Tôi là Giôn. Tôi 14 tuổi. Tôi đã tham gia cuộc thi chạy 400m. Dù tôi bị mắc hội chứng Đao. Hội chứng làm cho tôi không thấy đường. Nhưng tôi vẫn cố gắng để đạt được huy chương vàng trong cuộc thi. Đến ngày thi không may tôi làm mất cái kính của mình. Nhưng tôi vẫn đến cuộc thi để nhận số báo danh và đường đua. Đến ngày thi tôi khởi đầu rất suôn sẻ nhưng hồi lại bị người khác xô ra khỏi đường đua ngã vào đường đá. Tay tôi bị trầy xước nhưng vẫn cố gắng để tiếp tục. Khi tôi đã vượt qua mọi đối thủ gần vượt qua đối thủ cuối cùng vì yếu quá nên tôi đã ngã ngay tại chỗ. Khi nheo mắt tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi gọi tôi liền chạy theo tiếng gọi. Cuối cùng tôi cũng đã ngã vào lòng mẹ. Dù tôi không đạt được huy chương vàng nhưng tôi đạt được 2 huy chương sáng giá hơn. Huy chương về sự kiên cường và huy chương về sự tôi đã cố gắng vượt qua bệnh tật.
Tại Đại hội Ô-lim-pích dành cho người khuyết tật, tôi tên là Giôn, 14 tuổi, mắc hội chứng Đao nên mắt nhìn không rõ. Tôi đăng kí chạy môn 400 mét.
Vào ngày thi, sau khi đăng kí để nhận đường chạy và số hiệu, thì cặp kính của tôi biến mất, nhưng tôi nói rất quyết tâm :
– Em sẽ gắng hết sức để giành huy chương vàng.
Khi có tín hiệu xuất phát, tôi đã khởi đầu rất tốt. Đột nhiên, một vận động viên khác chạy lấn vào đường đua của tôi khiến tôi không nhìn thấy đường chạy và ngã vào khu vực đá dăm bên cạnh đường đua.
Thế nhưng tôi đã gượng đứng dậy, nheo mắt nhìn đường đua và tiếp tục chạy dù chân trái khập khiễng vì đau. tôi tiếp tục chạy qua khúc cua một cách bền bỉ. Khi gần bắt kịp vận động viên cuối cùng, bị trượt chân và ngã. tôi nằm khá lâu. Nhưng tôi lại gượng đứng dậy. Lúc này, sức chạy của tôi đã giảm đi rất nhiều, chân tay của tôi bắt đầu run lẩy bẩy, người lả đi vì kiệt sức. Khi chỉ còn cách đích khoảng 10 mét, tôi lại bị ngã một lần nữa.
Bỗng nhiên, mẹ của tôi đến đứng gần vạch đích :
– Giôn ! Mẹ ở đây, con có nghe thấy tiếng mẹ không ?
Mặc cho khuỷu tay, đầu gối đang bị trầy xước và rớm máu, tôi vẫn cố gắng khập khiễng tiến về phía vạch đích, hướng theo tiếng gọi của mẹ tôi .
– Phía này, con yêu ơi ! – Mẹ tôi gọi.
Gương mặt của tôi trông rạng rỡ và vui sướng hẳn lên khi băng qua vạch đích và ngã vào vòng tay âu yếm của mẹ.
tôi đã không chiến thắng trên đường đua nhưng niềm tin chiến thắng đã cháy bỏng, toả sáng trong tôi . tôi thật xứng đáng nhận cùng một lúc hai huy chương : một huy chương về bản lĩnh và niềm tin ; một huy chương khác cho sự quyết tâm tuyệt vời – không bao giờ bỏ cuộc.
Tiếng Việt, cũng gọi là tiếng Việt Nam Việt ngữ là ngôn ngữ của người Việt và là ngôn ngữ chính thức tại Việt Nam. Đây là tiếng mẹ đẻ của khoảng 85% dân cư Việt Nam cùng với hơn 4 triệu Việt kiều. Tiếng Việt còn là ngôn ngữ thứ hai của các dân tộc thiểu số tại Việt Nam và là ngôn ngữ dân tộc thiểu số tại Cộng hòa Séc.
Nguồn : Wikipedia - Bách khoa toàn thưLớp 4 - Năm thứ bốn ở cấp tiểu học, kiến thức ngày một tăng, sắp đến năm cuối cấp nên các em cần chú đến học tập nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK