Ba tôi là một y sĩ. Một y sĩ kì cựu, một người thầy thuốc hết lòng tận tụy vì bệnh nhân. Có những lần thức giấc giữa đêm, tôi nhận ra ánh dèn phòng ba tôi vẫn sáng. Nhẹ nhàng đẩy cánh cửa phòng, ba tôi vẫn không hề hay biết. Tôi chợt ngỡ ngàng, tôi không nhận ra ba tôi nữa mà thay vào đó tôi thấy một vị bác sĩ mái tóc hoa râm đang cặm cụi trên bàn làm việc. Hình ảnh ấy thật vĩ đại, thật to lớn làm sao.
Trong ánh đèn bàn sáng rực, người y sĩ ấy còn rực rỡ hơn nhiều. Tấm áo blouse trắng vẫn khoác trên vai từ lúc từ bệnh viện về đã được xắn lên quá khuỷu tay. Ba nói dạo này bệnh viện nhiều việc, hễ về đến nhà là lao ngay vào phòng làm việc, cặm cụi với những hồ sơ bệnh án, với những nghiên cứu y học. Đôi tay hý hoáy ghi chép vào sổ cá nhân đã chằng chịt những tên bệnh, những tên thuốc. Đôi mắt chăm chú nghiên cứu từng con chữ, chiếc kính hơi trễ xuống theo ánh nhìn. Những nếp nhăn hơi xô lại giữa hai đầu lông mày chứng tỏ sự tập trung cao độ. Thỉnh thoảng, ba hơi dừng lại, dường như để suy nghĩ điều gì đó, rồi quay về phía chiếc máy tính được bật sẵn, tìm kiếm một lời giải đáp. Trước mặt ba, trên bàn làm việc ngổn ngang những giấy tờ, ảnh, tranh minh họa, những hồ sơ của bệnh nhân. Đôi lúc, có vẻ như mọi sự cố gắng bị chặn đứng bởi những khó khăn, ba dừng lại, tháo chiếc kính trên mắt xuống, ôm đầu hoặc ngã ra sau dựa lưng vào chiếc ghế. Nhưng chút mệt mỏi không thể làm suy sụp người bác sĩ kì cựu ấy. Rất nhanh sau những giấy phút đó, ba lại ngồi thẳng dậy, vuốt lại tay áo, tiếp tục công việc của mình. Màu áo trắng nghề thuốc là điểm tựa, những người bệnh đang hy vọng, chờ đợi là động lực giúp ba và rất nhiều những y bác sĩ như ba ngày đêm cố gắng, dốc hết sức mình cống hiến. Những trang tài liệu, những trang sách cứ lần lượt mở ra, chất đầy trên bàn làm việc.
Bỗng đôi mắt ba sáng lên, đứng bật dậy, nở nụ cười sung sướng. A, hẳn là ba đã giải đáp được vấn đề của mình. Niềm vui của ba khiến tôi cũng thấy hạnh phúc theo. Có lẽ, phát hiện này của ba sẽ giúp rất nhiều trong việc cứu giúp người bệnh. Tôi khép cửa phòng ba, quay trở về phòng mình, trong lòng lâng lâng vui vẻ đến lạ. Đây là lần đầu tiên tôi để ý một vị bác sĩ mẫu mực làm việc. Tôi thật mong sau này có thể được như ba, được trở thành một bác sĩ giúp đỡ mọi người, cống hiến cho cuộc đời.
BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ BÁC SĨ ĐANG KHÁM BỆNH:
Bác sĩ là một trong những nghề cao quý nhất. Họ là những con người luôn tâm huyết với nghề, tận tụy chăm sóc bệnh nhân. Em đã cảm nhận rõ được điều đó khi gặp cô Bích- một bác sĩ về mắt trong buổi khám bệnh tuần trước.
Do xem ti vi và chơi điện tử nhiều mà mắt em ngày một kém đi, mẹ nói rằng sẽ cho em đi khám mắt vào cuối tuần. Em rất sợ hãi liệu bác sĩ có mắng mình không? Liệu khám mắt có đau không? Ngồi lên chiếc ghế vừa cao vừa rộng, đối mắt với chiếc đèn lớn trước mắt, em càng lo lắng và căng thẳng hơn. Đang thấp thỏm lo âu, thì bất chợt một nười mặc áo blu trắng bước vào, em đoán chắc hẳn đây chính là bác sĩ của mình đây. Đó là một người phụ nữ còn khá trẻ, vóc người nhỏ nhắn, làn da trắng trẻo, mái tóc ngang vai mềm mại, cô nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng như muốn trấn an em. Cô vừa điều chỉnh đèn vừa nhỏ giọng nói:”Đầu tiên cô sẽ kiểm tra mắt của cháu trước, không có gì phải sợ, cố giữ mắt tập trung nhé!”. Em nghiêm túc gật đầu, hít sâu một hơi, cảm giác bồn chồn trong lòng vơi đi phần nào, có lẽ là nhờ giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng của cô mà em thấy bình tĩnh hơn. Việc kiểm tra mắt trở nên nhẹ bẫng và không còn đáng sợ tí nào, xong khâu kiểm tra, cô xoa đầu và khẽ cười khen em dũng cảm. Khi cười lên, cô để lộ hàm răng trắng đều và hai đuôi mắt cong cong lên như vầng trăng chứa đầy trìu mến.
Em được chuyển sang đo độ của mắt, mỗi một lần không nhìn thấy chữ trên bảng thị lực, em sẽ phải đổi một mắt kính có số độ lớn hơn, mỗi lần như vậy trông cô vô cùng lo lắng. Trong suốt 10 phút, cô kiên nhẫn thực hiện đo mắt cho em, thậm chí còn nhắc nhở em hạn chế xem ti vi, chơi điện từ và ngồi học đúng tư thế. Lời nói của cô vừa ân cần lại vừa chu đáo, em có cảm giác người trước mắt như một người mẹ thứ hai của mình, quan tâm con từng li từng tí. Tìm được đúng số độ của mắt rồi, em được đưa đến quầy để chọn gọng kính. Cô không ngần ngại đưa em thử vô số loại gọng khác nhau và còn cẩn thận tư vấn loại hợp với khuôn mặt của em. Đến lúc phải ra về, cô đã giúp gọi điện thoại cho mẹ em tới đón, trong khi chờ mẹ tới, em và cô trò chuyện về đủ loại chủ đề nào là bộ phim hoạt hình sắp chiếu, đồ ăn ngon… để em bớt nhớ mẹ.
Sau buổi chiều hôm đó, em nhận ra cô không chỉ là một bác sĩ giỏi mà còn là một người tâm lý và tận tâm với nghề nghiệp. Em thật mong muốn sau này có thể trở thành người như cô.
Mọi nghề trong xã hội đều mang lại lợi ích tốt đẹp cho xã hội: như nông dân trồng lên hạt lúa ta ăn, anh công an giữ trật tự đường phố, cô giáo dạy dỗ học sinh nên người, … Cũng có một nghề hữu ích như thế. Đó chính là bác sĩ khám bệnh cứu người. Hôm nay, em được nhìn thấy bác sĩ làm việc như thế nào.
Vì em bị ốm nên bố mẹ đã cho em đến bệnh viện để khám sức khỏe. Một cô bác sĩ đang ngồi trong phòng khám. Cô còn rất trẻ, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng thật đẹp. Tóc cô cắt ngắn ngang vai và đeo một cặp kính tròn, những chiếc kính thường là người bạn của các bác sĩ. Thấy em, cô mỉm cười rất tươi, làm bao nhiêu lo sợ của em đều tan biến hết.
Đầu tiên, cô mời em ngồi xuống ghế, đối diện với cô. Phòng của bác sĩ rất rộng rãi và sạch sẽ, nhìn đâu cũng thấy thuốc và những dụng cụ khám, chữa bệnh. Cô hỏi em tên gì, bao nhiêu tuổi. Cô còn cho em một viên kẹo thuốc trước khi bắt đầu khám. Sau đó, cô lấy ra một chiếc kẹp đo nhiệt độ, bảo em ngậm vào miệng. Trong khi đó, cô lấy ra một ống nghe, đầu bên này cho vào ngực em, đầu kia cô cho hai ống vào tai nghe. Làm mọi chuyện, mặt cô đều rất tươi tỉnh, cô luôn mỉm cười. Vi thế, em cũng rất thoải mái để cho cô khám bệnh.
Sau khi nghe xong, cô bảo em rằng bệnh của em chỉ là ốm thông thường. Cô ngồi một lát, lấy một đơn thuốc, ghi tên những loại thuốc cần uống vào tờ giấy. Người ta bảo chữ bác sĩ rất xấu, nhưng em thấy chữ của cô lại rất đẹp, em vẫn có thể nhìn thấy được. Viết xong, cô đứng dậy, dẫn em ra phía chỗ bố mẹ. Cô vuốt tóc em, khen em rất ngoan. Cô nói với bố mẹ em về bệnh ốm nhẹ của em, đưa đơn thuốc và dặn dò rất tỉ mỉ. Cô còn cho em một viên kẹo, rồi chào tạm biệt.
Trong khi đợi bố đi mua thuốc ở quầy, em cùng mẹ đứng đợi. Ở bên ngoài, em thấy cô đang khám cho các bạn khác. Cô vẫn rất niềm nở. Khi cô cười cũng thật đẹp. Một ngày khám bao nhiêu la nhiều bệnh nhân, vất vả và mệt như thế, sao cô vẫn có thể cười tươi được nhỉ? Cô cũng đo nhiệt độ và khám như thế cho các bạn khám. Quy trình làm việc lại làm lại, rất từ tốn và nhanh nhẹn. Các bạn đi vào mặt còn hơi lo lắng nhưng khi trở ra lại đầy niềm vui, vì mới được cô cho ăn kẹo nữa.
Những người bác sĩ như cô luôn vui vẻ, tươi cười, lại giúp được rất nhiều người nữa. Dẫu có vất vả thì họ cũng luôn thấy hạnh phúc và xứng đáng. Em rất ngưỡng mộ những con người luôn cống hiến hết mình như thế. Em sẽ cố gắng học thật giỏi, mai sau có thể trở thành một người như cô bác sĩ vậy.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK