Người mẹ ! hai tiếng thiêng liêng, thật khó để nói hết những công lao của bậc sinh thành với con cái sinh thành và nuôi nấng ta nên người. Người mẹ luôn bên cạnh mỗi khi bệnh tật và khó khăn, mẹ chính thiên thần không cánh mà thượng đế đã tạo ra.
Mẹ của tôi là cũng như bao người phụ nữ khác tuy mẹ không đẹp nhưng trong mắt tôi mẹ vẫn là người đẹp nhất. Mẹ đẹp vì sự cần cù, đẹp vì sự thông minh, sáng suốt và hơn cả mẹ đẹp nhất ở khuôn mặt đôn hậu và đôi mắt luôn hiền lành. Mẹ lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ, cái mặc và việc học hành. Nhiều lúc mẹ rất nghiêm khắc và lạnh lùng, những lúc như vậy tôi cảm thấy mẹ rất đáng ghét nhưng có những lúc mẹ ôm tôi vào lòng, bàn tay gầy gò xương xương của mẹ vuốt nhẹ lên mái tóc tôi. Những suy nghĩ xấu xí khi ấy chợt tan biến khi nào tôi chẳng hay, chỉ còn là tình yêu thương mà tôi dành cho mẹ. Có lần tôi bị sốt, mẹ đã nắm chặt tay tôi mà ân cần chăm sóc, tôi cảm nhận được lòng mẹ thật bao la, rộng lớn điều đó càng làm tôi cảm động và thương mẹ nhiều hơn.
Có lần tôi bắt quả tang mẹ đọc trộm nhật kí. Tôi bước đến chỗ mẹ đang ngồi và quát lên: “Tại sao mẹ lại đọc trộm nhật kí của con? Mẹ không được đọc”. Cứ tưởng rằng mẹ sẽ giận dữ la rầy tôi, nào ngờ mẹ không nói gì cả mà bước ra khỏi căn phòng một cách lặng lẽ với vẻ mặt đượm buồn. Tôi đóng cửa lại và ngồi bẹp xuống sàn nhà khóc nức nở. Hôm ấy, tôi đã không ăn tối. Ngồi trong phòng, đôi mắt tôi đơ cứng, bơ phờ nhìn về góc bàn đó là nơi để quyển nhật kí, mặc kệ những lời mẹ gọi ở ngoài cửa. Đêm hôm đó, tôi không tài nào ngủ được phải chăng vì tôi đã quen với cách mẹ nâng niu, âu yếm đưa tôi vào thế giới cổ tích với biết bao điều kì diệu. Cảm xúc trong lòng bỗng dâng trào, tôi thấy hối hận vì đã quát mẹ, tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng “Con xin lỗi mẹ rất nhiều!”.
Mẹ ơi, dù cho sau này còn có đi đâu và trưởng thành thế nào cũng vẫn mãi là đứa con bé bỏng của mẹ, con rất biết ơn mẹ sinh thành và dạy con những điều hay lẽ phải.
Học tốt nhé ^-^
“Mẹ là duy nhất trên đời. Mẹ đã quá vất vả rồi. Người dũng cảm tuyệt vời là mẹ, mẹ ơi. Giờ con lớn khôn rồi..." Mỗi khi nghe những câu hát này tôi lại nhớ đến mẹ của mình. Mẹ - người đã mang nặng đẻ đau sinh ra ta và nuôi ta lớn khôn từng ngày. Mẹ tôi cũng như bao người mẹ khác vậy. Cũng phải nuôi tôi từ bé đến lớn, chăm sóc từng li từng tí, mua cho tôi từ những vật dụng học tập đến quần áo,… Nhưng với tôi mẹ là người phụ nữ dũng cảm nhất. Mẹ tôi đã phải chịu những đau đớn khi sinh ra tôi. Sau đó khi nuôi tôi lớn khôn thì mẹ chưa bao giờ nghĩ đến mình cả. Làn da trắng trẻo ngày xưa giờ đã rám nắng vì nuôi tôi ăn học. Đôi bàn tay ngày xưa mềm mịn giờ đã trở thành đôi bàn tay đầy những vết sần. Mỗi khi nhìn nó long tôi lại xót xa biết bao. Khuôn mặt đầy đặn giờ chỉ còn lại đầy những vết nhăn do tuổi già. Lúc nào mẹ tôi cũng dành những đồ ngon cho tôi. Giờ đây khi tôi càng lớn thì tuổi mới lớn của tôi ngày càng nổi loạn. Nhiều lúc tôi chán ghét mẹ mình vì không nghĩ đến mình nhưng sau những lần đó tôi lại thấy hối hận vì những suy nghĩ đó. Vì sự ân cần của mẹ đã làm tôi thay đôi suy nghĩ đó. Nhiều lúc tôi nghĩ mẹ thật là nhiều chuyện. Nhưng suy cho cùng những lần nhiều chuyện đó cũng chỉ vì muốn tốt cho tôi. Nhiều lúc tôi nghĩ tại sao mình lại có người mẹ như thế này . Nhưng rồi tôi vẫn cảm thấy mình thật ngu ngốc khi nghĩ vậy. Đôi lúc mẹ đánh tôi và tôi rất ghét mẹ. Nhưng cũng vì những cái đánh đó mà giờ tôi mới lớn khôn được,… .Mẹ đã nuôi ta lớn khôn, những sự khổ sở mẹ đã che chở cho ta mà không bao giờ than thở với ta, … vậy mà ta chưa bao giờ nghĩ đến lúc nào cũng chỉ cảm thấy mẹ mình thật nhiều chuyện. Khi tôi nhìn thấy những bạn nhỏ không có mẹ tôi đã cảm thấy mình thật may mắn biết bao nhiêu. Vì những người bạn đó không thể cảm nhận tình cảm của người mẹ như chúng ta được. Vậy mà chúng ta lại chê bai mẹ mình. Có những người cảm thấy mẹ mình là nỗi đáng xấu hổ của mình. Và tất cả những người đó sẽ phải hối hận khi không còn mẹ bên cạnh. Mẹ là người luôn luôn bên ta, chia sẻ những niềm vui nỗi buồn cùng ta, luôn bên ta những lúc khó khăn và lúc nào cũng coi ta như một đứa trẻ dù ta có lớn như thế nào. Vì vậy tôi rất yêu mẹ mình. Tôi mong tất cả các bạn có thể trân trọng mẹ mình khi còn có mẹ. Đừng để đến lúc mất mẹ thì chúng ta mới nói : “Giá như…” . Vì điều đó sẽ không bao giờ thành hiện thực nữa.
`text{Văn mình không hay lắm nên bạn thông cảm nha ^^}`
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK