Ngày đầu tiên đi học luôn là kỉ niệm sâu sắc đối với mỗi người.Cả em cũng vậy,đó là kỉ niệm in sâu trong trí nhớ mà có lẽ em không bao giờ quên được.
Sáng sớm hôm ấy,trời trong xanh,ông mặt trời chiếu những tia nắng ấm áp khắp nơi nơi.Em đã được mẹ mặc cho một bộ quần áo tươm tất,vai đeo cặp sách,sẵn sàng để đến trường.Nghĩ là đến trường cũng như đi chơi nên em thích lắm,được mặc quần áo đẹp,lại được mẹ thắt cho bím tóc xinh xinh nên em chạy tung tăng trên dọc đường.
Khi đến trường gặp rất nhiều bạn bè cùng lứa nhưng ai cũng lạ lẫm nên em sợ hãi xích sát vào mẹ,nắm vạt áo của mẹ chẳng muốn buông ra.Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu tôi,khuyên tôi dũng cảm bước vào lớp.Lần đầu xa mẹ mà tôi cảm thấy bơ vơ đến vậy.Tôi đứng yên,cảm thấy cô độc và lạc lõng đến lạ,lần đầu tôi thấy muốn ở cạnh mẹ đến thế.Nhưng tôi vẫn bước vào lớp,sóng mũi tôi đã cay cay nhưng tôi không khóc như những bạn khác hay chạy theo giữ mẹ lại.
Có lẽ mẹ đã dạy cho tôi sự dũng cảm ấy,một kỉ niệm đến bây giờ đã chẳng còn rõ ràng trong kí ức tôi nhưng cảm xúc cô độc khi ấy thì tôi chẳng thể nào quên được.
-xin ctrlhn,5 sao và tim nếu đc ạ^^
minomotoichi
Nếu có ai hỏi em, ai là người quan trọng nhất với em thì em sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng, đó là mẹ của em, người đã sinh ra em, mẹ của em cũng không chỉ đơn thuần là người đã sinh ra em, có công ơn lớn lao nuôi dưỡng, chăm sóc cho em mà mẹ còn là một người bạn tốt nhất của em, người mà em có thể vô tư chia sẻ mọi chuyện trong cuộc sống mà không cần phải che giấu hay giữ ý điều gì. Với em, mẹ là người tuyệt vời nhất.
Mẹ em năm nay 40 tuổi, mẹ có dáng người cao ráo, nhỏ nhắn nhưng rất hoạt bát, nhanh nhẹn. Gương mặt của mẹ tròn, ánh mắt dịu dàng và nụ cười rất phúc hậu. Mẹ em là nhân viên văn phòng cho một công ty may tư nhân trên phố huyện, mỗi ngày mẹ đều mất gần 30 phút chạy xe để đến nơi làm việc. Công việc của mẹ bắt đầu từ 7 rưỡi sáng đến 5 giờ chiều thì tan làm. Công việc của mẹ có chút vất vả nhưng mẹ luôn bố trí sắp xếp thời gian hợp lý để có thể chăm sóc tốt cho gia đình mình.
Mẹ em là một người phụ nữ khá cầu toàn, nhất là trong công việc chăm sóc gia đình, mẹ rất cẩn thận. Mỗi buổi sáng mẹ đều dạy từ rất sớm để nấu đồ ăn sáng cho cả nhà, mẹ em nấu ăn rất ngon, mẹ em chú trọng vào chế độ dinh dưỡng và vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Buổi sáng nào chúng em cũng được thưởng thức những món ăn thơm ngon nóng hổi như xôi, phở…giúp chúng em và cả bố được nạp năng lượng rất nhiều cho một ngày học tập và làm việc thêm hiệu quả. Buổi tối nào cũng vậy, sắp xếp những công việc dọn dẹp xong là mẹ lại tranh thủ lên phòng trò chuyện với chúng em, hỏi han chúng em về tình hình học tập, hỏi han chúng em về những mối quan hệ với bạn bè, thầy cô… Giữa em và mẹ không hề có chút khoảng cách nào cả, mẹ luôn hướng chúng em đến sự cởi mở, chân thành, trò chuyện tâm sự như những người bạn, điều đó với em luôn là điều vô cùng tuyệt vời.
Em cảm thấy mình rất may mắn khi được làm con của mẹ, mẹ luôn đem đến cho em cảm giác ấm áp và an toàn nhất. Và dường như em chưa bao giờ thôi mến mộ mẹ, mẹ luôn mang đến cho em những khoảnh khắc cảm thấy xúc động vô cùng. Mẹ luôn khuyên răn em những điều hay lẽ phải, cần phải sống chan hòa, không nên bon chen, đố kị. Phải biết trân trọng tình cảm gia đình, mẹ em là người con rất hiếu thảo, quan hệ với cả bên nội và bên ngoại đều rất tốt. Mẹ hay làm những món ăn ngon, thường làm rất nhiều để biếu hai bên ông bà ăn lấy thảo, mẹ thường xuyên sang thăm, giúp đỡ ông bà trong việc nhà. Những ngày cuối tuần gia đình em lại về thăm ông bà nội ngoại, em cảm nhận được ý nghĩa của tình cảm gia đình và điều đó khiến em thấy rất vui và hạnh phúc.
Đối với em, mẹ luôn là niềm cảm hứng bất tận, sự hy sinh của mẹ với gia đình luôn khiến em cảm động vô cùng.Em nhớ như in hồi em còn nhỏ, em là một đứa gầy còm, hay ốm đau, điều đó khiến mẹ em buồn lòng và rất vất vả, nhất là thời đó kinh tế gia đình em không được như bây giờ,em hay ốm và phải nằm viện suốt. Bố phải đi làm để có tiền chạy chữa thuốc thang cho em, thường là chỉ có mình mẹ em ôm con trong bệnh viện trên thành phố. Mẹ thương em rất nhiều, lúc nào cũng mong muốn những điều tốt đẹp nhất đến với em, mẹ lúc nào cũng động viên, an ủi em phải cố gắng chữa bệnh vì em là món quà tuyệt vời nhất của mẹ em, là người quan trọng nhất của cuộc đời mẹ, là niềm vui của mẹ bởi vậy nhất định em phải cố gắng chiến đấu bệnh tật để về nhà chơi với mọi người. Gia đình còn khó khăn nhưng mẹ vẫn lo cho em đầy đủ, em vẫn nhớ mẹ đã rất tiết kiệm, mẹ mua đồ ăn cho em rất ngon nhưng mẹ thì lại ăn cơm từ thiện, hết sức tiết kiệm dành bòng tiền để lo cho em , điều đó khiến em xúc động vô cùng.
Đối với em mẹ là người tuyệt vời nhất, em yêu thương mẹ của em rất nhiều, em luôn mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với mẹ của em.
ko chép mạng
hay nhất đó
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK