Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Đề bài :Em hãy thay mặt En - ri -...

Đề bài :Em hãy thay mặt En - ri - cô viết một bức thư cho bố nói lên nỗi ân hận vì đã trót thiếu lễ độ với mẹ kính yêu . Mn không được chép mạng , viết theo c

Câu hỏi :

Đề bài :Em hãy thay mặt En - ri - cô viết một bức thư cho bố nói lên nỗi ân hận vì đã trót thiếu lễ độ với mẹ kính yêu . Mn không được chép mạng , viết theo cảm nghĩ . Lấy chút ý tưởng thì đc

Lời giải 1 :

Bố kính mến!

 Bố ơi!Con là En-ri-cô, con trai của bố đây! Sau nhiều ngày suy nghĩ về lỗi lầm của mình, con rất ân hận ! Hôm nay, con mạnh dạn viết lá thư này gửi cho bố. Trước hết,cho con xin gửi lời hỏi thăm tình trạng sức khỏe của bố, sau là để bày tỏ nỗi lòng và mong được bố tha thứ cho lỗi lầm của con.

 Chính vì chưa nhận thức được tầm quan trọng của việc học hành đối với tương lai sau này  nên con đã ham chơi không để ý đến học tập. Con thường đến trường với vẻ mặt chán nản và mệt mỏi vì nghĩ rằng kỉ luật ở đấy thật là khó chịu. Đi học phải đi đúng giờ. Đầu tóc, quần áo phải gọn gàng, sạch sẽ. Bài học, bài làm phải chuẩn bị ở nhà thật đầy đủ… và cùng bao nhiêu là quy định khác nữa, chúng đối với con thật nặng nề. Mỗi khi cô giáo kiểm tra bài mà con không thuộc thì lập tức hơn chục cặp mắt của các bạn cứ nhìn chằm chằm vào con, khiến con ngượng đỏ cả mặt, chỉ muốn có cái lỗ để chui xuống đất cho đỡ xấu hổ. Trong khi đó thì ở ngoài bốn bức tường của trường học, cuộc sống mới thú vị làm sao! Bao nhiêu là trò vui đang đợi con và mấy đứa bạn nghịch ngợm, ngốc nghếch trong xóm. Nào là trèo cây, tắm sông, , bắt bướm, trốn đi chơi điện tử. Những trò chơi ấy con chơi không bao giờ biết chán.

Cũng vì thế mà con trốn học. Một ngày, hai ngày, ba ngày…và cô giáo chủ nhiệm đã đến tận nhà gặp mẹ để thông báo chuyện đó. Với tính hiếu thắng, con không nhận lỗi mà đổ thừa là do thầy cô giảng bài không hấp dẫn. Mẹ đã thay mặt con xin lỗi cô giáo. Lẽ ra, con phải biết xấu hổ , ngượng nghịu nhưng ngược lại, con nhâng nháo cãi rằng: "Mẹ thì biết gì mà can thiệp vào chuyện của con!".

Nói xong câu ấy, con thấy rằng mình là một đứa con bất hiếu, dám xúc phạm tới người mẹ kính yêu. Sự hỗn láo của con như một nhát dao đâm vào tim mẹ, khiến trái tim ấy như tan vỡ vì đau đớn và thất vọng. Lúc đó, sắc mặt mẹ nhợt nhạt hẳn đi, đôi môi run run chực bật khóc và mắt mẹ đỏ hoe, nhòa lệ.

Bố ơi! Con đã phạm phải một tội lỗi khó bề tha thứ. Con đã làm cho mẹ khổ tâm. Ôi! Người mẹ đã mang nặng đẻ đau, sinh thành ra con và vất vả làm lụng để nuôi con khôn lớn! Con biết rằng mẹ có thể hi sinh tất cả vì con, kể cả cuộc đời và mạng sống vì mẹ coi con là ngồn hạnh phúc, niềm an ủi và tin tưởng lớn lao đối với mẹ.

Vậy mà con đã…!

Vâng! Con đã phụ lòng tin của bố mẹ. Con là một đứa con hư. Nhận ra điều này, con tự trách mắng mình thậm tệ. Tại sao con lại không nghe lời dạy dỗ, khuyên nhủ đúng dắn của mẹ cha? Tại sao con không tự kiềm chế được những thói xấu, những đam mê bồng bột trong con? Đã nhiều lần bố mẹ nhắc nhở con rằng nếu không học tập thì nhân loại sẽ chìm đắm trở lại trong cảnh hoang sơ; rằng phong trào học tập là sự tiến bộ, là niềm hi vọng, là vinh quang của thế giới. Thực tình, con có nghe nhưng con không chịu ngẫm nghĩ để hiểu được ý nghĩa rõ ràng như chân lí của những điều tốt đẹp ấy.

Giờ đây, con ân hận vì những ngày tháng sống hoài sống phí. Thời gian trôi qua, không có cách nào lấy lại được, bố nhỉ! Bố cũng đã từng dạy con thời gian là vàng bạc, quý hơn cả châu báu, ngọc ngà. Ai làm chủ được thời gian thì sẽ làm chủ được bản thân và cuộc sống của mình. Vậy mà con đã để thời gian trôi qua vô ích!

Con của bố

 En- ri- cô

Thảo luận

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK