Cuộc sống vô cùng u ám của người dân quê Việt Nam, cũng như bản chất xấu xa, đê hèn của bọn quan lại thời phong kiến ... đã được tái hiện rõ nét và chân thực trong nhiều tác phẩm văn học hiện thực. Trong những tác phẩm văn học này, độc giả không thể quên hình ảnh tên quấn quýt và người mẹ trong truyện Sống chết mặc bay của Phạm Duy Tốn. Vốn là một vị quan bảo vệ con đập, nhưng vì nghiện cờ bạc, không lương tâm và không có trách nhiệm nên bi kịch đã xảy ra: vỡ đập, một tai họa khủng khiếp cho những người dân tốt.
Đoạn đập vang lên tiếng trống đánh không ngớt để khích lệ hàng trăm ngàn dân làng từ chiều đến gần 1h sáng cố gắng gìn giữ bằng cách xây dựng con đập. Trên trời mưa cứ rơi Dưới sông nước cứ dâng cao, sức người chống lại sức nước.Tuy nhiên trong gian nhà đèn sáng rực, người cha, người mẹ ngồi khom lưng, uy nghiêm ở tư thế, tay trái đặt trên đầu gối, chân phải duỗi ra để người nhà quỳ trên sàn và gãi. một anh bộ đội nước mắt đứng với chiếc quạt lông trên tay, thỉnh thoảng lại chào, một cậu khác đứng khoanh tay chờ tự rót (châm thuốc) cho mình một điếu thuốc. Quân thoải mái như thảnh thơi!
Chưa hết, bên tay trái có một bát yến chưng đường phèn trên một cái mâm khảm trai, khói nghi ngút ... Xung quanh nhà gỗ đều là những khuôn mặt của người thầy, người đội. cô giáo, cô hai, kế toán trưởng cửa hàng ... Mọi người đang tụ tập chơi bầu cua. Cảnh tượng trên khiến người đọc bùi ngùi, chạnh lòng.Đây thực sự là hai thế giới khác nhau. Gần một giờ đêm, người bò như chuột lột sức người khó cạnh tranh sức mạnh của trời, nhưng Thượng Quan lại không hề để ý đến những công trình đập nước như vậy. Nếu ông quan có trách nhiệm giữ an toàn cho con đập, bảo vệ tài sản và tính mạng của dân làng thì đây rõ ràng là một ông quan không có trách nhiệm với sự sống hay cái chết của nhân dân, ông chỉ biết hưởng thụ và sống tốt.
Còn vô nhân đạo hơn khi cả loài người đều cố gắng hết sức mình để chiến đấu từng giờ từng phút giữa sự sống và cái chết của tortillera, họ cũng chiến đấu từng giờ từng phút để chơi trò chơi bầu cua với những người còn lại trong chúng ta. . . Bên ngoài, đập rộn ràng, ồn ào với việc trao đổi Sách Tám! MỘT; Vân này… Phong lúc nhanh lúc khoan thật nhịp nhàng, thú vị. Bên ngoài, đập vỡ mặt đập, nước sông dù cao bao nhiêu cũng không phải lúc nào cũng giữ ở mức cao hay thấp.Phải chăng trăm hai mươi quân bài đỏ đen kia có ma lực to lớn mê hoặc người đàn ông đến nỗi quên mất bao nhiêu sinh mạng và tài sản đang chờ đợi mình? ..vì xung quanh anh vẫn còn nhiều tên côn đồ luôn nịnh nọt, kẻ hầu người hạ ... Họ còn nói với cán bộ là vào được nhưng họ không dám ăn cái nhíp mà mình có gò, nhưng nó không biến. ra rằng Mandarin đã bị mồi (anh ta đã thắng hai trận liên tiếp). Điều đó thật tốt, thật hạnh phúc, làm sao tôi có thể nhớ được điều gì nữa? Ở trên cao cũng đèn Nếu xuống dưới kia ướt như chuột lột?Và sau đó chúng ta không có cơ hội để phục vụ Thượng Quan, để làm cho mọi người hạnh phúc, đó có phải là trách nhiệm của Thượng Quan và của chúng ta?
Một ván bài khác tiếp tục diễn ra, Quân vừa ăn bát cháo yến, vừa vuốt râu rung đùi, vừa nhìn đĩa độc (đĩa có bài) chờ đến lượt đánh bài để sờ soạng. Tôi trầm ngâm chờ ai đó rút thẻ. Đặt anh ta xuống, nó đang ồn ào.Chợt ai đó khẽ nói với Bam rằng dễ khi vỡ đập! Viên sĩ quan cứng rắn. Mặc kệ anh ta và ra lệnh cho anh ta tiếp tục ...
Bên ngoài có tiếng hét lớn, tiếng gà, tiếng chó, tiếng trâu, tiếng reo hò. và kêu vang ở khắp mọi nơi. Một người bà con Nước quần áo ướt sũng, anh chạy vào: Bẩm ... quýt lớn ... đập vỡ rồi! Người đàn ông to lớn hét lên: Khi con đập bị vỡ, ông ta cắt cổ bạn khi nhốt bạn trong ... Những người lính ở đâu? Sau tiếng động đỏ bừng đó, quan viên hạ giọng.
Phạm Duy Tốn (1883 – 1924), nguyên quán làngPhượng Vũ, huyện Thường Tín, tỉnh Hà Tây; sinh quán thôn Đông Thọ (nay là phố Hàng Dầu, Hà Nội),ông là một trong số ít người có thành tựu đầu tiên về thể loại truyện ngắn hiện đại. Và một trong những tác phẩm nổi tiếng của ông là Sống chết mặc bay.
Với hai bức tranh đời tương phản, tác giả đã phản ánh rõ nét toàn cảnh xã hội phong kiến thời xưa. Hai hình ảnh trái lập nhau đã làm càng tăng thêm ý nghĩa, lên án, tố cáo những kẻ cầm đầu độc ác, không biết quan tâm đến đời sống nhân dân hay nói đúng hơn là tên quan phủ – một viên quan vô trách nhiệm lòng lang dạ sói trong tác phẩm. Văn bản này vào đề bằng một hình ảnh hết sức căng thẳng, gay cấn, khó khăn. Đó là vào một giờ đêm, trời mưa tầm tã. Nước sông dâng cao đe doạ vỡ đê. Với công cụ thô sơ, những người dân chân lấm tay bùn với hàng nghìn tư thế khác nhau: người vác cuốc, người vác tre, kẻ bì bõm ướt như chuột lột cùng nhau gắng sức chống lại thiên tai, bão lụt. Hình ảnh muôn sầu nghìn thảm ấy làm bất cứ ai được đọc, được nghe đều không khỏi xót thương. Sự vất vả của người dân kéo dài tới mãi đêm khuya vẫn chưa chấm dứt. Tiếng hò, tiếng gọi, í ới, gấp gấp, sự căng thẳng ấy được bộc lộ qua nét mặt của từng người. Trước tình cảnh như vậy thì bất kì ai cũng đặt ra câu hỏi: Vậy trước thế cùng sức kiệt như vậy thì quan phụ mẫu, những người có chức quyền ở đâu. Thì ra những vị quan phụ mẫu đang hộ đê trong đình, một khung cảnh hoàn toàn trái ngược. Bầu không khí ấm áp không chút lo âu. Sự bình thản của mỗi người trên từng quân bài. Quan phụ mẫu đang hộ đê trong tư thế ung dung, nhàn hạ, tay cầm bát yến, ngồi khểnh vuốt râu. Sự oai phong của quan được thể hiện ở lời nói. Những tên xu nịnh vây quanh nịnh hót, quan thắng bài đó là niềm hạnh phúc. Từng khung cảnh cũng được đề cập đến trong văn bản càng bộc lộ rõ nét hơn. Than ôi! Xã hội phong kiến bất công biết bao. Bằng những ngôn từ, biện pháp tự sự, kết hợp với miêu tả, bình luận cùng với những cảm xúc chân thực, tác giả đã đưa người đọc vào trong cuộc sống bấy giờ, tái hiện lại những nghịch cảnh trớ trêu, lay động lòng người, đánh thức lên một nỗi niềm xót cảm. Không mảy may một chút vương lòng, những hình ảnh nhàn hạ, nào quan phủ, nào thầy lí, thầy đề, những tên cương hào, ác bá được lột tả dưới ngòi bút của tác giả. Với những ngôn từ bình dị, cổ xưa, tác giả đã gợi lên một khung cảnh chân thực. Hơn thế nữa, một loạt những nghệ thuật độc đáo được được sử dụng. Khi thời điểm tưởng chừng ngàn cân treo sợi tóc, văng vẳng từ xa tiếng người vào bẩm báo: “Dễ có khi đê vỡ”. Cảnh bình chân như vại của viên quan bằng lời nói: “Mặc kệ” khi đợi bài ù. Không chỉ vậy sự thách thức của hắn còn được bộc lộ bởi câu nói: “Đê có vỡ, nước có dâng lên cao thì cũng không lo đình sập, đình vỡ” Thật là nghịch chướng. Đó là phép tăng cấp rất độc đáo. Hay nghệ thuật tương phản cũng khá ấn tượng. Hai khung cảnh một trời một vực, một bên ung dung nhàn nhã, một bên gấp gáp lo âu. Sự tương phản này là mâu thuẫn quan điểm của hai lớp người trong xã hội xưa.
Có thể nói với sự khéo léo trong việc vận dụng linh hoạt, nhuần nhuyễn hai biện pháp nghệ thuật cùng với ngôn từ chặt chẽ điêu luyện, phù hợp tương tác với nhau, bài văn đã rất thành công trong việc lột tả hai hình tượng đối lập. Đồng thời cũng lên án những tên quan phụ mẫu đại diện chính quyền lại vô trách nhiệm hay nói đúng hơn là lòng lang dạ sói cứ ung dung, thoải mái trong nhung lụa, hạnh phúc, bỏ mặc người dân trong cảnh lầm than, cơ cực. Hai bức tranh đời này mang đậm đà chất hiện thực và thắm đượm những cảm xúc nhân văn và gợi lên lòng đồng cảm nơi người đọc.
ok bạn nha
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK