Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Kể 1 việc tốt mà em đã làm khiến bố...

Kể 1 việc tốt mà em đã làm khiến bố mẹ vui lòng (không chép mạng nha) câu hỏi 1325402 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Kể 1 việc tốt mà em đã làm khiến bố mẹ vui lòng (không chép mạng nha)

Lời giải 1 :

    Những bông hoa vui khi được tưới nước, cũng như vậy, bố em vui khi thấy em làm một điều tốt nào đó. Niềm vui lớn nhất của bố là thấy em ngoan còn niềm vui lớn nhất của em là thấy bố vui và hài lòng. Có ai lại không vui khi thấy con mình làm việc tốt chứ. Đó là lúc em giúp bà cụ qua đường.

      Từ bé đến lớn tôi luôn được bố dạy rằng phải biết ngoan ngoãn, giúp đỡ người khác khi họ gặp hoạn nạn. Tôi vẫn rất tự hào vì có người bố như thế. Nhưng điều không mong muốn là mẹ tôi lại ngả bệnh. Ba đã dốc hết thời gian vào chăm sóc mẹ. Đến nỗi tôi nghĩ ba đã quên mình mất rồi mà càng khiến tôi trở nên đau buồn và trán ghét. Suy nghĩ này đã bám theo tôi dai dẳng không buông, nó cứ vơ vẩn trong não tôi, trong tâm trí mơ hồ này. Nhiều lúc nó làm tôi không ăn uống được gì cả, điều đó làm tôi không vui. Tôi cứ thế khắc lên những giọt nước mắt dài lăn trên má vì nghĩ mình đã lạc trong thế giới của sự cô đơn và lạnh lẽo. Không ai thương tôi nữa rồi!. Sau đó tôi trốn ra khỏi nhà vào một buổi trưa nắng gay ghắt. Tôi cứ đi, đi mãi mà không biết mình đang đi đâu. Mãi đến cuối phố tôi mới thấy một bà cụ đang bê đồ đi ngang qua, nhìn nó cứ vẻ cồng kềnh. Tôi định lơ đãng nhưng đâu thể, lúc này, những lời bố dạy lại ùa về, tôi liền hỏi bà rồi mang đồ theo bà về nhà. Vừa đi tôi vừa tâm sự với bà về truyện dang xảy ra của mình bởi ở cạnh bà tôi có cảm giác có thể tin tưởng. Sau khi nghe bà khuyên rằng tôi đã sai bởi bố chỉ lo cho mẹ thôi chứ không phải quên tôi. Tôi hối hận chạy về nhà xin lỗi bố nhưng hình như bố đã nhìn thấy việc tôi làm nên vui vẻ cười động viên tôi. Tôi vẫn hối lắm, tôi ôm bố hứa với bố mai này sẽ không hư thế nữa. Bố nói tôi biết sách đồ cho bà là ngoan rồi, bố rất vui vì điều đó.

-Tôi cảm ơn bố, vào xin lỗi mẹ.

      Tôi đã làm một việc hết sức ngu ngốc là trốn nhà nhưng nhờ nó mà tôi mới làm bố vui, bây giờ tôi lại muốn thấy niềm vui của bố, tôi hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, luôn là một đứa con tốt để bố mãi vui như vậy.

Thảo luận

-- Mình xin câu trả lời hay nhất nha

Lời giải 2 :

 Hè năm ngoái, em đã làm được việc tốt là cứu một em nhỏ khỏi chết đuối trên đoạn sông chảy qua làng. Em còn nhớ rõ là nghỉ hè được vài ngày, em đăng kí học lớp võ Karate của Câu lạc bộ thể dục thể thao của huyện. Tuần ba buổi, em đạp xe đi tập từ sáng sớm, đốn trưa mới về. Karate quả là một môn võ hấp dẫn vô cùng, nhất là đối với lứa tuổi thiếu niên. Cũng bởi say mê tập luyện mà em không ngại đường xa, nắng nôi vất vả.

Một buổi trưa, em về đến gần đầu làng thì thấy mấy bé trai đang kêu thất thanh: “Cứu với! Có người chết đuối!”. Nhìn xuống mặt sông lấp loá, em thấy một em bé đang nhấp nhô, chới với. Quẳng vội chiếc xe đạp ven đường, em lao xuống nước, bơi nhanh về phía đó. Trong đầu em chỉ có một ý nghĩ là phải cứu bằng được em bé nọ.

Năm sải, mười sải vẫn chưa tới nơi. Khúc sông Ninh chảy qua làng em nước khá xiết. Em bé đã bị cuốn ra gần giữa dòng. Tình thế vô cùng nguy ngập, không nhanh không kịp. Em ngoi lên hít một hơi dài rồi gắng hết sức để bơi. Rất may, em đã nắm được tóc đứa bé. Cậu bé trong cơn kinh hoàng cứ túm chặt lấy em. Vất vả lắm em mới đưa được bé vào bờ.

Đuối sức, em nằm vật ra bờ sông thở dốc, chân tay rã rời. Lúc này, lũ trẻ cũng đã gọi bố mẹ em bé và một số dân làng ra tới nơi. Một cụ già nắm chân cậu bé dốc ngược, quay mấy vòng. Cu cậu ộc ra bao nhiêu là nước rồi dần dần tỉnh lại. Mẹ cậu bé ôm lấy con khóc nức nở. Tự nhiên nước mắt em cũng trào ra vì xúc động. Bố cậu bé nâng em dậy, vừa khóc vừa cảm ơn em.

Đám đông theo em về tận nhà. Thấy xôn xao ngoài ngõ, ông bà, bố mẹ em chạy cả ra. Nghe mọi người kể lại đầu đuôi câu chuyện, bố xiết chặt em vào lòng và nói: “Khá lắm, con trai bố khá lắm! Bố tự hào về con!”. Chuyện em cứu sống cậu bé Tùng lan nhanh khắp làng. Sau đó em trở thành “người hùng” của đám trẻ con trong xóm. Thỉnh thoảng được em dạy cho một vài thế võ, chúng thích mê, càng coi em là “thần tượng”.

Chuyện đó trở thành một kỉ niệm đẹp trong đời, mỗi lần nhớ đến em lại thấy vui vui. Còn cu cậu suýt chết đuối ngày nào, giờ cũng đã học lớp năm rồi đấy. Đương nhiên, cậu ta xin được làm “cái đuôi” rất dễ thương của anh “Nghĩa võ” – cái tên mà lũ trẻ yêu mến đặt cho em.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK