Trang chủ Ngữ văn Lớp 8 Đọc văn bản sau : “Những ngón chân của bố...

Đọc văn bản sau : “Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏỉ trơn ngã. Người ta nói "đấy là bàn chân vất vả". Gan bàn chân bao giờ

Câu hỏi :

Đọc văn bản sau : “Những ngón chân của bố khum khum, lúc nào cũng như bám vào đất để khỏỉ trơn ngã. Người ta nói "đấy là bàn chân vất vả". Gan bàn chân bao giờ cũng xám xịt và lỗ rỗ, bao giờ cũng khuyết một miếng, không đầy đặn như gan bàn chân người khác. Mu bàn chân mốc trắng, bong da từng bãi, lại có nốt lấm tấm. Đêm nào bố cũng ngâm nước nóng hoà muối, gãi lấy gãi để rồi xỏ vào đôi guốc mộc. Khi ngủ bố rên, rên vì đau mình, nhưng cũng rên vì nhức chân. Rượu tê thấp không tài nào xoa bóp khỏi. Bố đi chân đất. Bố đi ngang dọc đông tây đâu đâu con không hiểu. Con chỉ thấy ngày nào bố cũng ngâm chân xuống nước, xuống bùn để câu quăng. Bố tất bật đi từ khi sương còn đẫm ngọn cây ngọn cỏ. Khi bố về cũng là lúc cây cỏ đẫm sương đêm. Cái thúng câu bao lần chà đi xát lại bằng sắn thuyền. Cái ống câu nhẵn mòn, cái cần câu bóng dấu tay cầm... Con chỉ biết cái hòm đồ nghề cắt tóc sực mùi dầu máy tra tông đơ, cái ghế xép bao lần thay vải, nó theo bố đi xa lắm Bố ơi! Bố chữa làm sao được lành lặn đôi chân ấy: đôi bàn chân dầm sương dãi nắng đã thành bệnh”. ● Trình bày cảm nhận của em về đôi bàn châm của bố bằng một đoạn văn ngắn khoảng 7-10 câu #ko chép mạng. #Thời gian đến 7h tối nay

Lời giải 1 :

  Bạn tham khảo :

  Bố - một thanh âm trong trẻo mà hễ cứ khi nghe thấy lòng tôi lại lấp ló những đợt sóng nhẹ nhàng, êm dịu. Cứ hễ nhắc đến bố, ta lại nghĩ ngay đến những kỉ niệm khi chúng ta cùng ông ấy nào là bắt cá, thưởng thức tách cafe chính tay bố làm hay có những trò chơi khi còn nhỏ do ông ấy tạo ra. Đối với tôi như vậy là chưa đủ khi nhắc đến bố, chúng ta thường chỉ nghĩ đến những hạnh phúc đó mà không hề nghĩ đến sau niềm vui đó thì những người hùng ấy đã trải qua những gì. Khắc sâu trong tôi nhất thì lại là đôi bàn chân nhứt nẻ, chai sạn vì "thời gian", vì "sương gió", vì "tình yêu" mà ông dành cho những đứa con bé bỏng của mình. Đôi bàn chân làm lụng vất vả, dãi nắng dầm sương để đàn con có thể "ăn no, mặc ấm", dành cho chúng yêu thương, để chúng con không phải khổ cực hay thiếu thốn hơn so với đám bạn cùng lứa. Cũng giống như trong đoạn trích, tác giả đã nói rằng "Bố chữa làm sao được lành lặn đôi bàn chân ấy" vì tác giả hiểu rõ bởi đôi bàn chân ấy đã dầm sương dãi nắng thành bệnh và cũng bởi ngày nào bố cũng phải làm lụng vất vả. Chính vì biết rõ như thế, khiến cho đọc giả - cũng như tôi lại càng trân trọng từng phút, từng giây còn bên cạnh bố, trân trọng sự hi sinh cao quý và cả những vất vả, nhọc nhằn để nuôi dưỡng chúng con như ngày hôm nay. Và chắc chắn rằng tác giả cũng như những người con đều muốn gởi gắm đến bố câu "Con không bào giờ hối hận...vì là con của bố".

@Heliphan02

Thảo luận

-- Bạn muốn mình viết thế nào để mình sửa ạ
-- Oke bạn !
-- Để mình sửa nha
-- Cảm nhận về hình ảnh đôi bàn chân của bố qua đoạn trích ạ
-- Ok
-- Tại đề bạn thiếu chữ đoạn trích á ! Nên mình nhầm 😢
-- Ok cảm ơn nhiều nha
-- Chúc bạn học tốt ^^

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 8

Lớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK