Tôi đã lớn nhưng tôi không bao giờ quên những năm tháng tuổi thơ, tôi được ở bên mẹ. Bài thơ mẹ và quả mà Nguyễn Khoa Điềm đã viết thật sự khiến tôi xúc động. Đã bao lần tôi làm tổn thương mẹ,....Mẹ dạy tôi và lũ em tôi từng việc làm nhỏ, vất vả, không ngại mưa nắng trồng bầu, trồng bí để kiếm tiền đóng học phí cho các con. Khi thu hoạch những thứ quả ấy, tôi trân trọng vô cùng. Chúng kết tinh từ những giọt mồ hôi, nước mắt của mẹ tôi mà thành. Mẹ nhường tất cả những thức ăn ngon, dành những thứ gì đẹp đẽ nhất cho chúng tôi. Trong khi đó mẹ chỉ ăn sơ sài cho qua bữa rồi thôi. Hiện nay mẹ tôi đã già và không thể hái quả bí, bầu cho chúng tôi ăn như ngày trước được nữa. Tôi là sinh viên năm nhất, mỗi tháng tôi đều về thăm mẹ nhưng đã mấy tháng tôi không về thăm mẹ được do ảnh hưởng của dịch covid-19. Dù tôi có lớn hơn nữa, vẫn là đứa trẻ thơ ngây trong lòng mẹ, mong mẹ sống khỏe, vượt qua đại dịch. Yêu mẹ!
Ta được sống trên đời là nhờ vào đâu? Người xưa nói:"Ăn quả nhớ kẻ trồng cây..." Thế nên,"làm con trước phải đền ơn sinh thành", ơn sinh thành ấy, ta không thể không nhớ đến tình mẹ - mang nặng đẻ đau, chín tháng cưu mang, thiêng liêng và cao cả. Với một tâm hồn giàu suy tư trăn trở trước lẽ đời, có lẽ Nguyễn Khoa Điềm đã nhận thức được mẹ là hiện thân của sự "vun trồng, bồi đắp", để con là một thứ quả ngọt ngào, như người làm vườn phải một nắng hai sương, phải chịu khó nhọc mới trồng cây được. Ai trồng cây mà không mong thu hái được quả ngọt, mẹ cũng thế, "bảy mươi tuổi mẹ vẫn chờ được hái". Những đứa con là thứ quả vô giá mà người mẹ chăm chút mòn mỏi qua bao năm tháng mới hy vọng đến độ chín - mới chín chắn - vững vàng. Đứa con ấy chỉ có một, không thể "mất mùa này còn hy vọng mùa sau", vì vậy tác giả hoảng sợ "ngày bàn tay mẹ mỏi", mẹ không thể theo bước chúng con mãi trên quãng đường đời dài đằng đẵng, mà khi ấy chúng con vẫn " còn là một thứ quả non xanh", vẫn non nớt, khờ dại trên "cây". Tình mẹ bao la không gì sánh bằng, mẹ thương con, mẹ luôn dõi theo con từng bước. Phải chăng, nhà thơ đang luyến tiếc một điều gì đó, hay ta cũng đang cảm thấy luyến lưu trong lòng, đời người khi nhắc về mẹ, là trong lòng cảm xúc lại dâng trào lên, uất nghẹn, không nói thành lời. Vậy nên, là một người con, ta hãy làm tròn chữ hiếu, hãy làm sao cho đúng nghĩa vẹn toàn, để bàn tay mẹ có thể hái được những quả ngon ngọt nhất trong cuộc đời - quả không còn là một thứ quả bình thường mà là “quả” của sự thành công, là kết quả của suối nguồn nuôi dưỡng. Những câu thơ trên không chỉ ngợi ca công lao to lớn của mẹ, của thế hệ đi trước với thế hệ sau này mà còn lay thức tâm hồn con người về ý thức trách nhiệm, sự đền đáp công ơn sinh thành của mỗi con người chúng ta với mẹ. Ôi! Tuyệt vời biết bao khi ta còn mẹ, hãy trân trọng và nâng niu những điều quý giá nhất, mang tên "tình mẹ", bạn nhé!
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK