Thời thơ ấu, ta được ở bên mẹ, được mẹ yêu thương và che chở. Khi lớn hơn một chút thì mái trường chính là ngôi nhà thứ hai bao bọc chúng ta suốt những năm tháng học trò.
Em hiện là học sinh lớp 7, trường em học ở cách nhà không xa. Em từng nghe mẹ kể, ngôi trường ấy mẹ cũng đã từng học khi xưa và ngôi trường em có từ rất lâu rồi. Dù bây giờ, trường được tu sửa lại rất nhiều nhưng nó vẫn ẩn chứa một sự cổ kính và trang nghiêm. Trường em rất rộng, khi đi từ cổng màu ghi nhạt vào sẽ thấy bác bằng lăng tím đứng đó như người bảo vệ lặng lẽ. Cứ đến mùa hoa nở, bằng lăng rụng tím một góc cổng trường trông rất thơ mộng. Lớp em nằm ngay giữa, đối diện với cổng trường. Tuy mới học ở đây 2 năm thôi nhưng mọi thứ dường như trở nên rất thân thuộc, em đã quen với màu tường vàng , bảng đen, và những cây bàng được trồng quanh sân trường. Dường như tất cả đều lưu giữ bao hoài niệm, kí ức của thế hệ học sinh đã từng học ở nơi đây. Cây bàng luôn trầm ổn, bình lặng như thế, cây cao, tán rộng, thu đến cây khoác màu áo đỏ tía, vài chiếc lá lìa cành chậm rãi đáp xuống như vừa chút đi một dấu ấn thời gian, đánh dấu sự chuyển mùa. Các bạn học sinh trường em ai cũng thích cây bàng, tuy nó không tươi mới như cây xoan, không mộng mơ như bằng lăng tím, không rực rỡ như cây phượng vỹ nhưng cây bàng lại mang màu sắc của thời gian, của tháng năm học trò.
Sau những ngày tháng bỡ ngỡ, em đã quen dần với không gian trường học, ngày ngày đi đến trường trên con đường quen thuộc với hàng phượng vỹ xanh ngát và mấy cây vú sữa ven đường, cùng các bạn khoác tay nhau ríu rít truyện trò là những lúc vui vẻ nhất, tiếng cười vang khắp không gian. Mái trường là nơi em gắn bó, học những điều hay lẽ phải, rèn luyện bản thân. Rồi sau những giờ học mệt mỏi, tiếng trống vang lên là lúc em được vui chơi cùng các bạn, nào là ô ăn quan, nào là nhảy dây, đá cầu,.. Hàng ngày chăm chú nghe thầy cô giảng những bài toán khó, những bài văn hay, từ đó bồi đắp tích lũy tri thức, biến lời cô, lời thầy thành hành trang của chính mình. Nơi đây như mái nhà thứ hai, chất chứa bao cảm xúc buồn vui tuổi học trò, em đã từng cười, từng khóc, từng hân hoan cùng các bạn trong những khoảnh khắc đáng nhớ. Nó giống như một thước phim tuyệt đẹp, tua lại mới cảm nhận được chúng ta đang trưởng thành từ những cảm xúc , những điều giản dị nhất mà không gian trong thước phim chính là mái trường thân yêu. Nơi đây, em quen được nhiều bạn tốt, cùng nhau làm những điều mình thích, cùng nhau vượt qua các kì thi tuy mệt nhoài mà vẫn cảm thấy thật mãn nguyện.
Trường em đẹp nhất có lẽ khi hè sang, những cây bàng xanh ngát, cây phượng vỹ đỏ rực một góc trời như đốm lửa thắp sáng tâm hồn cô học trò nhỏ. Đừng từ khoảng sân trường, nhìn bầu trời trong xanh và đẹp đến lạ kì với những đám mây trắng bồng bềnh trôi. Đám mây trắng như đi từ hiện tại vào những trang thơ em đã từng được học, vỗ về tâm hồn, khơi gợi trong em bao xúc cảm êm đềm. Và thế là hè đã về, học sinh chuẩn bị được nghỉ hè sau khi kì thi kết thúc, tiếng trống trường vang lên từng hồi như lưu luyến "tùng, tùng, tùng". Em nghe tiếng trống, nghe tiếng ve sầu kêu trên những cành phượng vỹ, vừa buồn vừa vui, buồn vì phải xa các bạn, xa mái trường, vui vì em sắp có một kì nghỉ hè thú vị. Có lẽ đó là cảm xúc mà ai ai cũng đã từng có trong cuộc đời học sinh, trong những năm tháng học trò. Dường như, sau này khi ta lớn lên và trưởng thành, mỗi khi nghe tiếng trống vang lên, tim ta lại đập rộn ràng.
Mái trường thân yêu đi vào trong tâm thức của mỗi người học sinh một cách dịu dàng, dịu dàng đến nỗi làm ta lưu luyến mãi không thôi.
@danggiabao0
“Ơi hàng cây xanh thắm dưới mái trường mến yêu…” – mỗi lần nghe câu hát ấy, lòng tôi lại dạt dào cảm xúc nghĩ về ngôi trường thân thuộc của mình. Nơi đây không chỉ có thầy cô bạn bè mà còn là nơi cho tôi hành trang kiến thức bước vào đời với biết bao kỉ niệm khó quên.
Ngôi trường của tôi nằm ở vùng ngoại ô của thành phố – chính điều đó đã làm nên nét đặc trưng của trường: không hề ồn ào hay khói bụi, không hề xô bồ hay bon chen. Mỗi năm vào ngày khai giảng, chúng tôi đều được nghe thầy hiệu trưởng kể về lịch sử hình thành của trường và lần nào cũng vậy, cảm xúc tự hào trong tôi vẫn vẹn nguyên về một ngôi trường có bề dày lịch sử và thật nhiều thành tích. Những lớp học sinh đầu tiên của trường giờ cũng đã làm cha làm mẹ, thậm chí không ít thế hệ con của những lớp học sinh ấy cũng đang được học dưới mái trường này.
Ngôi trường không quá rộng nhưng được bố trí vô cùng khoa học. Trước đây, ngôi trường chỉ là mái tranh vách đất, nhưng thế hệ chúng tôi sau này đã được học trong những lớp học khang trang. Ngay chính giữa là khoảng sân rất rộng để tiện cho việc tổ chức các hoạt động của trường.
Tôi rất thích đến trường thật sớm, khi mới chỉ có bác bảo vệ và các cô lao công, bởi lúc này ngôi trường thật yên bình khác hẳn những lúc có lũ học trò tinh nghịch chúng tôi. Khi ấy, tôi chưa vào lớp vội mà lặng lẽ đi dạo dưới hàng cây. Cây phượng, cây bàng, cây bạch đàn… những cây này có tuổi đời bao lâu tôi cũng chẳng biết nhưng với tôi từng gốc cây thân thuộc đến vô bờ. Khi lác đác có thêm vài bạn học sinh tới trường tôi mới bắt đầu vào lớp.
Cũng tại ngôi trường này đã có biết bao thế hệ học sinh lớn lên và trưởng thành. Tôi không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao nhưng chắc chắn một điều những kỷ niệm với mái trường thân yêu sẽ luôn in đậm trong tâm trí tôi, khiến tôi bồi hồi xúc động mỗi khi nhớ về. Nhìn thấy em học sinh mới vào trường với gương mặt thơ ngây và hớt hải, kỉ niệm về ngày đầu tiên lại ùa về vẹn nguyên như mới hôm qua. Tôi lúc đó cũng đầy rụt rè và bỡ ngỡ lại còn chạy vào nhầm lớp nữa chứ. Mỗi góc sân trường, mỗi hàng ghế đá… đều lưu giữ đầy ắp và chan chứa những kỷ niệm của tôi và bạn bè.
Nơi đây có thầy có cô – những người cha người mẹ của chúng tôi ở trường. Chúng tôi không chỉ được học kiến thức, học văn hóa mà còn được học cách làm người, học cách trưởng thành. Sự nghiêm khắc của thầy cô với mong muốn, hi vọng học sinh nên người, tình yêu thương của thầy cô với học trò chan chứa và nhiều vô kể như cánh hoa phượng vĩ nở rực rỡ mùa hè.
Người ta nói, đối với mỗi người, ngôi trường giống như ngôi nhà thứ 2. Điều đó quả không sai khi ngoài gia đình, tôi gắn bó nhất với mái trường này nơi tôi được vui vẻ, vô tư và học hỏi được nhiều điều. Nơi đây tôi có thêm những người cha người mẹ làm công việc chèo đò cao quý, nơi đây tôi có thêm những người bạn cùng trang lứa để san sẻ những ước mơ và hoài bão.
Nhặt một cánh phượng đỏ kẹp vào trang vở, tôi muốn lưu giữ mãi những mảng ký ức đẹp tuyệt thời học sinh này, để sau này dù có đi đâu tôi vẫn luôn nhớ về
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK