Trong cuộc sông ai cũng có những kỉ niệm vui hay buồn .Và tôi cũng vậy tôi cũng có một kỉ niệm dạy cho tôi bài học cáo quý.Đó là tôi bị điểm kém đó là kỉ niệm làm cho tôi nhớ mãi trong tâm hồn.
Hôm đó,thầy tôi bảo ngày mai sẽ có một bài kiểm tra giữa kì các em nhớ ôn tập nhé.Khi đến đêm,chuẩn bị đi học bỗng nhà em bên cạnh sinh nhật mới tôi lúc.Lúc đó tôi không biết chọ ra sao,toi nghĩ chắc về học sau cũng được.Tưởng truyện đã ôn thỏa .Nhưng khi chơi quá mải nên quên mất và khi đến đêm tôi mới nhớ ra ,mà đã khuyê rồi nên đọi sáng mai sẽ học vì học buổi sáng rất dễ thuộc .Đến sáng mai tôi lại dậy muộn.Khi đến lớp làm đề thi tôi trong đâu không biết một cái gì tôi nhìn mấy đứa bạn làm nhanh tôi mới nghĩ nêu hôm đó mình thì ddã như các bạn rồi không biết làmnên trắc nghiệm tôi làm láo còn tự luận thì bỏ trống đợi khi báo điểm.Khi báo điểm điểm tôi quá thấp .Tôi nghĩ về sẽ bị ăn đòn rồi,khi đến nhà tôi cất cặp đợi phán sử của mẹ nhưng tưởng rằng bố sẽ cầm gậy đánh tôi mà mẹmặt buồn bã "con cố gắng đuọc điểm cao nhé " lúc đó mặt tôi khóc một lúc rồi nói: "Con xin lỗi vìlàm mẹ buồn"...
Khi qua ngày đó tôi đã nghĩ rất nhiều và hứa hẹn sẽ không để bố thất vong.Mà hứa sẽ chăm học được điểm tối để bố nở nụ cười mỗi ngày
Tôi với Hoa là một đôi bạn thân thiết, lớp tôi lúc nào cũng nói hai chúng tôi tính tình một trời một vực. Hoa thì học giỏi lúc nào cũng đạt điểm 10 với 9, trên lớp bạn là một lớp trưởng siêng năng, nhiệt tình và năng nổ trong mọi hoạt động của trường, lớp. Còn tôi chỉ là một đứa lười biếng, lúc chăm thì dược 9,10 mà đã tỏ vẻ ta đây, lúc lười thì chả thèm học bài, chỉ mong cô đừng gọi mình lên kiểm tra bài là được. Chỉ vì hai tính cách ấy mà một kỉ niệm buồn đã xảy đến.
Hôm nọ, trong một giờ Văn, ngồi với tôi, Hoa thì miệt mài không ngừng làm bài, còn tôi thì 'bí' hoàn toàn, ngồi cả buổi mà ko rặn ra nổi một chữ nào cả, bài làm chỉ ghi ngày tháng, họ tên. Thấy vậy, tôi liền véo nhẹ, năn nỉ cho mượn bài viết của Hoa để chép vào bài của mình. Hoa do dự, khuyên rằng đừng làm như vậy, nhưng tôi ko nghe và đã giật bài của Hoa chép thật nhanh. Cuối giờ nộp bài, tôi chép ko thừa một chữ, thở phào nhẹ nhõm như đã bớt lo một phần nào. Hôm sau, cô trả bài viết cho lớp và nói rằng bài của tôi với Hoa giống y đúc nhau, vì quá sợ, tôi ko thú thật với cô, nhưng... Hoa đã thừa nhận mình đã chép bài của tôi. Thế là cô cho tôi 9 điểm và Hoa' 0 điểm'.
Ra lớp, Hoa ko đi bộ về với tôi như mọi ngày nữa, mấy đám bạn trong lớp động viên an ủi, nhưng Hoa cứ khóc thút thít, nước mắt thì giàn giụa. Tôi.. tôi nghĩ lại:'Sao mình lại nhát gan vậy, sao mình ko thật thà với cô cơ chứ, con 9 đỏ tươi này ko xứng đáng là của mình, mình phải dũng cảm nói vs cô thôi!!! Thế là trước sự ngỡ ngày của các bạn, tôi đã quay lại chạy nhanh về trường.
Dù chuyện đã xảy ra lâu lắm r, nhưng tôi vẫn ko thể quên đc. Sự việc ấy đã là một bài học đắt giá cho tôi sau này.Tình bạn là tình cảm ko bao giờ chấm hết.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK