng được trồng sát ngay bờ tường của tòa nhà chúng em học tập. Không ai biết cây phượng năm nay bao nhiêu tuổi. Nhưng theo lời kể của ông bảo vệ, thì từ khi mua đất xây trường đã có cây phượng rồi. Thấy cây đẹp quá lại đương tràn trề sức sống, người ta không nỡ bỏ đi, nên quyết định xây trường cùng với cây phượng. Cây phượng đúng là đẹp thực. Cây cao đến hơn ba mét. Nhìn từ ngoài cổng, phần tán lá xum xuê của cây bao trùm lên cả mái của tòa nhà hai tầng. Thân cây mọc thẳng, sừng sững, oai vệ. Phải cả ba đứa học sinh chung em mới ôm hết phần thân cây đó. Lớp vỏ trên thân cây nâu sẫm, xù xì, thật là già cỗi. Ấy thế mà, phần tán lá của cây phượng lại xanh mướt, rì rào suốt cả năm, như một người thiếu nữ mới lớn. Nếu nhìn bao quát cả cây phượng từ phía xa, trông nó không khác gì một cây nấm xanh khổng lồ trong những bộ phim hoạt hình ngày bé vẫn thường xem
Nói đến cây phượng là nói đến những kỉ niệm, năm tháng của tuổi học trò chúng em. Hằng ngày, qua khe cửa, cây phượng dịu hiền quan sát chúng em học bài. Thỉnh thoảng, những cành lá lại đung đưa, rì rào nhưng đang nhắc nhở, cổ vũ chúng em thêm cố gắng hơn. Những buổi ra chơi hay tập thể dục, đứa nào cũng tranh nhau để được ngồi dưới gốc cây phượng. Vừa mát mẻ, sạch sẽ, lại có chỗ tựa lưng. Còn lại thì thỏa thích chạy nhảy dưới bóng mát bao trùm đến gần nửa sân của cây phượng. Ở đó, biết bao trò chơi đã được diễn ra. Nào là đuổi bắt, bịt mắt bắt dê, bắn bi, nhảy dây, đá cầu… Hoặc đơn giản chỉ là ngồi một góc, bàn tán xôn xao về đủ thứ chuyện trên đời. Thế là vui lắm rồi. Cây phượng như một người anh, một người chị dịu dàng che chở chúng em vui chơi dưới sân.
Để mỗi khi mùa hạ về, tiếng ve râm ran trên các vòm cây, những đứa học trò chuẩn bị nghỉ hè. Có những đứa phải sau vài tháng mới trở lại, nhưng cũng có những đứa trẻ chẳng biết đến bao giờ. Vì khi đã lớn, các em buộc phải rời đi, tự bay xa trên chính đôi cánh của mình. Và cây phượng thân yêu vẫn sẽ đứng ở đó nhìn các em đi xa, chờ các em trở về. Tán phượng đỏ rực lên như một ngọn đuốc, thiêu đốt hết nắng trời. Chính là một lời tạm biệt. Hay đó chính là thứ ánh sáng dẫn lối cho chúng em. Nhắn nhủ rằng, dù đi đâu xa, dù đến tận nơi nào, khi nhìn thấy ngọn lửa đỏ rực ấy, thì hãy về đây thăm lại chốn xưa.
Màu đỏ ấy của hoa phượng là màu sắc đem lại nhiều cảm xúc khó tả nhất. Vừa là niềm vui khi sắp kết thúc một năm học vất vả, vừa là nỗi buồn khi phải chia xa bạn bè, thầy cô, mái trường. Nhưng dù sao đi chăng nữa, hoa phượng với sắc đỏ diệu kì ấy vẫn mãi sẽ là loài hoa đẹp nhất, tuyệt vời nhất của tuổi học trò.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK