-> kể lại kỉ niệm khó quên của em và người thân trong mùa dịch
Mỗi con người ai cũng có những kỉ niệm. Từ những kỉ niệm vui, buồn hay kỉ niệm về thời thơ ấu của mình. Chắc hẳn mọi người vẫn còn nhớ đúng không? Tôi cũng vậy. Dường như mỗi ngày, mỗi giờ đối với em đều là những kỉ niệm đáng nhớ. Tuy nhiên kỉ niệm mà em nhớ nhất đến tận bây giờ chính là đợt dịch Covid-19 năm 2021.
Hồi đó, em là một cậu bé tính cách ham chơi, năng nổ quá mức khiến cha mẹ khó mà ngồi yên một chỗ để yên tĩnh được. Thế nên, mỗi khi học bài một cơn ác mộng đối với ba mẹ em . Và cô Lan - giáo viên chủ nhiệm của em hôm ấy vừa thông báo 1 tin tức hết sức chấn động:'' Do tình hình dịch bênh diễn biến phức tạp, các vị phụ huynh cũng đừng đưa các em vào trường và phải học online ở nhà, khi nào đi học lại nhà trường sẽ thông báo " nhóm những học sinh cần đặc biệt quan tâm học tập trong giờ học tiếng việt như em . Thế nên, từ hôm đó việc học đối với em nhẹ nhàng như lông tơ.
Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi đâu có dễ dàng như vậy, khi cô giáo yêu cầu em viết bài văn tả cảnh khu chợ ngày cuối năm, gần Tết ở nhà. Lúc đó, em mới cảm thấy sợ hãi, vì dịch bệnh như thế này làm sao ra chợ xem cảnh mà tả được. Nhưng cuối cùng mẹ vẫn buộc em đối diện với nó. Như thường lệ, em mở cuốn vở tập làm văn ra với một tâm trạng chán chường và mệt mỏi. Mẹ em thấy thế liền bảo rằng:
- Con hãy nhắm mắt lại, từ từ hình dung ra thấy như thế nào thì tả giống như vậy, không có khó đâu.
Nghe lời mẹ, em bắt đầu quan sát xung quanh thật kĩ rồi mới viết. Lần đầu tiên, em thấy việc viết văn cũng thú vị đến thế. Em viết liền mạch cả một bài văn thật dài. Em tả những hàng hoa, hàng bánh mứt của các cô, các chú được bày biện xinh đẹp, rực rỡ. Em tả những cô bé, cậu bé lăng xăng chạy theo mẹ rồi ngơ ngác trước khung cảnh lung linh. Em còn tả cả những nụ cười tươi rói của cô bán hoa khi có người mua hàng. Cứ thế, mà cả hai trang giấy phút chốc kín hết cả chữ. Kết thúc bài văn, lòng em vui đến lạ kì. Cả tối hôm ấy, em cứ thao thức mãi, mong thật nhanh đến ngày mai để nộp bài cho cô.
Đến tiết tập làm văn online hôm sau, khi đọc đến bài văn của em, cô giáo ngừng lại, quay vở vào camera cho cô xem. Em nín thở hồi hộp dõi theo từng cử chỉ của cô. Cô nhăn mày, rồi nheo mắt qua màn hình cũng khiến em hồi hộp theo. Và rồi cô cũng đọc xong. Cô giáo chẳng nói gì cả chắc tại chữ em xấu hay là vì cam điện thoại bị mờ, cô tiếp tục điềm tĩnh đọc tiếp bài làm trên màn hình của các bạn khác trong lớp. Điều đó khiến em vô cùng thất vọng, mà nằm sấp xuống mặt bàn. Một lát sau, cô giáo yêu cầu cả lớp tập trung đừng vội rời cuộc họp, cô từ tốn nhận xét những ưu, khuyết điểm của cả lớp trong bài viết online lần này. Xong xuôi, tự nhiên cô kêu tên em:
-Trung! Lần này, cô muốn cả lớp mình cùng dành một tràng vỗ tay cho bạn Trung, vì bạn ấy đã viết rất tốt. Tuy vẫn có một vài lỗi nhỏ, nhưng có lẽ do dịch bệnh nên bạn không thể ra chợ để nhìn thấy hiện thực,những gì bạn ấy miêu tả và kể lại vô cùng sinh động và hấp dẫn, nhưng khá trái với hiện thực là chợ chúng ta ngày nay do dịch bệnh nên khá vắn. Vậy nên cô đã cho bạn Trung một điểm mười. Cả lớp hãy nhờ bạn chụp hình lại rồi xem để tham khảo nhé.
Nói rồi, cô tắt míc Trước ánh mắt ngạc nhiên và ngưỡng mộ của các bạn, em nghẹn ngào rồi cuộc họp.
Giờ đây, việc học onlline đối với em đã trở nên hấp dẫn và thú vị. Tất cả chính là nhờ lời khen và điểm mười hào phóng của cô giáo ngày hôm đó. Chính nó đã tiếp thêm cho em sức mạnh, niềm tin để cố gắng hơn. Vì vậy, kỉ niệm ngày hôm đó, em vẫn luôn nhớ mãi đến về sau. Và em cũng mong dịch bệnh có thể chấm dứt để bài tả văn về chợ hôm đó của em sẽ thành hiện thực.
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK