Hai khổ thơ trên trong bài “Ông đồ” của Vũ Đình Liên đã nói lên hình ảnh ông đồ thời thất thế. Ôi, phải chăng khi thời thế thay đổi, người ta không còn tôn trọng chữ Nho, người thuê viết thưa vắng dần? Nhà văn đã sử dụng biện pháp tu từ điệp ngữ từ “mỗi” gợi sự thưa vắng theo thời gian. Câu hỏi tu từ “Nhưng mỗi năm mỗi vắng/Người thuê viết nay đâu?” gợi sự thảng thốt, xót xa, thương cảm. Không người thuê viết, giấy mực cũng sẽ bang buồn tủi. Phép nhân hóa “giấy buồn, nghiên sầu” nói hộ nỗi buồn tủi, cay đắng của lòng người. “Ông đồ vẫn ngồi đấy” như xưa, vẫn muốn đem tài hoa của mình làm đẹp cho cuộc sống nhưng cuộc đời đã quên lãng ông. “Qua đường không ai hay” – ông hoàn toàn lẻ loi lạc lõng giữa dòng đời thể hiện tình cảnh đáng thương của ông. Trời đất cũng ảm đạm như lòng ông. “Lá vàng”, “mưa bụi” gợi sự tàn phai, lạnh lẽo, buốt giá. Hình ảnh ông đồ như nhòa trong màn mưa bụi. Thật xót xa và thương cảm của một hồn thơ mang nặng lòng thương người và niềm hoài cổ của tác giả - xót xa cho tình cảnh của ông đồ và nuối tiếc khi những giá trị văn hóa truyền thống dần bị mai một.
---------------------------------------------------
-Bài này cô tôi cho vt, không chép mạng
$\text{#BTS}$
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK