Trang chủ Ngữ văn Lớp 7 Hãy viết tiếp phần kết thúc trong truyện cuộc chia...

Hãy viết tiếp phần kết thúc trong truyện cuộc chia tay của những con búp bê câu hỏi 1133682 - hoctapsgk.com

Câu hỏi :

Hãy viết tiếp phần kết thúc trong truyện cuộc chia tay của những con búp bê

Lời giải 1 :

Người mẹ sau khi chứng kiến cảnh chia ly đầy đớn đau của 2 đứa con của mình, mẹ của Thành và Thuỷ thực sự rất day dứt. Chỉ vì mâu thuẫn của 2 vợ chồng mà gia đình tan nát, con cái không thể nhận được sự yêu thương của bố mẹ. Cuối cùng, bà gọi cho chồng và bày tỏ nỗi niềm. Bố của 2 anh em cũng rất xúc động khi bà kể về cuộc chia tay đẫm nước mắt của Thành và Thuỷ. Rồi họ quyết định tái hôn. Nhận được tin này, Thành Thuỷ rất vui mừng vì giờ đây, họ sẽ trở lại một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc như trước.

Thảo luận

Lời giải 2 :

Mình biết là bài của mình mình đưa hơi trễ, nhưng bạn tham khảo nhé:

Sau khi Thuỷ đi rồi, bác hàng xóm qua nhà khoá cửa, cùng lúc đó tranh thủ hỏi han tôi: 
 - Thế giờ nhà con không còn ai à?
 Tôi trả lời bác, mặt ủ dột, tay ôm chặt hai con búp bê:
 - Dạ vâng…
 - Tội nghiệp… Bố thì biệt tăm, mẹ với em thì về quê ngoại, đã thế con Thuỷ lại còn có được đi học đâu cơ chứ. Nhà bác cũng có khá giả hơn nhà con mấy đâu… Bác nghĩ thế này: bây giờ bác đưa con về trại trẻ huyện. Bác vốn dĩ nguyên là quản lí trại trẻ huyện, nên bác cũng có biết chút ít công việc ở đấy. Nhà con không còn ai, mà con còn nhỏ thế, ra xã hội lăn lộn cũng khó, con còn chưa đến tuổi lao động nữa. Thôi, con đi theo bác, ở trại con ít nhất còn có chỗ ăn, chỗ ở ổn định. Ngoài xã hội không biết bao nhiêu nguy hiểm, tương lai mù mịt lắm con à.
 Bác hàng xóm nói cũng phải. Nhà thì khoá rồi, mà không vào trại thì lăn lộn ngoài kia cũng đú thứ lo. Trộm cướp, lừa đảo, bắt cóc, thế là quá đủ để tôi đưa ra quyết định của mình.
 - Dạ con xin đi theo bác.
 - Bác cũng cho vậy là phải. Thôi con lên xe bác chở lên trại.
 Từ nhà đến trại cũng không xa lắm, chỉ mất khoảng 10 phút đạp xe. Tới nơi, bác bảo:
 - Con chờ ở đây, trông xe để bác vào làm việc nhé.
 Tôi chờ khoảng 3 phút thì thấy bác đi ra bảo với tôi:
 - Bây giờ bác chỉ theo con đến đây được thôi. Các cô, các chú ở trại trẻ sẽ nuôi dạy, chăm sóc con. Bác đi đã nghen.
 - Vâng!
 Một cô ở trại trẻ đưa tôi vào làm quen với các bạn khác. Và đó chính là khởi đầu cho cuộc hội ngộ sau này.*** Nhiều năm trôi qua, tôi đã học hết cấp 3 và thi đậu Đại học Quốc gia Hà Nội. Bắt đầu từ đây, tôi phải tự túc rồi. Ngày tôi đi, bác hàng xóm năm xưa đã gửi tôi học phí của năm học đầu tiên và một chút tiền để tiêu tháng đầu cùng với bức thư với mấy dòng ngắn ngủi:
 “Bác đã nghe tin con tốt nghiệp cấp 3. Đại học nó khác hắn với cấp 3 đấy. Bác gửi con ít tiền tự túc bác tích cóp được. Chúc con lên đường mạnh khoẻ.”
 Tôi bắt chuyến cuối lên Hà Nội ngay trong ngày. Đường xa, mệt mỏi, nhưng nó cũng không là gì so với những tháng ngày trong Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn thuộc Đại học Quốc gia. Và rồi ngày tốt nghiệp đã đến. Tôi chính thức bước chân vào con đường đời đầy khắc nghiệt, nhưng cũng đầy cơ hội ở phía trước
 Trong khi đám bạn đại học còn đang cân nhắc công việc sau khi ra trường, tôi đã có quyết định riêng của mình. Mặc cho đám bạn có xui khiến, mời gọi thế nào, tôi nhất quyết gia nhập Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc với tư cách là nhân viên chính thức. Tôi muốn làm cái gì đó để không trẻ em nào trên thế giới phải chịu cảnh bố mẹ li hôn nữa, chúng nó đáng bị như vậy đâu…
 Bao nhiêu ngày chờ đợi đằng đẵng, cuối cùng tôi cũng đã được nhận làm nhân viên Liên Hợp Quốc ở Quỹ. Ngày qua ngày, tôi phấn đấu hơn bất kì nhân sự nào khác, cố gắng leo lên chức vụ cao hơn trong thời gian ngắn hơn. Và tôi đã làm được. Không phải là chức gì cao lắm, nhưng đủ quan trọng để tôi có thể thực hiện kế hoạch về trẻ em của mình.*** Thời gian dần trôi đi, bỗng một hôm, cậu trợ lí thực tập của tôi có việc ra ngoài, nhưng lát sau đã thấy quay lại cùng người bảo vệ. Cậu vào phòng và bảo với tôi:
 - Thưa sếp, có người muốn gặp ngài.
 - Một cô gái thường dân. Cô ấy muốn gặp ngài trực tiếp tại văn phòng của ngài. - Cậu bảo vệ tiếp lời cậu thực tập sinh.
 - Hai cậu cho gọi cô ấy vào nhé!
 Một lúc sau, một cô gái tầm tuổi đại học bước vào văn phòng. Tôi giữ lại cậu chàng thực tập sinh trong phòng, còn cậu bảo về thì ra ngoài có việc. Cô gái ấy mở lời, không quanh co mà hỏi thẳng vào chủ đề chính:
 - Anh có phải là Thành không?
 - Tôi là Thành đây, cô đến văn phòng Quỹ có việc gì thế? - tôi hỏi, cảm thấy khó hiểu tại sao cô gái biết tên tôi.
 - Ừm thì… - cô gái ấy nói dở thì thấy con Em Nhỏ và con Vệ Sĩ tôi đặt cạnh nhau gần đống giấy tờ. Tôi hỏi một cách bối rối:
 - Sao thế? Cô nói gì đi?
 - Trước khi vào chủ đề chính thì anh cho tôi hỏi ngoài lề chút. - cô gái mạnh dạn trả lời - Anh có hai con búp bê đó từ đâu thế?
 - Hai con búp bê này là hai con búp bê của Thuỷ, em gái tôi. - tôi nói, giọng đượm buồn
 - …Anh Thành, là anh Thành đúng không? Em là…
 - Thuỷ! Thuỷ đúng không? - tôi sững sờ khi biết người vừa bật dậy lại là người em gái bao năm xa cách của tôi.
 - ANH THÀNH! - Thuỷ cố lao lên ôm lấy tôi, nhưng tôi đẩy Thuỷ ra:
 - Sao lại ôm ấp như thế, ở đây còn cả cậu thực tập sinh của anh đó!
 - Cái gì? Cô gái này là em gái sếp ấy hả? Sao lại… - cậu thực tập sinh bật dậy từ cái ghế, tay còn cầm tập tài liệu đang xem dở. Tôi nhắc:
 - Đúng hơn là em gái bao năm thất lạc, ông tướng ạ.
 Cậu thực tập sinh đờ người ra một lúc, sau đó lại ngồi xuống cái ghế, lướt qua tiếp tập tài liệu như thường. Tôi đặt Thuỷ ngôi xuống ghế tiếp khách, hỏi:
 - Vậy dạo này em thế nào rồi?
 - Em đang làm luận án tốt nghiệp đại học về quyền trẻ em ở Đại học Quốc gia Hà Nội. - Thuỷ hồn nhiên trả lời.
 Nghe đến đây, tôi méo mặt. Chẳng phải đó là đề tài của luận án tốt nghiệp của tôi sao? Một sự trùng hợp bất ngờ!
 - Được rồi, cho anh hỏi một câu nhé. Làm thế nào em được đi học vậy. Anh tưởng là em có được đi học nữa đâu?
 - Ban đầu thôi. Có một lần, một ông ăn mặc lịch sự có ghé sạp của em. Ông ấy là hiệu trưởng của trường liên cấp ở quê ngoại. Chính ông ấy là người đã vận động bà ngoại em cho em đi học trở lại, và cũng chính ông ấy là người cấp cho em học bổng.
 - Anh hiểu. Bây giờ cho anh xem luận án của em có được không?
 Thuỷ đưa cho tôi một tập tài liệu và tôi mở ra đọc. Cơ bản, nó là luận án của tôi, có điều nó lập luận có phần chặt chẽ hơn và sắc sảo hơn.
 - Được rồi, anh cũng từng làm cái luận án như này. Bây giờ anh cũng là nhân viên Liên Hợp Quốc rồi nên cũng có kinh nghiệm trong vụ này. Nhưng trước hết, chúng ta hãy về thăm mẹ cái đã nhé.
 - Vâng.
 - Tất cả giải tán. Cậu trợ lí, hôm nay cậu được ngày phép nhé! *** Lần về này không đau thương như lúc đi. Thuỷ ngồi ngay cạnh tôi, ngâm nga bài em yêu thích. Chiếc xe khách cuối cùng cũng dừng tại bến xe. Tôi xuống xe với Thuỷ, gọi cho tôi và Thuỷ cái xe ôm về nhà ngoại. Vừa đi, tôi vừa hỏi Thuỷ:  - Vậy giờ ngoại như thế nào rồi?
 - Ngoại mất được 2 năm nay rồi anh à.
 - Tuổi cao, sức yếu, chết là chuyện đương nhiên. Chỉ tiếc là anh không biết sớm hơn để đưa tang ngoại. Thế mẹ thì như thế nào rồi?
 - Mẹ vẫn ổn. Hi vọng là bố cũng vậy…
 Chiếc xe dừng trước cổng nhà ngoại. Nhà ngoại vẫn vậy mà sao hôm nay thấy đông người quá. Có vẻ như có chuyện gì thì phải.
 - Có chuyện gì vậy các bác? - tôi bối rối hỏi.
 - Cậu chưa nghe à? Mẹ Thuỷ bị say nắng nằm luôn rồi kìa! Ơ, Thuỷ, mày còn không mau vào xem mẹ mày thế nào đi à?
 Tôi và Thuỷ chen vào nhà ngoại. Bên trong hiên nhà, mẹ tôi đang được đôi vợ chồng sơ cứu nhưng có vẻ không có tác dụng
 - Cậu là con cái nhà ai, sao lại quen biết Thuỷ thế? - bà hàng xóm ban nãy hỏi
 - Cháu là họ hàng xa của Thuỷ, về đây có chút việc riêng thì thấy mẹ Thuỷ như thế này… - tôi ngừng lời rồi nói tiếp - Xem ra bà ấy bị say nắng khá nặng đấy, có lẽ nên đưa đi viện thì hơn.
 - Nhưng anh gì ơi, anh có lo được viện phí cho bà ấy không? - cô gái đang sơ cứu cho mẹ hỏi.
 - Tôi lo được, để tôi gọi xe đưa lên bệnh viện tỉnh.
 Tôi vẫy một chiếc xe cứu thương đi ngang qua, và hai bác sĩ xuống xe. Họ đưa tôi, Thuỷ và mẹ lên xe để đưa lên bệnh viện tỉnh. Chỉ một lúc sau, chúng tôi đã đến bệnh viện tỉnh. Trong khi tôi và Thuỷ đang làm thủ tục nhập viện cho mẹ thì có ba người đàn ông ăn mặc lịch sự bước vào. Một người, dù tuổi đã cao, nhưng tôi vẫn nhận ra là bác cựu quản lí trại trẻ huyện năm xưa.Người thứ hai, tôi không biết, nhưng nhờ thẻ nhân viên nên tôi đoán chắc đó là thầy hiệu trưởng của ngôi trường Thuỷ từng theo học. Người thứ ba hoàn toàn xa lạ với chúng tôi, nhưng chúng tôi thấy quen thuộc một cách lạ thường.
 Bác quản lí mở lời: 
 - Thành, chào con. Con khoẻ chứ? Công việc trên Quỹ dạo này sao rồi?
 - Thưa bác, dạo này cũng hơi nhiều việc nhưng con vẫn thu xếp được ạ. - Tôi nói, rồi quay sang thầy hiệu trưởng - Chào ông, tôi nghe nói ông là hiệu trưởng của ngôi trưởng liên cấp Thuỷ từng theo học, có đúng vậy không ạ?
 - Đúng rồi, cậu là người anh mà Thuỷ hay kể với tôi đúng không? - Thầy hiệu trưởng hỏi. Tôi không trả lời mà quay sang người đàn ông lạ mặt, hỏi:
 - Còn ông, ông là ai? Sao ông lại biết thầy hiệu trưởng và bác quản lí thế?
 Chỉ để nhận lại một tiếng gọi từ người đàn ông đó:
 - Thành, Thuỷ, lại đây với bố nào con!
 Cái gì? 
 Tôi tưởng là bố tôi đã chết ở đầu đường xó chợ, hoặc cùng lắm là đi ăn xin đâu đó, đâu ngờ được là…
 - Lúc con mới vào làm trong Quỹ, bố con bất ngờ xuất hiện. Bác đã giải thích hết tất cả mọi chuyện, từ lúc con vào trại trẻ cho đến khi con được Quỹ nhận vào. Nghe thấy thế, bố con có vẻ yên tâm phần nào, nhưng còn Thuỷ… - Bác hàng xóm kể
 - Ông ấy lặn lội về tận chỗ nhà bên ngoại của Thuỷ, rồi qua ngoại em ấy mà tìm được đến trường tôi. Tôi nói rằng Thuỷ đã đậu Đại học Quốc gia Hà Nội. Nghe thấy thế, ông ấy cũng yên tâm. Bây giờ nghe tin mẹ Thuỷ nhập viện và Thành với Thuỷ về ngoại, tôi lên coi như có chút lời thăm hỏi, không ngờ lại gặp bố em ấy và ông bác hàng xóm nhà ông ấy ở đây. - Thầy hiệu trưởng tiếp lời.
 Tôi và Thuỷ không kìm được nữa, tiến tới ôm bố. Nhưng bố tôi lại đẩy hai đứa ra, bảo:
 - Ơ thế hai đứa còn không làm thủ tục nhập viện đi à?
 - Dạ tụi con làm sắp xong thì bố đến.
 - Thôi hai đứa vào làm nốt rồi xem mẹ thế nào đi!*** Đến tối, mẹ tôi cũng tỉnh lại sau cơn hôn mê. Ánh mắt mẹ chạm Thuỷ đầu tiên. 
 - Thuỷ à, mẹ đang ở đâu thế này? - mẹ tôi nhìn quanh.
 - Mẹ cứ nghỉ ngơi đi, mẹ bị say nắng khá nặng đấy… - Tôi đáp, nhìn ra ban công.
 - Tôi quen cậu hay sao mà cậu lại gọi tôi là mẹ thế? - bà quay ra chỗ tôi.
 Tôi quay người lại và nói thẳng:
 - Mẹ à, con không biết liệu mẹ còn nhớ con hay không, nhưng con không bao giờ quên rằng mẹ là mẹ của con. Con là Thành đây mà.
 Các bạn đoán thử xem vẻ mặt của mẹ tôi như thế nào đi. Nếu mắt chữ O, mồm chữ A là chưa đủ, mẹ tôi còn ngỡ ngàng khi biết được sự thật về người đàn ông trẻ với bộ com lê đứng gần ban công.
 - Thành hả con? Mẹ tưởng là con mất tăm mất tích đâu rồi chứ?
 - Không những còn sống sờ sờ mà nó còn thành quan chức Liên Hợp Quốc kia kìa. - Mẹ tôi quay người lại. Bố tôi ngồi cạnh mẹ tôi, mắt không rời tôi phút nào.
 - Sao anh quay về đây?
 - Anh muốn gia đình chúng ta lại được như xưa, đầm ấm, hạnh phúc như bao gia đình khác không để con chúng ta phải chịu cảnh gia đình li tán nữa.
 - Đúng hơn là mọi trẻ em trên thế giới này. Không đứa trẻ nào đáng bị chịu cảnh gia đình tan đàn xẻ nghé cả. - Tôi đáp lời
 - Không lẽ con…
 - Điều 18, Công ước về quyền trẻ em của Liên Hợp Quốc có nói rằng: “Bố mẹ có trách nhiệm hàng đầu trong việc nuôi dạy con.” Vậy mà…
 - Bố hiểu…
 - Vậy sao chúng ta không làm luôn nhỉ? Bố làm được mà. - Thuỷ tiếp lời tôi.
 Chuông điện thoại của tôi bắt đầu reo lên. Tôi bắt máy và hỏi:
 - Cậu gọi tôi có việc gì đó?
 - Sếp dưới quê thì lên sớm một tí nhé, văn phòng vừa có nhân viên chuẩn bị ra toà li hôn. Sếp lên sớm được thì lên nhé, nghe nói hạn đến ngày kia đấy - cậu thực tập sinh nói.
 - Được, tôi lên ngay đây.
 Tôi cúp máy, quay về phía gia đình tôi, bảo:
 - Con cũng hiểu ý cả nhà mình, nhưng e là con không ở lại lâu được vì nghe nói bên văn phòng con làm có người chuẩn bị li hôn. Mai con phải lên Hà Nội rồi.
 - Nếu đó là vì công việc thì hãy hoàn thành đi, chỉ cần nhớ rằng cả nhà vẫn dõi theo và hỗ trợ con. - mẹ tôi giục
 - Vâng… - tôi đáp, nhìn ra cửa sổ. Có thể gia đình tôi đã đoàn tụ, nhưng có biết bao nhiêu đưa trẻ mất cha, mất mẹ chỉ vì một chút hiểu lầm… và một lá đơn được nộp trước toà.
 Khi tôi đang ngồi viết bài này, tôi cũng vừa giải quyết xong vụ li hôn của cấp dưới của tôi. Cậu ấy sau khi nghe xong câu chuyện của tôi thì cũng đã rút lá đơn và xin lỗi vợ con. Và tôi nghĩ rằng, mỗi đôi vợ chồng, trước khi li hôn thì hãy làm ơn nghĩ đến con cái và gia đình trước, vì kinh nghiệm của tôi mách bảo rằng trong mỗi vụ li hôn, con cái luôn là người hứng chịu đầu tiên những hậu quả mà nó để lại… và cũng là người hứng chịu nhiều nhất.

Bài này mình viết trên blog riêng của mình đó nghen.

Bạn có biết?

Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.

Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT

Tâm sự 7

Lớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!

Nguồn : ADMIN :))

Liên hệ hợp tác hoặc quảng cáo: gmail

Điều khoản dịch vụ

Copyright © 2021 HOCTAPSGK