Hẳn ai trong cuộc đời cũng đã từng có một nỗi cô đơn . Đó có thể là cô đơn về hoàn cảnh , cô đơn trên con đường mình chọn ,... Nhưng với tôi, nỗi cô đơn về không có mọi người xung quanh là lớn nhất .
Nỗi cô đơn ấy là nỗi cô đơn đáng sợ nhất trong đời người . Thử hỏi một ngày nào đó không còn ai bên bạn xem ? Bạn sẽ cảm thấy chán nản và mong muốn có ai đó bầu bạn đến mức nào .Hay một ngày tất cả mọi người đều xa lánh bạn xem ? Lúc đó , tâm hồn bạn sẽ cảm thấy vắng vẻ và không còn thấy cuộc đời ý nghĩa nữa . Tôi còn nhớ hồi tôi năm tuổi . Lúc đó tôi chỉ là một cô bé ngây thơ và chưa biết nỗi cô đơn là gì . Trong trái tim của tôi luôn có sự hồn nhiên bởi được mọi người xung quanh bao bọc . Hồi đó , ba mẹ tôi có lần đi công tác đến chiều mới về để tôi ở nhà một mình . Lần đầu tiên tôi được trải nghiệm nỗi cô đơn khi không có ai bên mình . Lúc ấy tôi vừa dậy sau cơn ngủ trưa , nhận ra xung quanh tôi chẳng còn ai . Lòng tôi hốt hoảng lắm , tôi chỉ muốn ra khỏi ngôi nhà để tìm kiếm cha mẹ . Lúc ấy , tôi còn có cảm giác mọi người đã bỏ và xa lánh tôi xa rồi . Càng nghĩ tôi càng khóc to và chìm trong sự tuyệt vọng . Nỗi cô đơn đến với tôi như một cảm giác dợ hãi vậy . Nó là một thứ gì đó khiến tôi rất sợ nếu còn phải trải nghiệm thêm một lần nữa . Mãi tận khi bố mẹ về thì tôi mới bình định tinh thần lại . Chao ôi ,cảm giác đó thật đáng sợ làm sao !
Mong rằng mỗi người chúng ta sẽ không có nỗi cô đơn của riêng mình . Chúng ta hãy luôn hòa nhập với mọi người trong xã hội để ai cũng có cuộc sống tốt đẹp hơn nhé .
Tác giả Phạm Hổ có câu "Con người có những giây phút thích cô đơn
Để nghe thấy được những điều, có ai bên, không nghe thấy
Nhưng nếu kéo dài thành tháng năm những giây phút ấy
Con người sẽ héo mòn, đau khổ… bơ vơ"
Đúng thật, con người đôi lúc lại thích sự cô đơn. Trong cái xã hội vùi dập và khắc nghiệt này tôi chỉ muốn vùi mình đi, muốn như một con chim ưng dang cách bay vút đi tới đảo hoang, nơi chỉ có mình tôi và những nỗi buồn bị sóng cuốn đi mất. Thế nhưng nếu cảm giác cô đơn ấy cứ thế kéo dài và quanh quẩn bên tôi mãi, với những tháng ngày u uất, lạnh lẽo một mình, có lẽ không chỉ mình tôi mà người giống như tôi cũng sẽ chết nhạc trong nỗi cô độc ấy. Bởi trên đời này, đáng sợ nhất không phải là những căn bệnh, mà chính là khi đổ bệnh, ngó ngàng xung quanh cũng chả có ai, chỉ có sự cô đơn bao vây khiến con người ta rơi vào u buồn. Chúng ta đôi khi cảm thấy lòng trống trãi, không ai cần mình, không một ai hiểu mình. Chính vì vậy mà tự dìm minhf rơi xuống đáy biển sâu, không ai có thể cứu vớt. Bản thân tôi cũng đã từng như thế, tôi từng chỉ tập trung vào nỗi đau của bản thân mà quên đi mất việc quan sát và ngắm nhìn thế giới. Chúng ta đều có những vấn đề của riêng mình, đều phải nỗ lực tháo gỡ từng chút một. Bởi vậy, đừng nghĩ rằng mình đơn độc.Tôi tự nhủ với mình rằng cứ tiến những bước nhỏ thôi, đừng vội ,cảm giác cô đơn chỉ xâm chiếm ta khi những khoảng trống xuất hiện quá nhiều. Để rồi sau này khi đã sẵng sàng hòa mình vào thế giới, chính bản thân ta có đủ hành trang để không cảm thấy yếu mềm và đơn độc. Đừng quên rằng mình là một phần của thế giới rộng lớn ngoài kia, và sự cô đơn chỉ là bước đệm đưa chúng ta tới những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất cuộc đời.
Trời mé mỏi tay muốn xỉu, gửi bạn ạ, 100% tự viết ạ, tại vì mình hay viết truyện boylove buồn nên bài viết này có phần thiên về truyện xíu nha bạn, hy vọng bạn thích ạ
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 9 - Là năm cuối ở cấp trung học cơ sở, sắp phải bước vào một kì thi căng thẳng và sắp chia tay bạn bè, thầy cô và cả kì vọng của phụ huynh ngày càng lớn mang tên "Lên cấp 3". Thật là áp lực nhưng các em hãy cứ tự tin vào bản thân là sẻ vượt qua nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK