* công lao của cha mẹ với con cái
-Ân cha mẹ là đại dương vô tận/Con chỉ là con sòng nhỏ lăn tăn.
-Biển Đông có lúc vơi đầy/Chứ lòng cha mẹ biển trời nào dâng.
-Mẹ cha gánh vác hy sinh/Mẹ cha quên cả thân mình vì con
-Con không cha thì con trễ, cây không rễ thì cây hư
* trách nhiệm của con cái với bố mẹ:
-Con giữ cha, gà giữ ổ.
-Con nay tóc bạc da mồi
Nhớ thương cha mẹ trọn đời không nguôi
-Dạy con, con nhớ lấy lời,
Trọng cha, kính mẹ, suốt đời chớ quên.
-Con không chê cha mẹ khó
Chó không chê chủ nhà nghèo
bài 3:
Người bố không nhắc nhở En-ri-cô trực tiếp mà lựa chọn cách viết thư, vì:
Nhắc nhở trực tiếp thường rất khó kiềm giữ được sự nóng giận. Nhắc nhở trực tiếp khó có thể bày tỏ được những tình cảm sâu sắc và tế nhị. Đồng thời khi viết thư, có thể khiến En-ri-cô có thể đọc và suy ngẫm những lời dạy bảo của cha
Nhắc nhở trực tiếp có thể khiến người mắc lỗi cảm thấy bị xúc phạm quá lớn vào lòng tự trọng. Từ đó có thể dẫn đến những suy nghĩ tiêu cực ở đứa trẻ, khiến cho những lời nhắc nhở không phát huy được mục đích giáo dục như mong muốn.
==> Bởi vậy ông thật thông minh khi tâm sự với con qua lá thư: vừa kín đáo, tế nhị lại vừa có thể bộc lộ tình cảm sâu sắc, chân thành.
bài 2:
Theo em, đó là một thế giới vô cùng tuyệt vời, bởi vì:
- Giáo dục sẽ giúp cho con người mở rộng tri thức nó định hướng nghề nghiệp cho tương lai của mỗi con người, nhà trường là nơi con người học hỏi tri thức, nhà trường sẽ giáo dục cho con người cách làm một người có ích cho xã hội, và đây được coi là nền tảng vững chắc cho con người phát triển định hướng tương lai.
- Nhà trường còn rất nhiều điều bổ ích và thú vị, cánh cửa rộng mở đó sẽ giúp con người trường thành hơn, trải qua giai đoạn dài khi bước chân ra khỏi trường thì có cảm giác lưu luyến và học hỏi được ở ngôi trường thân yêu rất nhiều điều.
- Qua cánh cổng trường còn cho em rất nhiều bạn bè thân thương, thầy cô yêu kính, với những tình cảm chân thành cao quý.
- Qua cánh cổng trường còn cho em hiểu và càng yêu thêm đất nước mình.
1.Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ,kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
2.Ơn trời biển tấm lòng muôn trượng
Mẹ cùng Cha sinh dưỡng chúng con
Năm khắc khoải, tháng mỏi mòn
Sớm khuya tần tảo héo hon một đời
Xưa nghèo túng chẳng nơi để ở
Lại nhiều con vay nợ chất chồng
Cơm chẳng đủ, áo cũng không
Xót Cha thương Mẹ giữa đồng tắm mưa
Xong mùa vụ cũng vừa là lúc
Chủ tới nhà thúc giục nợ nần
Từ bậu cửa, tới giữa sân
Kẻ đong người chở thóc dần…vơi đi
Cứ như vậy kiên trì gian khổ
Vì các con vẫn cố gượng mình
Cha chịu khổ, Mẹ hy sinh
Nhịn cơm nhường áo thân hình xác xơ
Qua bĩ cực bây giờ phương trưởng
Tuy chúng con chẳng tướng, chẳng quan
Luôn kính trọng, biết kết đoàn
Anh, em nhường nhịn cháu ngoan nghe lời
Đã tới lúc nghỉ ngơi thanh thản
Cầu Mẹ Cha bầu bạn lâu dài
Dù kiệu cổ, rước trên vai
Xin được miệt mài phụng dưỡng Mẹ Cha.
3.Đông sang rồi và mẹ đã đi xa
Cũng chín năm trời cha không còn nữa
Gần thập kỷ tưởng chừng như mấy bữa
Đông sang rồi mẹ cha giữa hoang vu!
Trời đông kia sương gió với mây mù
Chắc vẫn lạnh cho dù sâu lớp đất
Đã chín năm kể từ khi cha mất
Mẹ không còn leo lắt trái tim con!
Nhớ năm xưa khi cha mẹ vẫn còn
Ba mấy tuổi mà ngỡ con nhỏ bé
Chỉ đến khi đã xa rời cha mẹ
Mới biết mình có còn trẻ chi đâu?
Nhớ ngày xưa khi mỗi lúc con đau
Mẹ và cha thay nhau bồng với bế
Chỉ có mẹ thương con nhiều đến thế
Chỉ có cha luôn bảo vệ cho con!
Đến hôm nay cha mẹ chẳng ai còn
Đông đã đến lòng con thương nhiều lắm
Con mong sao trời đông kia dần ấm
Để không còn ướt đẫm trái tim con...!!!
4.Cuộc đời này biết lấy gì con trả
Công mẹ cha nuôi dưỡng sinh thành
Bao vất vả mẹ cha dành nhận lấy
Để cho con được thấy ánh mặt trời.
Tình của người rộng lớn như biển khơi
Công nuôi dưỡng cao hơn là núi thái.
Đưa con đi hết những quãng đường dài
Để đời con luôn tươi màu thắm mãi.
Rồi lại bao vất vả gánh trên vai
Không có ai để cho người san sẻ
Các con thơ vẫn đang còn nhỏ bé
Đành âm thầm lặng lẽ giấu niềm đau
Đời chúng con biết phải sống làm sao?
Nếu một mai mẹ cha già khuất bóng
Các con thơ lại âm thầm lẳng lặng
Nhớ thương người nơi núi vắng rừng sâu!!!
5.Sinh thành dưỡng dục mãi mang ơn
Khắc cốt ghi tâm chẳng thể sờn
Mẹ vốn so như lòng biển cả
Cha thời sánh với đỉnh trường sơn
Làm con trách nhiệm thời tôn kính
Chớ để nhân gian phải oán hờn
Hãy nhớ bao lời kinh phật dạy
Muôn đời phúc đức vững bền hơn.
6.Chín tháng cha mẹ mong chờ,
Thai nhi phát triển từng giờ lớn nhanh.
Từ khi con được hình thành,
Ông bà, cha mẹ mong lành cho con.
Hôm nay con đã vuông tròn,
Chào đời, tiếng khóc của con đầu đời.
Và nay cha được ru hời,
Mong con khôn lớn cho đời đẹp xinh.
Con ơi ! Hãy nhớ cho mình,
Hết lòng chăm sóc là tình mẹ cha.
Ấy là trọn nghĩa bao la,
Tặng con tất cả cũng là mẹ cha...
7.Vu lan mùa lễ đã về
Đôi hồng xinh thắm cận kệ trên tay
Lòng thành con trẻ ở đây
Kính dâng Cha Mẹ vui vầy nơi xa
Từ khi Mẹ mất còn Cha
Bao nhiêu khổ nhọc thân già phải lo
Liêu xiêu một bóng gầy gò
Để đàn con nhỏ được no ấm lòng
Một chiều trời đổ cơn giông
Mây giăng khắp lối trên dòng suối mơ
Cảnh thiên như đã đợi chờ
Để Cha thôi hết bơ vơ cõi trần
Con thời ở lại tủi thân
Nhớ Cha thương Mẹ ôm phần mồ côi
Cuộc đời sóng gió nổi trôi
Cay bùi ngọt đắng khổ rồi cũng qua.
8.Thương Cha mưa nắng dãi dầu
Quanh năm vất vả đồng sâu tối ngày
Sớm hôm mãi miết cấy cày
Tuổi già sức yếu hao gầy xác thân.
Vì con Cha phải nhọc nhằn
Từng đêm sẻ gối nhường chăn con mình
Vì lo cuộc sống gia đình
Mà Cha đã phải hy sinh suốt đời.
Công Cha như núi ngất trời
Tình Cha như nước biển khơi dạt dào
Một đời phải chịu khổ đau
Công Cha con nguyện khắc sâu trong lòng.
Thắp hương khấn Phật con mong
Cha luôn mạnh khỏe như Rồng đại dương
Dắt con đi khắp nẻo đường
Cha là thần tượng làm gương soi vào.
Đời này cho đến về sau
Sinh thành nuôi dưỡng tâm đầu con ghi
Con chưa báo đáp được gì
Chỉ cần Cha khỏe con thì được vui.
Bao nhiêu vàng ngọc trên đời
Cũng không bằng được nụ cười phụ thân.
Thơ Hay Viết Về Cha Mẹ #08
BÀI THƠ: ƠN CHA MẸThơ: Việt Cường
Cha nhẫn nhục trăm điều mệt mỏi
Mẹ khiêm nhường vạn nỗi buồn đau
Dù cực khổ, chẳng u sầu
Dâng trào tình cảm, thấm sâu dặm trường
Tâm cảm phục tình thương cha mẹ
Dạ thầm ơn hiếu lễ biển trời
Lòng khắc khoải, bụng đầy vơi
Tròn câu trung nghĩa, vẹn lời đức nhân.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK