Lời giải 1 :
Câu 3
Thành và Thủy là hai anh em rất mực yêu thương, đùm bọc, chở che cho nhau từ tấm bé. Tình cảm đó được biểu hiện qua nhiều chi tiết như hồi lớp Năm, có lần Thành đi đá bóng bị rách áo, chính Thủy đã đem kim chỉ ra sân để vá cho anh. Một biểu hiện thật bình dị, giản đơn nhưng đượm tình nghĩa. Hai anh em đi học cũng luôn đi cùng nhau “vừa đi vừa trò chuyện”.
Khi bố mẹ bỏ nhau, hai anh em phải mỗi người một nơi, nỗi đau hiện lên từng khuôn mặt đến ngạt thở. Thủy “khóc nức nở, tức tưởi” trong khi Thành thì “cắn chặt môi để khỏi bật lên tiếng khóc to, nhưng nước mắt cứ tuôn ra như suối, ướt đẫm cả gối”. Những giọt nước mắt đó chứa đầy sự đau đớn và tủi nhục khi gia đình tan vỡ. Tác giả đã khiến người đọc không kìm được xúc động khi đọc những câu văn thẫm đẫm nước mắt này.
Câu 4
Đối với những đứa trẻ như Thành và Thủy, nỗi buồn lớn nhất là mất đi những thứ mà chúng gìn giữ và trân trọng nhất. Chính vì vậy, khi đối diện với hoàn cảnh hai anh em sắp phải chia xa, phải xa người anh, người em luôn gắn bó với mình mỗi ngày, đặc biệt là phải xa nhau về môi trường sống, chia nhau cả bố mẹ (Thủy ở với mẹ, Thành ở với bố), thì còn nỗi buồn nào hơn thế. Trong lòng Thành hẳn sẽ nghĩ rằng mọi người ai cũng sẽ tiếc thường, ai cũng sẽ buồn tủi cho việc chia xa của hai anh em. Không như những gì Thành đã nghĩ, và những sự việc xảy ra trong cuộc sống là hiển nhiên. Chẳng qua, ở đây là do Thành còn quá bé, với suy nghĩ của Thành, em không thể biết được rằng, mọi thứ trong cuộc sống vẫn luộn vận động, thay đổi dù có chuyện gì xảy ra. Con người, ai rồi cũng sẽ không để ý đến những việc không phải của mình. Sự thật đó buồn, nhưng nó vẫn là sự thật. Cảnh vật, cuộc sống, mọi thứ đều vẫn phải tươi đẹp theo quy luật tự nhiên của nó. Chỉ có Thành và Thủy khi đứng trước hoàn cảnh đó mới phải chấp nhận nỗi buồn, nỗi buồn chia xa không đáng có, nhưng vẫn phải chấp nhận.
Thảo luận