Bố mẹ là người yêu thương ta nhất, dẫu cho bao lỗi lầm, bao thất bại của chúng ta đều được bố mẹ bao dung tha thứ. Em còn nhớ như in cái lần phạm lỗi của mình khiến ba mẹ buồn lòng, đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy cay cay ở khoé mắt.
Hôm đó là ngày lễ, em được nghỉ. Bố mẹ em làm công nhân nên làm cả tháng không có ngày nghỉ. Mẹ giao cho em trách nhiệm ở nhà chăm em. Mẹ dặn:
- Cháo mẹ có nấu sẵn trên bếp rồi, em ngủ dậy thì con lấy cho em ăn. Bữa trưa mẹ cũng đã chuẩn bị rồi, con xem hâm đồ ăn lại rồi hai anh em cùng ăn.
Em vâng lời mẹ. Rồi bố chở mẹ đi làm. Nhân lúc em chưa ngủ dậy, cả nhà đi vắng nên em trộm mở máy tính của bố và ngồi chơi điện tử. Vì trò chơi hấp dẫn quá nên em quên khuấy luôn việc trông em. Khi nhỏ em tỉnh dậy, nó khóc quấy cả lên, em xuống dỗ rồi lấy cháo cho nó tự ăn, xong nhanh chóng lên chơi tiếp ván điện tử. Đang chơi say sưa thì tiếng "xoảng ..xoảng" dưới nhà vọng lên, em hoảng hồn bật dậy, hớt hải chạy xuống nhà thì thấy em khóc bù lu bù loa, nước chảy loang khắp nhà, hơi nghi ngút, chân trái của nó đang nằm trong vũng nước sôi. Em hoảng loạn, nhanh chóng tới bế nó ra nhưng không kịp, vì nước nóng quá nên chân em bị bỏng nặng. Em chạy qua nhà bác hàng xóm nhờ bác chở đi bệnh viện rồi gọi bố mẹ vào.
Nghe tin, mẹ vội vàng vào viện. Sau khi được bác sĩ khám và tiêm thuốc, em đỡ đau hơn, thấy mẹ miệng nó cười toe toét như không có chuyện gì:
- Con không sao đâu mẹ
Nhìn nhỏ em mà em vừa thương vừa ân hận. Mẹ đưa mắt nhìn em bằng ánh mắt đầy thất vọng:
- Mẹ dặn con thế nào mà giờ còn để em bị bỏng như thế này hả Huy? Em cúi gằm mặt xuống, nước mắt chảy ròng:
- Con xin lỗi mẹ, xin lỗi em, con sai rồi, là con sai rồi
Mẹ thở dài, suy nghĩ còn bố xoa đầu em, ân cần bảo:
- Thôi, ai mà chẳng có lỗi lầm, quan trọng là biết mình sai thì phải biết cách sửa lỗi, con ạ.
Em gối đầu vào vai bố, tiếng "dạ" sụt sùi trong dòng nước mắt.
Đó là kí ức mà em nhớ mãi, từ đó về sau em luôn dặn mình phải luôn nhớ lời bà mẹ và không bao giờ chơi trò chơi ấy một lần nào nữa.
Để rèn luyện kĩ năng viết bài kế chuyện, bên cạnh bài Kể lại một lần em mắc khuyết điểm khiến bố mẹ buồn, các em nên tham khảo và rèn luyện thêm qua một số đề bài khác như: Kể về một người tốt mà em biết, Kể lại một trận thi đấu thể thao ở trường em, Kể lại một câu chuyện về cuộc sống và con người nơi rừng xa, vùng xa mà em biết, Kể về một tấm gương vượt khó học giỏi mà em biết.
Có lần, tôi ham chơi, quên làm bài tập. Sáng hôm sau, khi lên lớp, mở ra quyển vở là một trang giấy trắng tinh, không có một chữ viết nào. Tôi sửng sốt, vội chùi đi chùi lại mắt, mong chờ điều kỳ diệu xảy ra, nhưng nó vẫn là trang giấy trắng tinh. Cô sắp kiểm tra bàn tôi rồi, cái Hoa nó đang hớn hở, chờ cô kiểm tra bài nó, trong khi vở tôi lại là một trang giấy trắng. Tôi vội cất vở vào cặp, bảo với cái Hoa nói với cô mình quên vở ở nhà rồi sẽ cho nó 20 nghìn mua quà ăn vặt. Lúc kiểm tra bài Hoa xong, cô còn khen Hoa chữ đẹp làm tôi đỏ mặt. Sau đó, cô hỏi bài của tôi đâu, tôi bảo rằng mình để quên vở ở nhà rồi, nhưng dường như cô đoán ra được điều gì đó, cô nói với tôi rằng trong cặp em có một quyển vở ghi là vở Toán, cô đi lên bục giảng bài mới với khuôn mặt buồn bã. Lòng tôi như lửa đốt, chẳng biết làm sao để cô khỏi buồn. Chiều, tôi vội chạy lên phòng dạy của cô và xin lỗi cô, cô xoa đầu tôi, khen tôi trung thực. Ngày đó chính là ngày mà tôi yêu thương cô mình nhất và học được ở cô tính trung thực.
Mình ko tả bài đó đc, sorry
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK