`#MON`
Miêu tả cây tre:
Bài làm:
Đóng tre căng bạc giữa đồng
Các anh pháo thủ xoay nòng súng lên
Súng anh canh cả trời đêm
Để cho trăng đẹp toả lên xóm làng.
Tre là một loại cây gắn bó với con người Việt Nam đối với đời sống con người Việt Nam và chiến tranh bảo vệ lãnh thổ. Truyền thuyết Việt Nam kể rằng Thánh Gióng là một vị anh hùng của nước Văn Lang - Âu Lạc và được tôn là "thánh", nghe kể ông là con trời xuống đầu thai và giúp dân đánh đuổi lũ giặc gian manh, xảo quyệt. Gióng đã một mình ngựa sắt, roi sắt, giáp sắt dũng mảnh xông pha mạc trận, xui cho Gióng là roi sắt đang đánh lại gãy, thấy có vài cây tre, Gióng liền lấy tre đánh giặc, cú đánh của Gióng làm quân giặc hoang mang, sợ hãi vì quá uy lực, ngựa Gióng phun lửa và kết thúc âm mưu xâm lược của quân giặc Ân. Cũng một phần là nhờ tre mà Gióng đã đánh đuổi được quân Ân và về trời, dân sống yên ổn, về sau, vua Hùng tạc tượng Gióng và tôn Gióng làm "thánh", có làng bị lửa thiêu đốt và cháy rụi, chỉ có tre ngả màu vàng óng.
Cây tre là một người bạn thân thiết của những người dân Việt Nam từ xưa tới nay. Tre đánh giặc, tre làm bè, tre làm giường, tre làm công cụ sản xuất, ... . Tôi đã có dịp đi thăm làng Cháy nơi có tre ngả màu vàng óng ở Phú Thọ, Cây tre từ xa nhìn lại, cây tre như có màu nâu sẫm, xung quanh có mấy cái hồ dấu chân ngựa sắt của Gióng thời bấy giờ, đền thờ Gióng ở gần ngay bên những cây tre vàng óng ánh. Tre cao, vút lên trên hơn những ngôi nhà cổ. Tre cao sừng sững như cái cột đình nhưng nó lại nhỏ hơn và cao hơn. Một cây tre có thể dài từ hai mét tới năm, sáu mét; nghe nói tre này là giống tre quý, Trung Quốc không có nhiều bằng Việt Nam nên được dân ta gìn giữ và quý trọng. Như "Bác" đã nói: "Tre là người bạn tự nhiên và đáng tin cậy của chúng ta, chúng ta nên giữ gìn, đưa tre ta ra thế giới". Có thể dùng tre làm xe (xe cho em bé, xe đẩy hàng), làm hàng rào, làm cầu thang và nhiều thứ khác.
Tre là người bạn đáng trân trọng và đáng quý của dân ta, người dân nên có ý thức bảo vệ môi trường, bảo vệ cây cối để tre tồn tại mãi đến đời sau.
Bầu trời ngày mùa hè đầy nắng và gió, trên con đường ngoằn ngoèo về quê, tôi không hay chú ý đến các chỉ dẫn và biển báo, cổng chào ghi tên địa phương. Dấu hiệu nhận biết vùng quê của tôi, đó chính là lũy tre. Nhìn từ xa, thấy màu xanh thẫm ở một góc, tôi biết, tôi đã về đến quê rồi.
Cây tre không giống với những cây đa, cây gạo, cây si, … cổ thụ khác, nó mọc thành khóm với nhau. Những gốc tre to bằng bắp tay người chụm lại với nhau, đợi nhau để cùng nhô lên khỏi mặt đất. Nếu các cây khác đòi hỏi đất màu mỡ, tươi tốt để sinh trưởng và phát triển thì với loại tre chính là loại cây hiền lành và chịu nhường nhịn nhất. Cuộc sống của tre gắn với những vùng đất khô cằn, nghèo nàn. Nhưng lại chính trên cái “đất sỏi, đất vôi bạc màu ấy”, màu xanh của tre lại càng trở nên diệu kì, thân tre lại càng trở nên cứng cáp và kiên cường. Con người quê hương cũng giàu nghị lực, niềm tin và tinh thần bất khuất như tre vậy.
Thân tre càng cao lại càng nhỏ dần, từ màu ngả vàng lên màu xanh sẫm. Những thân tre được bọc bởi một chiếc áo khá nhẵn, chia thành từng khúc. Bà tôi bảo, đó là do chàng trai trong câu chuyện “Khắc nhập khắc xuất” làm nên. Những đốt tre nhiều vô kể, tạo thành các vòng lớn, rồi nhỏ dần cao vút lên đến tận trên. Quanh những vòng, những đốt tre ấy có những mầm tre mới nhú, cao lên trên thành các cành lá xum xuê. Thân đã gầy guộc, lá tre cũng nhỏ và mong manh. Những chiếc lá dài như cây đũa, mỏng, chia thành các gân lá rất rõ. Những chiếc lá hợp lại với nhau, chỉ đợi đến khi nàng gió đến để hợp với nhau tạo thành khúc nhạc đồng quê. Những âm điệu rì rào là lời của gió, hay là lời của tre kể về cuộc đời của mình, của những con người quê hương? Tôi cũng chẳng biết, những nó thực sự rất hay.
Cây nào mà chẳng có hoa, vậy tre có hoa không nhỉ? Bà tôi nói là có, nhưng không phải ai cũng được nhìn thấy hoa tre. Nó là kết quả của quá trình bền bỉ, lâu dài chịu đựng và tích lũy để làm nên hoa tre trăm năm mới có. Có lẽ là tôi chờ chưa đủ, nên giờ mới chưa thể thấy hoa tre.
Ở dưới những gốc tre, là những búp măng vừa mới nhú. Những búp măng màu xanh nhạt, có búp chỉ to hơn ngón tay cái, có búp đã trưởng thành, vươn lên đến hơn mười phân. Thân gầy guộc, lá mong manh mà những cây tre lập thành những lũy, những thành kiên cố. Những cây tre cao cứ thế cao hơn, ở dưới này, những cây tre con đang từ từ nhú. Quá trình ấy không phải ngày một ngày hai. Mất 5 năm để có được những mầm xanh 1 cm từ đất khô cằn. Nhưng chỉ cần 6 tháng để có cây tre cao 5m.
Những buổi trưa hè, khi cũng lũ bạn, khi đi một mình, tôi lại chạy ra đây. Tôi thích được ngắm nhìn cái màu xanh của lá, quan sát từng búp tre xinh xắn và lắng nghe bài hát của chính chúng cất lên. Sự quan tâm của lũ trẻ chúng tôi còn là những chú chim đang làm tổ ở trên cây nữa. Có những đứa nghịch ngợm muốn trèo lên bắt chim nhưng lại bị tre cản trở không cho trèo lên. Chúng cũng có gia đình của chúng, không nên chia cắt chúng. Có lẽ tre muốn nói vậy.
Qua cánh cửa kình, những lũy tre làng dần khuất tầm mắt, lòng tôi lại dâng một nỗi luyến tiếc khó hiểu. Nó thật là cao như đó là một cây xào chọc trời vậy,…EM rất yêu cây tre này vì nó là biểu tưởng của Việt Nam mà cũng là hình ảnh của một sự cao thượng. Em sẽ chăm sóc nó thật tốt để nó lớn lên,...
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK