Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Dựa vào văn bản''Tôi đi học"hãy kể lại kỉ niệm...

Dựa vào văn bản''Tôi đi học"hãy kể lại kỉ niệm về ngày khai trường đầu tiên vào lớp 1 của em.(3 trang) câu hỏi 4902336 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Dựa vào văn bản''Tôi đi học"hãy kể lại kỉ niệm về ngày khai trường đầu tiên vào lớp 1 của em.(3 trang)

Lời giải 1 :

 “Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời…”, dẫu xa rồi những kỉ niệm tuổi thơ nhưng trong kí ức mỗi người, những gì đã qua lại là những gì đẹp đẽ nhất. Trong góc trời vố cùng tươi đẹp ấy của tôi luôn có một vị trí trang trọng nhất dành cho ngày đầu tiên tôi đến lớp.

    Ngày khai trường đầu tiên trong kí ức thơ bé của tôi hiện lên thật rõ ràng như vừa mới hôm qua. Làm sao có thể quên được sự kiện trọng đại. và những giây phút thiêng liêng đó được! Buổi sáng hôm ấy, tôi được ngồi trên chiếc xe máy của bố để đến trường. Bầu trời đẹp và trong xanh, những làn gió đùa nghịch trong hương vị mát lành của mùa thu. Chẳng mấy chốc, cổng trường đã hiện ra, to, rộng và sừng sững ngay trước đôi mắt đầy ngạc nhiên và tò mò của tôi. Ngoài cổng trường, tôi thấy có khá nhiều những người bạn nhỏ trạc tuổi tôi, họ ngập ngừng không đám bước tiếp: đó cũng là những học sinh lớp 1. Có lẽ các bạn ấy cũng có cảm xúc giống như tôi lúc này: sợ hãi, rụt rè mà bỡ ngỡ, một cảm giác lạ lẫm ngơ ngác khi đứng trước cánh cổng trường. Cổng trường mở rộng dang hai cánh tay lực lưỡng, hướng về chúng tôi gọi chào. Sự thân thiện ấy như muốn xua tan đi những nỗi lo âu của những đứa trẻ lần đầu tiên đến lớp. Tôi lưỡng lự, tạm biệt bố rồi nhanh chân xếp hàng đi diễu hành với các bạn.

     Những nỗi lo âu, sợ hãi như biến mất vào giây phút tôi cùng các bạn lớp một diễu hành. Thay vào đó là một niềm hân hoan tột độ. Chúng tôi đi trong tiếng vỗ tay hoan hô và những cái vẫy chào thân ái của các anh chị lớp trên, của các thầy cô. Có lẽ đó là giờ phút đẹp đẽ và đáng nhớ nhất của tôi, gỉờ phút mà tôi được công nhận là học sinh lớp một. Thầy hiệu trưởng cầm dùi trống đánh ba tiếng thật to, thật cao vang xa mãi lên trời mây. Đồng loạt hàng chùm bóng bay bay lên trong muôn vàn ánh mắt dõi theo ( của hàng trăm học sinh chúng tôi. Tôi cứ ngắm mãi, ngắm mãi, tưởng chừng như nếu chùm bóng bay không bay được nữa chỉ dừng ở lưng chừng trời thì có lẽ tôi đứng cả buổi mà nhìn mất! Tôi đã nghĩ rằng những chùm bóng bay kia cũng như những ước mơ của chúng tôi rồi sẽ bay cao, bay xa…

     Buổi khai giảng kết thúc, chúng tôi xếp hàng vào lớp. Lớp chúng tôi rộng rãi, ngăn nắp lắm, nổi bật giữa những bàn ghế, tranh ảnh là chiếc bảng đen to và đẹp. Cô giáo chúng tôi hiền dịu bước vào lớp, nhẹ nhàng hỏi chuyện những học sinh ngồi đầu bàn. Tôi run rẩy khi đôi tay mềm mại của cô khẽ chạm lên bờ vai tôi ân cần hỏi han. Khoảnh khắc xúc động ấy là kỉ niệm tôi nhớ mãi không quên. Tôi cũng phát hiện ra rằng các bạn trong lớp mới cũng nghịch ngợm, đáng yêu và dễ gần như đám bạn hàng xóm của tôi vậy. Tôi và cô bạn cùng bàn ban đầu còn nhoẻn miệng cười gượng chào nhau. Nhưng chỉ một lát sau là ào ào kể cho nhau nghe về những trò chơi ở nhà chúng tôi hay chơi. Tôi nhìn sang xung quanh: cả lớp tôi cũng đang bắt đầu “kết bạn” với nhau một cách ầm ĩ như vậy!

    Tôi không thể nào quên những cảm xúc kì lạ ngày khai trường đầu tiên của mình. Trước mắt tôi sẽ còn biết bao ngày khai trường nữa nhưng tôi hiểu rằng những băn khoăn, hồi hộp, thích thú của ngày khai trường đầu tiên không bao giờ lặp lại. Tôi lưu giữ những cảm xúc rưng rưng ấy như gìn giữ những gì quý báu nhất của đời mình.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Năm nay đã là học sinh lớp 8 - tám lần dự lễ trai giảng trường với những cảm xúc khó tả với những cảm xúc khó tả. Nhưng buổi khai trường đầu tiên vào lớp 1 đã để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất.

 

 

Trước ngày tựu trường khoảng một tháng, mẹ tôi đã dẫn tôi đi hiệu sách để mua sách, vở, đồ dùng học tập. Chao ôi những quyển sách, quyển vở đầy màu sắc, thật sự rất hút mắt với một đứa trẻ như tôi. Suốt một tháng trời tôi được mẹ hướng dẫn cho bọc sách, bọc vở và dán nhãn, viết tên. Tôi cẩn thận viết, nét chữ có đôi phần chưa đẹp nhưng tôi cảm thấy rất vui. Mỗi ngày tôi đều đem sách vở ra để sắp xếp lau chùi cho thật gọn gàng sạch sẽ. Lúc ấy tôi chỉ mong mau mau đến ngày khai giảng để được đồng hành cùng chúng.

Đêm hôm trước, tôi đã sống trong tâm trạng háo hức. Có một thứ gì đó luôn thúc giục tôi ngày mai phải dậy cho thật sớm để chuẩn bị mọi thứ. Nhưng tôi đã chuẩn bị chúng cùng với mẹ trong chiếc balo xinh xắn có thể kéo được. Mọi người thức rất khuya để chuyện trò bàn bạc, náo nhiệt trong căn nhà giữa màn đêm. Nhân vật chính là tôi. Mẹ đưa tôi bộ đồng phục học sinh – áo sơ mi trắng cộc tay, chiếc quần tây màu xanh đen và một chiếc nịt cho gọn gang. Chúng rất vừa vặn với tôi. Tôi nhìn bố, cảm giác có chút ngại ngùng, bỗ cười và xoa đầu tôi “ Bộ đồng phục đẹp lắm, con mặc rất hợp. Ngày mai đã là học sinh lớp Một rồi, con nhớ đi học chăm chỉ, nghe lời thầy cô chơi đùa ngoan với bạn bè nghe chưa ? “. Tôi “dạ “ một cái rõ dõng dạc, sau đó thay đồ và đi ngủ.

Sớm hôm sau, tôi vừa tỉnh dậy thì nghe thấy mùi thức ăn thơm lừng khắp nhà của mẹ. Vẫn chưa tỉnh ngủ, tôi ngập ngừng hỏi “ mẹ nấu gì mà thơm thế ạ?”.  Mẹ tôi xoay người và bảo “ Là món con thích đấy”. Khuôn mặt tôi bừng tỉnh, “nhanh nào, mình còn phải ăn sáng thật nhanh để đến trường nữa” - tôi tự nhủ.

Khi đã xong xuôi, ba mẹ đưa tôi lên chiếc xe đưa đón chung với các bạn đồng trang lứa của tôi. Tôi nhìn qua khung của kính, gió lồng vào mát rượi, vùn vụt từng hàng cây, từng ngôi nhà lướt qua. Chẳng mấy chốc chúng tôi cũng đến trường. Nhìn những học sinh khác lũ lượt, có một số còn khóc nhè không muốn đi học vì sợ hãi, tôi mạnh dạn tiến vào sân trường. Giăng ngang cổng là một chiếc băng rôn màu đỏ đề chữ “Chào mừng năm học mới”. Từng hàng cơ tam giác nhiều màu sắc cứ phất phới trong gió, trông như những bàn tay xinh xinh đang vẫy chào những cô cậu học sinh chúng tôi. Trong sân trường lại còn vui hơn nữa. Các bạn trai có vẻ dạn dĩ hơn trong khi các bạn nữ cứ e thẹn, ngập ngừng. Lớp lớp các anh các chịlần lượt xếp những hàng ghế dài cho chúng tôi. Tôi nhìn xung quanh, ai ai cũng đang bận rộn, cảnh tương vui như hội. Ngôi trường rộng lớn 2 tầng với 3 dãy hình chữ U, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé. Chợt nhớ lại lời mẹ dặn, “Con hãy cứ bình tĩnh, vui vẻ hòa nhập với nơi đông người”.

Một hồi trống vang lên giòn giã, lễ khai giảng chính thức bắt đầu. Buổi khai giảng đầu tiên trong đời long trọng và trang nghiêm làm sao! Tiếng trống cô hiệu trưởng đánh thôi thúc, nao nức lòng trò. Cô đọc bài diễn văn từ từ với giọng chậm rãi, thấm thía. Lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trong gió, nổi bật giữa sân trường. Mọi người đứng nghiêm, từ giáo viên đến học sinh, mắt hướng về Quốc kì. Tiếng quốc ca vang lên trên sân trường rực nắng.

Cô hiệu trưởng đọc lời khai giảng. Cô dặn dò, khuyên nhủ chúng tôi nhiều điều. Cô chúc chúng tôi học ngày càng tiến bộ để trở thành những người công dân công dân có ích cho đất nước. Sau tiếng trống, chúng tôi trở về lớp học của mình. Tôi rất vui mừng khi gặp những người bạn của tôi, Thắng, Thành, Ly, Thủy, đứa nào mặt cũng rạng rỡ hết.

 

Tan học, chúng tôi lũ lượt lên xe để về nhà. Vừa về đến nhà tôi đã chạy ùa vào bố, kể về ngày hôm nay, một ngày tựu trường tuyệt vời đầu tiên mà tôi sẽ không bao giừ quên được.

 

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK