Trong đời, ai mà không từng mắc phải những lỗi lầm nào đó khiến bố mẹ phải phiền lòng, tôi cũng vậy. Nhưng qua lỗi lầm đó, tôi đã nhận ra được một bài học thật đáng giá.
Hồi ấy, dù là con gái nhưng tôi lại rất nghịch ngợm. Năm lớp năm, tôi thường tham gia cùng các bạn con trai vào những trò nghịch phá. Một lần, chúng tôi rủ nhau trốn tiết học thể dục để ra ngoài cổng trường mua quà vặt. Nhưng không may, cả nhóm đã bị cô giáo bắt gặp. Cô đã yêu cầu chúng tôi nhanh chóng trở lại lớp. Cuối buổi hôm ấy có giờ sinh hoạt, cô giáo đã nghiêm túc phê bình chúng tôi trước cả lớp. Và cô cũng nói rằng sẽ đến gặp và trao đổi với phụ huynh. Khi đó, vì còn nhỏ nên tôi chỉ cảm thấy sợ hãi. Nhưng trong lòng không hề cảm thấy có lỗi.
Ngày hôm sau khi cô giáo đến nhà nói chuyện với mẹ xong và ra về. Mẹ đã gọi tôi đến bên và nhắc nhở. Chính vào lúc đó, tôi đã có những thái độ và lời nói không lễ phép với mẹ. Đến khi nhận được lá thư của bố viết cho tôi. Bố đã nghiêm khắc phê bình thái độ đó của tôi. Và kể lại những kỉ niệm khi tôi còn thơ ấu, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho tôi ở bệnh viện khi tôi bị ốm. Bức thư của bố khiến tôi vô cùng xúc động và cảm thấy có lỗi. Chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về, tôi ngập ngừng chạy đến ôm lấy mẹ, xin lỗi mẹ. Nước mắt tôi cứ thế rơi lúc nào chẳng hay. Mẹ cũng khóc và an ủi tôi. Bố vừa đi làm về thấy hai mẹ con ôm nhau khóc thì cũng chạy đến ôm lấy chúng tôi.
Sau kỷ niệm lần đó, tôi dường như trưởng thành hơn. Tôi đã biết giúp đỡ bố mẹ những công việc vặt trong gia đình. Cũng trở nên ngoan ngoãn hơn, chịu khó học tập hơn. Tôi cũng hiểu được rằng, cho dù có thế nào. Bố mẹ cũng luôn bao dung và yêu thương tôi vô điều kiện. Lỗi lầm dù có to lớn đến đâu, thì đối với bố mẹ cũng có thể tha thứ.
Em còn nhớ như in buổi sáng thứ hai hôm ấy, thằng Nam bạn em rủ em đi học . Trên đường đi hai đứa nảy sinh ý định vào quán nét chơi thay vì đi học. Em đắn đo suy nghĩ mãi không đồng ý. Nhưng nó nói cũng đúng, đi học thật nhàm chán hơn nữa nghỉ bố mẹ không biết . Thế rồi em quyết định bỏ học đi chơi trong sự vui vẻ. Bước vao quán nét thật đông đúc chẳng mấy chốc đên giờ về. Hai đứa xách cắp đi về lòng đầy vui sướng. Buổi chiều em đi học bình thưowng xin cô lại sáng bị ốm. Rất nhanh chóng cô ko nói gi cả. Tối hôm đó như mọi ngày, mẹ về sớm hơn bình thường khiến tôi cứ sợ mãi chabwgr làm được gì. Thế nhưng tôi không thấy mẹ noi gi cả. Gương mặt dám đi vì nắng của mẹ có chút buồn. Tôi nghĩ hay mẹ biết rồi nhưng không đúng mẹ lam sao có thể biết được. Cuối cùng tới lúc ăn cơm xong em khóc oà va nhận lỗi với mẹ. Thi ra ngay lúc sáng cô đã gọi cho mẹ em ko đến lớp. Mẹ biết tất cả nhưng ko hề la mắng em. Mẹ ôm em vao lòng rồi dặn không được làm vậy. Em hứa sẽ không bao giờ bỏ học đi chơi nữa!
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK