Trang chủ Nhạc Họa Lớp 8 mn có thể edit cho e 1 cặp gacha và...

mn có thể edit cho e 1 cặp gacha và role 1 đoạn giữa = Golden Ratio Edgar và Vera Nair Crimson Bride= đc ko ạ (tại đang bí role ;-;) có đủ 2 cái trên ms đc t

Câu hỏi :

mn có thể edit cho e 1 cặp gacha và role 1 đoạn giữa = Golden Ratio Edgar và Vera Nair Crimson Bride= đc ko ạ (tại đang bí role ;-;) có đủ 2 cái trên ms đc tl ạ e khá phân vân giữa văn và nhạc họa (;-; @ToN - Tối an cả nhà!

image

Lời giải 1 :

Cô quay sang nhìn người nằm cạnh mình. Tiếng hít thở đều đều bên tai, đôi mắt xanh nhạt như nước trời mùa thu đang nhắm nghiền cho thấy chủ nhân của nó đang yên giấc ngủ sâu, có đôi lúc cô thầm nghĩ, không thực, đây chỉ là một ảo ảnh nào đó thôi.

Đôi lúc cô vẫn nghĩ, một kẻ tội lỗi liệu có thể được yêu thương không? Chẳng có câu trả lời nào cả, chỉ có anh vẫn luôn lặng lẽ nắm lấy tay cô, trìu mến chờ đợi cô trong căn phòng nhỏ. Hoặc như lúc này, nằm ngủ chẳng hề phòng bị như này.

Quá đỗi an nhiên.

Vươn bàn tay mảnh dẻ áp lên má anh, cô dịu dàng cười. Quả thật cô chẳng hề có ý định ở lại đây lâu, trường học này chỉ là chỗ trốn tạm thời thôi. Nhưng tại sao nhỉ, sao anh lại xuất hiện chứ.

- Dậy thôi nào, thầy Ratio.
•••
Tiếng gọi thân thương đến quen thuộc đến nỗi chỉ cần một chữ thôi cũng đã biết là ai. Cậu từ từ mở mắt, trước mặt đó là gương mặt kiều diễm lẫn đôi mắt vàng kim đang nhìn cậu mà dịu dàng cười của em.

Căn phòng nhỏ, nơi cậu luôn lặng lẽ chờ đợi em, nắm lấy bàn tay mềm mại đó, hôn lên đôi môi ngọt ngào đó. Dù em luôn nghĩ rằng bản thân không đủ để được yêu thương, thì cậu vẫn coi em là duy nhất, mãi mãi là như vậy..-

Đặt bàn tay xen kẽ vào bàn tay mảnh dẻ mềm mại của em, một sự hạnh phúc khó tả trong lòng. Ngôi trường tưởng chừng chỉ để cậu thoải mãn đam mê nghệ thuật. Ngờ đâu, em xuất hiện, và làm thay đổi cuộc đời của cậu.

- H-Hửm Crimson đấy à, trời sáng rồi sao?
•••
Cái giọng ngái ngủ đầy thân thuộc vang lên khiến cô chỉ muốn trêu chọc anh chút. Gõ lên trán anh một cái, cô cười gian thầm vui vẻ với những suy nghĩ trong đầu của mình.

- Nhớ hôm nay là ngày gì không? Thầy không được quên đâu đó.

Anh còn chưa kịp rõ chuyện gì đang diễn ra, đôi mắt còn hơi híp lại mở mịt nhìn cô tò mò, chỉ càng khiến cô muốn trêu chọc anh hơn. 

Đã bao lâu rồi, cô mới có cái cảm giác như vậy. Một ngày, một tháng, một năm, hay bao lâu rồi, cô mới thích chí chỉ vì một sự việc quá đỗi giản đơn như thế? Anh dường như là ngọn lửa luôn biết nhen nhóm niềm vui trong lòng cô, đốt cháy mọi nghĩ suy về nỗi niềm luôn âm ỉ giết chết cô từng ngày. Có đôi lúc cô muốn dừng lại, muốn chạy trốn, bởi sự an yên này, liệu kéo dài được bao lâu?

- Đếm đến năm, nghĩ không ra là cho thầy nhịn bữa sáng đấy.

Vừa nói cô vừa chui ra khỏi chăn, với tay lấy cái áo khoác dài vắt trên móc treo cạnh giường và mặc vào. Hôm nay nên làm gì cho anh nhỉ? Cô thực sự chẳng giỏi mấy chuyện này mà.
•••
Gương mặt thẩn thờ mà nhìn em gõ lên trán mình mà trêu cậu, vẫn chưa kịp định hình xem lời nói của y ruốc cuộc đang nói tới chuyện gì.

"Nhớ hôm nay là ngày gì không? Thầy không được quên đâu đó"

Tay với chăn mà chùm lại hết cả người, suy nghĩ xem hôm nay là ngày gì đặc biệt đối với hai người.

Sau bao năm theo đuổi đam mê nghệ thuật của mình, cậu mới có cái cảm giác hạnh phúc khó tả thế này nhỉ? Em là ánh sáng nhỏ, dù nhỏ nhưng đủ là thứ dẫn đường cho cậu, thứ mà cậu chưa bao giờ có được từ lúc vẫn còn trong dinh thự nhà Valden. Tình yêu này, cảm xúc này, cậu muốn nó kéo dài mãi thôi, cứ mãi như vậy, đừng dừng lại một phút giây nào cả.

- Chậc đi nhanh thế đợi thầy chút nào.

Chưa kịp định hình gì thì em chui ra khỏi chăn, đi ra để lại lời nói trêu chọc đó nữa. Trêu cậu mãi không chán hả cô nàng nhỏ này? Cậu bật dậy từ giường lấy đồ mang vào cùng áo khoác mà đi ra chỗ em.
•••
- Năm.

Mặc kệ anh đuổi theo, cô cứ thế bước vào phòng tắm rồi đóng sầm cửa lại, chặn đứng anh bên ngoài. Cứ nghĩ đến cái vẻ mặt ngây ngốc của anh lại khiến cô bật cười. Nước thì lạnh, nhưng trái tim cô lại ấm áp vô cùng. Ratio ngốc nghếch, nay chỉ là ngày nghỉ đơn thuần thôi mà.

Cạnh một tiếng, cô mở cánh cửa ngăn cách anh với cô ra, mỉm cười nhìn con người vẫn khờ dại nhìn cô với ánh mắt hối lỗi kia. Tại sao nhỉ, tại sao cô cứ thích con người này mãi như vậy?

- Một. Thầy thua nên phải đưa em đi ăn sáng đi.

Chẳng ngày nào bằng ngày nghỉ đẹp trời, có thể cùng anh dạo phố dưới ánh nắng ấm áp, đắm chìm trong nỗi niềm hạnh phúc không tên này. 

Chúng ta, cứ như vậy mãi được không anh?
•••
- Chờ đã nào em đi nhanh quá đấy..-

Cậu đuổi theo, mặc cho em ấy cứ đi vậy, không thèm quay mặt nhìn cậu một chút. Đi đến phòng tắm, em ấy bước vào rồi đóng sầm cửa lại, để cậu đứng bên ngoài như vậy. Thở dài một tiếng, biết trước chút nữa phải dẫn em ấy đi đâu rồi, đứng dựa vào tường ngay cạnh phòng tắm mà đợi em ấy ra khỏi.

Cánh cửa phát tiếng cạnh mở cửa, em bước ra khỏi nhà tắm rồi nhìn cậu mỉm cười. Gương mặt cậu lúc này trông thật buồn cười đến khờ dại. Đến nỗi con người trước mặt đó phải cười sắp ngã xuống sàn nhà vì gương mặt đó mất.

- Đúng là, chuẩn bị đồ đi thầy dẫn đi ăn sáng như lời em muốn.

Xoa đầu em mà mỉm cười nhẹ. Vẫn là em ấy mà, lúc nào mà chả kiếm mấy cái cớ này chỉ để cậu phải tốn ít tiền cho một số buổi đi ăn thế này. Nhưng trời hôm nay rất đẹp đấy chứ! Không đi dạo phố cùng em ấy quá là một điều tiếc cho cả cậu lẫn em.

Giữa hạnh phúc vô bờ này, có lẽ hai ta đều muốn nó được mãi mãi nhỉ?
•••
Có những đêm cô độc thức dậy cô đã nghĩ, yêu thương là điều gì đó quá đỗi lớn lao và xa vời, là thứ cô vĩnh viễn chẳng với tới. Vậy mà anh chỉ với một câu nói đơn giản và một bàn tay ấm áp chạm khẽ vào mái tóc cô cũng đủ để kéo lại những mơ ước cô từng cho là viển vông về lại. Cầm cổ tay anh mà gạt xuống, cô mỉm cười đẩy anh vào phòng tắm và đóng cửa lại, như nhốt lại nỗi niềm hạnh phúc chẳng thể ngừng trào dâng này.

Euphoria, có lẽ chính là anh.

- Mau đi vệ sinh cá nhân đi. Thầy không nhanh lên em bỏ rớt lại đấy.

Bước đến bên tủ kiếm lấy bộ váy thật xinh xắn mặc vào, cô sửa sang lại đồ cần thiết để mang đi. Một bên mắt trống rỗng vẫn nhói đau, như nhắc nhở cô nghe về những chuyện cũ, nhưng cô chỉ che nó đi, tạm cất giấu một góc những câu chuyện chưa kể. 

Không phải là hôm nay. Nhủ thầm như vậy, cô lấy màu son san hô nhẹ nhàng tô điểm cho đôi môi, lấy chút má hồng và niềm vui vẽ nên nụ cười rạng rỡ.

Hôm nay là dành cho anh.
•••
Cả cuộc đời cậu, dù có tài năng thiên bẩm về nghệ thuật từ nhỏ, ước mơ được tận hưởng hạnh phúc như được coi là thứ cao cả hơn mà cậu muốn có từ rất lâu rồi. Cứ ngỡ cậu sẽ mãi không tìm được thứ hạnh phúc đó thì chính em, chính xác hơn là nụ cười đó cùng với những cử chỉ đó làm cậu gần hơn với điều đó. Bị em ấy kéo tay mà đẩy vào phòng tắm một cách bất ngờ, nhưng cậu cũng chả quan tâm mấy. 

Vì thứ hạnh phúc đó, cậu đã tìm ra được rồi.

- Thầy sẽ nhanh, em khỏi phải nhắc nhở đâu.

Ở trong phòng tắm mà phì cười với câu nói đùa của em ấy, vẫn đáng yêu và mạnh bạo như ngày nào. Sửa soạn lại mái tóc vàng uống cong đó, lẫn bộ đồ đi chơi này. Cậu có cảm giác cả hai đang càng ngày gần nhau hơn, từng ngày từng ngày một lại xích lại gần nhau.

Cậu mở chốt cửa mà bước ra khỏi phòng, nhìn xung quanh phòng thì chắc em ấy chưa làm xong rồi. Rảnh rỗi được ít thời gian trước khi phải đi, cậu ngồi lên ghế sofa đó, tựa lưng vào nệm rồi nhìn qua căn phòng đó cười lớn. 

- Nào nào, tính ra em nói thầy làm chậm nhưng lại ra trước em đó.
•••
Nghe tiếng anh gọi, nhưng cô chỉ đứng đó, lặng ngắm tuyết rơi đầu mùa qua khung cửa sổ.

Từng bông tuyết trắng muốt lất phất bay trong gió, điểm lên ngọn cây cao, hôn lên từng lớp kính trong suốt, đọng lại nơi mái nhà,.. Đã bao lâu rồi, cô mới thực sự nhìn khung cảnh này, cảm nhận cái vẻ đẹp yếu ớt lay động giữa trời đất ấy? Cô bỗng nhớ cái hình ảnh lúc còn nhỏ xíu, cô đưa tay hứng từng bông tuyết, chở che cố giúp chúng nó giữ nguyên hình dạng dáng hình xinh đẹp để đem đến cho cha mẹ coi.

Nhưng những bông tuyết đều tan chảy trong lòng bàn tay trước khi cô kịp tới đích.

Cái đẹp quá đỗi mong manh. Cả niềm hạnh phúc có lẽ cũng vậy. 

- Xong lâu rồi, em chỉ đang chuẩn bị mấy thứ nữa thôi.

Cô với tay lấy chiếc khăn quàng cổ xanh đỏ như màu cây thông Noen đêm Giáng sinh rồi bước đến chỗ anh, nhẹ nhàng cuốn nó quanh cổ cho anh. Những suy nghĩ cứ thế trôi tuột đi chẳng còn tăm tích chẳng khác gì tiếng vọng giữa biển khỏi, tìm về trong cô giờ đây là nỗi niềm yêu thương vô bờ bến.

Chúng ta có còn được như vậy đến mùa Vọng năm sau không nhỉ?
•••
Cửa sổ đối diện với ghế sofa nơi cậu đang ngồi, những bông tuyết đầu mùa rơi xuống trước mắt cậu như dấu hiệu cho một mùa đông lạnh lẽo nhưng đầy ấm áp đó. 

Lạnh lẽo là do mùa đông, nhưng đầy ấm áp là do lòng cậu đang tràn ngập hạnh phúc.

Mùa tuyết rơi thế này gợi lại cho cậu những kỉ niệm ít ỏi ở dinh thự cũ cùng cha mẹ cậu. Những kí ức mờ ảo, lúc hiện rõ lúc mờ mịt làm cậu mãi sẽ chẳng nhớ những gì đã diễn ra lúc đó. Những bông tuyết tuyệt đẹp cứ rơi xuống những mái nhà nhỏ, tấm kính trong suốt được tô điểm lên màu tuyết trắng xóa. Khung cảnh trông  bình thường nhưng lại đẹp không thể ngờ.

Tình yêu đôi ta, liệu sẽ đẹp như khung cảnh này? 

- Vậy nhanh đi, sắp trễ đến nơi rồi đó. 

Vừa dứt lời, thân hình nhỏ nhắn của em cũng đã bước ra đến đây cầm thêm một chiếc khăn quàng cổ xanh đỏ, em nhẹ nhàng cuốn nó quanh cổ cậu. Từ góc nhìn này, mọi chỗ tuyệt đẹp nhất của em hiện rõ trước mặt cậu, tựa như thiên thần nhỏ rơi xuống cho cậu. Không kiềm được mà nhướng người lên hôn má em, cười nhẹ mà đứng lên đi ra phía cửa, đập nhẹ cánh cửa để em quay lại.

- Nào nào giờ đi được chưa cô nương, nãy giờ chúng ta tốn kha khá thời gian rồi đó.
•••
Anh à, liệu anh có thể mãi đi bên cạnh em như vậy không?

Cô và anh tay trong tay cùng cất bước đến thị trấn gần đó. Giáng sinh đang đến gần, báo hiệu qua những dây đèn chùm lấp lánh trên mỗi tấm biển của các cửa hiểu, từ những cây thông Noel được trang trí đủ màu ven đường. Người người khắp chốn đang đổ ra chợ mua sắm đồ ăn thức uống để bày biện cho ngày lễ. Cô lại siết chặt tay anh hơn chút, để khỏi lạc mất nhau.

Giữa đám đông này, có lẽ chỉ thả tay ra chút thôi, cô sẽ chẳng còn nhìn thấy hình bóng anh bên đời nữa, thậm chí một chút gì đó là anh cũng chẳng còn hiện hữu trên đời. Có lẽ sớm mai tỉnh dậy, đây chỉ là một giấc mơ quá thực đã kéo cô vào quá sâu, tỉnh giấc chỉ còn lại bản thân đang co quắp bên nỗi cô đơn chực trào.

Anh làm ơn, đi bên cạnh em lâu thêm chút thôi mà. 

Đôi mắt xanh nhạt màu như bầu trời nắng tháng sáu, rọi vào đáy mắt sưởi ấm toàn bộ cơ thể cô, ngay cả những chỗ tuyết chạm vào cũng chẳng còn lạnh nữa.

À, thì ra đó là tình yêu nhỉ.

Yêu anh, sợ mất anh, ham cầu anh, muốn ở bên anh, muốn.. hôn anh.

Hôn anh giữa trời tuyết đầu mùa này, nghe nói là một điềm may mắn.

Chẳng kịp nghĩ gì thêm, cô đã kéo anh lại, đặt một nụ hôn mềm mại lên đôi môi đang đượm vị tuyết lạnh lẽo đó khi vẫn đang mở mắt nhìn anh.

Giữa phố xá rộng lớn người qua kẻ lại nhưng em nào có để ý, em chỉ muốn gần anh thêm chút, kéo dài giây phút này thêm chút nữa.
•••
Tay trong tay với em trên con đường đi đến thị trấn. Mọi thứ ở đây náo nhiệt và lung linh hơn rất nhiều, mà cũng phải rồi, sắp đến giáng sinh rồi nên ai ai cũng đổ xô đi mua đồ đạc để trang trí rồi là những món ăn thịnh soạn cho ngày lễ. Người cậu yêu, dù hai người đã nắm tay rồi nhưng em ấy vẫn muốn cái nắm tay đó lại chặt hơn. Thuận theo em mà cũng siết chặc tay em hơn, như thầm hiểu ngầm rằng sẽ không có gì làm lạc mất nhau cả.

Họ mất bao nhiêu thời gian để lấy sự tin tưởng của cậu, vậy mà người con gái này chỉ cần một nụ cười thôi là làm cậu liêu xiêu mất rồi. 

Đôi mắt vàng kim đó giống ngôi sao sáng trên bầu trời đêm, ôm lấy cậu mà sưởi trái tim lẫn thân thể cậu, hạt tuyết rơi xuống bao nhiêu nhưng cậu lại cảm thấy ấm áp bấy nhiêu.

Thì ra, cái thứ gọi là tình yêu nó lại như thế.

Cái khao khát có được em, muốn ở bên em, được yêu em, rồi được...

Cậu bất chợt lặng im lại.

Người con gái đó, trong phúc chốc đã kéo cậu lại, đặt lên cậu đôi môi mềm mại đó như muốn sưởi ấm cho đôi môi đượm vị tuyết lạnh lẽo đó. Sự hâm nóng tình cảm của em làm cậu hứng thú hơn, bàn tay luồng qua eo mà đẩy thân hình mảnh mai đó gần cậu, cúi xuống mà trả lại một nụ hôn, nhưng nó mặn nồng hơn, như muốn điều này kéo dài mãi vậy.

Dù đang đứng ở nơi phố xá đông người này nhưng cậu cũng chả để ý làm gì, anh cũng giống em mà thôi, mong ước được kéo dài giây phút này thêm chút nữa...chút nữa thôi-
•••
Cái xô nhẹ vào vai từ người qua đường khiến nụ hôn ấm nóng giữa trời tuyết bất chợt dừng lại, cô lúng túng nhìn anh mỉm cười. Đôi má dường như hồng lên bởi lạnh, hay vì sự ấm áp anh đã truyền sang? Cô níu lấy cánh tay anh, nép mặt vào sau nửa như muốn giấu đi khuôn mặt đã chẳng khác nào trái cà chua đỏ chín, nửa lại muốn có thể liếc nhìn thế giới xung quanh lặng lẽ hơn.

Những ô cửa kính sáng đèn đang lặng lẽ vẽ nên vẻ tuyệt sắc cho từng món hàng nơi trưng bày. Có cô bé, cậu bé nào đang nô đùa đâu đây, ríu rít râm ran cả một góc phố. Những người vội vã bước về phía xô bồ nào chẳng rõ, để rồi ngạc nhiên sững lại ngắm nhìn những bông tuyết đầu mùa đang hôn nhẹ chóp mũi họ.

À, quả thật là điềm lành nhỉ. Như thế giới này đây, cũng như khoảnh khắc này. 

- Thầy tính dẫn em đi ăn gì đây hả thầy Ratio?

Khoảng lặng chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi cô lại trở về dáng vẻ tinh nghịch thường ngày, vẫn là Vera xinh đẹp đáng yêu. Ngay cả khi hơi ấm truyền sang từ điểm tiếp xúc ấy là thật, ngay cả khi bên cạnh người mà cô coi là đáng tin tưởng nhất ấy, cô cũng chẳng thể bỏ xuống nụ cười vốn đeo đã lâu.

Mặt nạ nếu đeo quá lâu sẽ dính hẳn lên mặt, muốn tháo xuống, sẽ phải trầy da tróc vẩy.

Cô có nhớ người ấy không nhỉ? Trong một khoảnh khắc cô đã nghĩ như vậy, nhớ về một "cô" đã không còn ở đây nữa. Nếu em ấy đứng trong trời tuyết này, liệu có nhớ đến cô, như cô hiện tại không?

- Thầy Ratio..

Tiếng gọi nhỏ xíu như muỗi kêu, rơi tõm vào biển ồn ào của thế giới chẳng hồi vọng lại. Anh không nghe thấy, không ai nghe thấy, chính bản thân cô còn chẳng nhận ra mình đã kêu. Cả hai cứ thế tiến bước về phía trước, chẳng hề nhận ra mình đã bỏ gì ở lại.

;-;) có typo thì cho mình xl trước.

lâu r ms role về Ratio x Crimson.

image

Thảo luận

-- search gg : roleplay ;-;)
-- rảnh ko qua cày hộ đoàn kết ik
-- là j sệt r nhg toàn t.a
-- um, '-') có 2 sl đang tl này
-- để hỏi cj nai coi onl ko nha
-- cj nai onl a gửi yêu cầu đi
-- Cho mik mượn tranh đc khum ạ
-- dạ đc ạ

Bạn có biết?

Học thuộc bài trước khi ngủ. Các nhà khoa học đã chứng minh đây là phương pháp học rất hiệu quả. Mỗi ngày trước khi ngủ, bạn hãy ôn lại bài đã học một lần sau đó, nhắm mắt lại và đọc nhẩm lại một lần. Điều đó sẽ khiến cho bộ não của bạn tiếp thu và ghi nhớ tất cả những thông tin một cách lâu nhất.

Nguồn : timviec365.vn

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK