Con đường về quê thân thuộc dần hiện ra trước mắt tôi dài ngoằn ngoèo như một con rắn khổng lồ, trải dài từ ngôi làng này qua ngôi làng khác. Lần nào cũng vậy, mỗi lần về quê, đi trên con đường ấy, tôi có cảm giác vừa thân thuộc nhưng cũng vừa mới mẻ. Con đường ấy không phải là đường xi măng hay đường gạch như trên thành phố mà là con đường đất giản dị, đơn sơ mà mộc mạc, đậm chất chân phương của chốn thôn quê yên bình. Mỗi mùa lúa về, dân làng tôi gặt, rồi đem rải rơm dọc đường. Khi ấy, con đường hệt như một dải lụa vàng óng, trông thật hài hoà với sắc mây trời lam biếc đậm đà. Rồi đám trẻ con chúng tôi thi nhau mà nô đùa, vui chơi trên dải lụa ấy, tuy là rơm rạ thô ráp cọ vào lòng bàn chân chúng tôi nhưng chúng tôi không hề thấy đau mà có một cảm giác vui thích xâm lấn vào sâu trong tận con tim. Cái kỉ niệm ấy, có lẽ là một phần kí ức tươi đẹp của tôi về miền tuổi thơ mà khi nhớ lại, tôi như sống lại với những kỉ niệm ấy mà tự bật cười tủm tỉm, nụ cười thật trong sáng và ngây thơ như lúc tôi chưa phải lo nghĩ, bận bịu với công việc ở chốn thành đô xô bồ này.
* No copy, mong được bạn vote 5* và CTLHN ! Chúc bạn học tốt !
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK