Mở cuốn nhật ký năm ấy, hình ảnh những việc tốt của em lại hiện lên tràn đầy cuốn sổ khiến em rất vui vì mình là một người tốt. Nhưng, bỗng nhiên một ký ức mà em chưa viết vào quyển nhật ký mà đó chính là một việc tốt đáng quý nhất của em. Em dần dần nhớ lại.
Em nhớ được một buổi chiều, em đang đi học trên đường thì nhìn thấy một nhóm học sinh lớn tuổi hơn em ở khối khác đang định bày trò chêu một em học sinh đang đi cho chăn Trâu đang ngủ và em học sinh ấy học ở khối `1` trường em, em ấy lại tháo giầy ra để tiền vào giầy và nhóm học sinh đó đã ăn cắp số tiền ấy. Lúc đó em đang rất vội nên không để ý cho lắm. Chiều tan học thì mẹ em lại đến đón em vội để em đi ăn cỗ những đám học sinh ấy vẫn cố bắt nạt cho em học sinh ấy. Mẹ em là hiệu trưởng của trường nên em hỏi mẹ là mẹ ơi, mẹ có biết em bé chăn Trâu học khối `1` không mẹ `?` Mẹ biết hoàn cảnh của em bé đó không `?` Mẹ em bỗng lặng người đi và nói `:` Thực ra, em bé đó chính là con của bạn thân mẹ. Lúc đầu, nhà em ấy rất giàu có và bố mẹ của em ấy là giám đốc của một công ty lớn nhưng một số lý do nên công ty phá sản nên nhà em ấy rất nghèo khổ, hôm qua thì em ấy đã viết đơn xin nghỉ học cho mẹ, mẹ cũng muốn giúp em và đã cho em một khoảng tiền nhỏ nhưng mẹ của em bảo rằng `:` Không sao đâu cậu, cậu không cần cho tớ tiền đâu vì tớ biết gia đình tớ cần phải làm lại từ đầu và tớ không cần nhờ người khác giúp đỡ kể cả bạn thân. Nghe câu chuyện của mẹ, em rưng rưng nước mắt và em nhất định sáng hôm sau sẽ đòi lại công lý cho em ấy. Buổi sáng đã đến, nhóm người kia lại dở trò lấy tiền của em đó nhưng em đã ngăn chặn lại và nói `:` Các anh chị không thấy xấu hổ à `?` Thay vì lấy tiền của người khác sao các anh chị không thể thả một số tiền nhỏ vào giầy của em đó đi `?` Các anh chị ấy nghe xong thì bắt đầu nhìn lại mình và thấy mình là người xấu nên các anh chị đó đã thả một đồng tiền vào và làm một tiếng động lớn cho em nhỏ đó thức dậy để xem phản ứng của em. Khi âm thanh đó phát lên thì em nhỏ đó bổng tỉnh dậy và đi về, lúc em chuẩn bị đeo giầy thì em hết mức vui sướng vì mình có một số tiền nhỏ và nói rằng `:` Cảm ơn ông trời đã thương con, cảm ơn ông trời nhiều lắm. Nhìn thấy em ấy vui thế thì nhóm học sinh đó và em đều vui hết mức.
Qua lần đó, em mới hiểu rằng làm một việc tốt không phải là khó. Dù làm việc tốt đó nhỏ đến đâu thì chúng ta vẫn được mọi người yêu mến và khiến chúng ta và người mà chúng ta giúp đỡ sẽ vui hơn.
Chẳng bao giờ em làm được một việc tốt đáng kể hay chỉ ít là làm người khác thấy vui, chỉ trừ có một lần khi em còn học lớp hai. Lần đó em đã giúp đỡ một bà cụ có hoàn cảnh vô cùng đáng thương.
Em còn nhớ hôm ấy là một buổi sáng mùa đông, trời đã bớt sương, những tia nắng yếu ớt đã lấp ló xuất hiện, nhưng cái giá buốt vẫn còn trong gió. Chúng em có tiết học thể dục ngoài trời, ai nấy đều co ro vì cái lạnh, hai tay đút chặt vào túi áo không muốn rời. Trong lúc chúng em tự khởi động để chờ cô giáo vào lớp bỗng xuất hiện một bà cụ đã già đang tiến lại gần.
Người cụ gầy gò, đi liêu xiêu trong gió lạnh. Cụ mặc một chiếc áo không còn nhìn được rõ là màu gì nữa, có lẽ trước đây nó màu đỏ nhưng vì mặc lâu đã chuyển sang màu nâu bạc, trên tay áo đã sờn đi vì mặc nhiều, những vết cáu bẩn ở tay áo làm mọi người chẳng dám đến gần. Đôi tay cụ run lên vì cái lạnh, trên khuôn mặt hiện rõ sự khắc khổ, đôi mắt mờ đi, cái miệng móm mém tím lại và run lập cập. Cụ tiến gần tới chỗ chúng em đang tập trung, trên tay cụ cầm một chiếc giỏ có đựng: kẹo cao su, vài gói tăm bông, mấy gói tăm và mấy chiếc bật lửa… Hình ảnh này quả thực rất quen thuộc với chúng em, vì ngày nào đi học về, ra đến cổng trường chúng em đều bị những người như cụ xúm lại vây quanh mời mua. Các bạn của em thấy cụ tiến đến đều đứng tránh sang một bên, cụ mời đến ai bạn đó đều xua tay đến đó. Cụ thất vọng, đi hết bạn này đến bạn khác mong mỏi một tấm lòng hảo tâm sẽ mua giúp cụ. Nhưng đã đi gần hết lớp học rồi mà vẫn chưa có bàn tay đưa ra giúp đỡ cụ. Có những bạn còn bàn tán “bà ấy bẩn quá” “sao lại cho bà ấy vào đây nhỉ”…
Rồi bà chầm chậm đi đến chỗ em. Em cũng đã định như các bạn khác, chỉ cần xua tay một cái thật lạnh lùng là bà cụ sẽ bỏ đi. Nhưng khi cụ đến gần, ánh mắt cụ nhìn em tha thiết, như van nài làm ơn hãy giúp cụ, lúc bấy giờ em không đủ can đảm để nhấc cánh tay mình lên nữa. Em nhìn lại cụ, rồi lục tìm khắp túi nọ đến túi kia, trong người em không còn một đồng nào để mua giúp cụ. Thực sự lúc đó em cảm thấy mình mới bất lực làm sao, trong lúc cụ cầm em giúp đỡ nhất mà em lại chẳng thể làm gì giúp cụ. Em chợt nhớ mình vẫn còn một chiếc bánh bao được mẹ mua cho ăn sáng, nhưng em chưa kịp ăn thì đã vào lớp. Em quyết định lấy chiếc bánh bao ấy, kính cẩn hai tay biếu cụ và nói: Cụ ơi, cháu chẳng có tiền để mua giúp cụ, chỉ còn chiếc bánh này, cụ cầm lấy và ăn cụ nhé. Lần sau cụ đến cháu nhất định sẽ mua giúp cụ, cụ nhé.
Em trao chiếc bánh cho cụ, ánh mắt cụ hiện lên vừa rạng rỡ, vừa tràn đầy tình yêu thương. Cụ cầm lấy chiếc bánh, đôi bàn tay lạnh cóng làm cho em giật mình. Chắc hẳn cuộc sống của cụ rất cực khổ, bởi vậy mà đến tuổi này cụ vẫn phải vất vả đi bán hàng rong. Cụ cầm lấy chiếc bánh rồi cảm ơn em, giọng cụ nghẹn lại, khóe mắt đã ươn ướt. Như nghĩ ra điều gì đó, cụ vội lấy trong chiếc giỏ của mình một phong kẹo trao cho em, và bảo đó là quà tặng cho lòng tốt bụng của cháu. Em nhất quyết không cầm và trả lại cho cụ.
Cụ cầm cả phong kẹo và chiếc bánh trong tay rồi quay đi, bước chân cụ nhanh hơn, các bạn trong lớp quay trở lại giờ học. Em vẫn cố ngoái theo cụ, cụ đi đến chỗ rẽ thì dừng lại, ở góc đường một đứa bé không rõ trai hay gái chạy ra ôm chầm lấy cụ. Có lẽ nó vui lắm vì cụ mang về chiếc bánh cho nó. Một chiếc bánh bé tí hon thôi mà có thể làm nó vui mừng đến vậy. Còn em, đôi khi không biết quý trọng, vứt đi những đồ ăn mẹ đã chuẩn bị, mẹ đã mua cho. Em quả thật là một cô bé hư, từ sau lần ấy em không bao giờ dám vứt đồ ăn đi nữa.
Suốt buổi học hôm ấy, em luôn cảm giác mình có gấp đôi năng lượng so với mọi ngày. Nguồn năng lượng ấy được tạo nên từ những lời cảm ơn chân thành của bà cụ già đáng thương. Và được tạo nên từ trái tim vui sướng vì đã làm được việc tốt của em.
$#k8nt$
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK