Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 thấy mình đã khôn lớn. Bài 4: Kể lại một...

thấy mình đã khôn lớn. Bài 4: Kể lại một trải nghiệm của em thể hiện rằng em

Câu hỏi :

mn ơi giúp e đg hok ạ e ddg cần gấp

image

Lời giải 1 :

Tham khảo thui nha, tui viết văn dở lắm: (Thực ra bài văn này là một phần nhật kí của mik `+` đôi chút sửa)

Thời gian thấm thoát thoi đưa, đã `3` năm rồi, tôi mới được nhìn thấy anh ấy. Do dịch nên suốt `3` năm liền, tôi đã không nhìn thấy anh ấy. Anh ấy tên là Bảo Anh -  một người anh họ của tôi.

Tôi không thích anh ấy cho lắm, một phần bởi vì anh ấy hay trêu tôi, nhiều lần trêu quá mà tôi khóc. Nhưng đó không phải là lý do chính khiến tôi không thích anh ấy, tôi không thích anh ấy là bởi anh ấy hơn tôi `2` tuổi nhưng lại giỏi hơn tôi về mọi mặt, anh ấy học giỏi hơn tôi, chơi thể thao giỏi hơn tôi,..Vì vậy khi chơi cùng anh ấy tôi luôn thua, tạo cho tôi một tấm lý chán ghét, dỗi hờn. Nhưng năm nay thì khác, tôi bỗng cảm giác như mình đã lớn hơn được chút nào đó. Khi anh ấy về, tôi liền chạy ra và quấn quýt lấy anh, lúc đó tôi không biết rằng là do tôi đã trưởng thành hơn hay là do lâu ngày không gặp khiến tôi quên đi những chuyện cũ? Lòng tôi lúc đó vẫn còn băn khăn cho câu hỏi đó. Nhưng đến khi tôi chơi đá bóng và cầu lông với anh, thì tôi mới nhận ra được tôi đã lớn hơn. Bởi vì mặc dù tôi thua nhưng vẫn cảm thấy vui vẻ, vẫn hòa đồng với anh ấy. Đến nỗi, tôi không thể tin rằng tôi có thể thay đổi tính cách như vậy? Trước đây, mẹ cũng từng nói với tôi rằng rồi tôi cũng sẽ thấy quý anh ấy thôi, nhưng bản thân tôi lúc đó thì lại nghĩ rằng cho dù tôi có lớn thế nào thì tôi cũng sẽ không thay đổi cách nhìn của tôi về anh ấy đâu. Nhưng sự thay đổi đã khiến tôi bất ngờ. 

Thực ra chính tôi cũng cảm giác rằng sau `3` năm, anh ấy cũng có vẻ trưởng thành hơn so với trước đây nhiều, anh ấy đã không còn trêu tôi như trước kia nữa.

`#Sheen`

Thảo luận

-- <3 Hay lw.
-- Iu, mik cảm ơn nhìu ạ :3

Lời giải 2 :

Năm tháng cứ trôi qua, mỗi ngày tôi cứ suy nghĩ xem hôm nay mình đã thay đổi những gì. Mỗi tối, trước khi đi ngủ tôi nhìn vào trước gương xem ngoại hình, vóc dáng, cân nặng và suy nghĩ của mình. Cứ thế cho đến khi tôi lớn.

Quả đúng như vậy, trẻ em khi còn nhỏ luôn ao ước mình sẽ ngày càng lớn lên thật nhanh, chững chạc hơn. Lúc còn nhỏ, tôi luôn được cha mẹ bế trên tay, không lo sợ điều gì. Nhưng đến khi cha tôi mất thì mọi gánh nặng đều đè lên vai mẹ. Khi đó tôi muốn mình chóng lớn thật nhanh để phụ mẹ. Nhớ lúc tôi bị sốt, mẹ đã lo lắng và chăm sóc cho tôi từng chút một không nghỉ ngơi.

Nhưng bây giờ thì, mỗi khi bị bệnh thì phải tự chăm sóc cho mình. Năm tôi lớp một, khi mẹ đưa tôi vào lớp, trong lòng tôi cảm thấy khó chịu, bồi hồi và lộ sợ. Lúc đó, tôi thấy mọi thứ dường như rất mới đối với tôi. Chỉ vài ngày sau thì tôi đã làm quen với các bạn xung quanh mình. Bây giờ nghĩ lại thì tôi cảm thấy tôi lúc đó ngây thơ, trẻ con như thế nào. Không chỉ ngoại hình, mà tính nết cũng thay đổi. Trong lời nói và thái độ tôi cũng thay đổi rất nhiều.

Điều đặc biệt hơn là khi thấy cô giảng bài thì tôi chăm chú lắng nghe và tiếp thu rất nhanh. Còn ngày trước, mỗi lần thấy cô giảng bài thì tôi lại nói chuyện, nên thường bị chép phạt. Nghĩ đến những kí ức xa xưa, sao mà tôi thấy mình trẻ con như vậy, lại còn ngốc nghếch không tả nổi. Khi tôi so sánh giữa tôi với ngày trước và tôi với bây giờ thì cảm thấy mình thật sự lớn khôn rất nhiều.

Qua những kỉ niệm ấy, tôi thấy mình vụng về, hậu đậu và không tập trung vào việc học. Tuy nhiên bây giờ, tôi thấy mình không chỉ lớn về vóc dáng mà còn lớn về suy nghĩ.

Tuổi 14, tôi thấy yêu cuộc sống xung quanh mình, yêu quê hương đất nước mình nhiều hơn. Tổ quốc thật tươi đẹp và cuộc sống thật ngọt ngào. Tôi được hạnh phúc mỗi ngày bên gia đình và bạn bè. tất cả tạo nên niềm vui của tôi, hạnh phúc của tôi và cuộc đời tôi. Tôi thấy mình cần có trách nhiệm mang lại niềm vui cho người khác và góp phần xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc, xã hội bình yên, đất nước phồn vinh.

Tuổi 14, tâm hồn tôi đầy những rung cảm lạ. Những cảm giác mà trước đây tôi chưa từng có bây giờ ào ạt trong tôi mỗi ngày. Tôi bắt đầu biết suy tư, dĩ nhiên là những ý nghĩ vu vơ cứ quần vũ ở trong đầu, nhiều lúc không thể tập trung học bài được. Mẹ nói, đó là cảm giác của tuổi mới lớn, rất hồn nhiên và tự nhiên. Những cơn mưa chiều cũng làm tôi nao lòng, hay chiếc lá rơi khiến tôi thấy bồi hồi rất lạ.

Tôi thấy mình đã khôn lớn nhưng chưa trưởng thành. Tôi lớn hơn tôi trước đây, không còn ngây thơ hay lạ lẫm với mọi thứ diễn ra ở xung quanh, biết tự giác làm những công việc của mình. Tôi rất vui vì điều đó. Dĩ nhiên, mẹ tôi cũng rất tự hào và hài lòng về những thay đổi của bản thân tô

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK