“Nếu có ai hỏi tôi: tình bạn giá bao nhiêu? Thì ta nên nhấn mạnh rằng: “Tình bạn là vô giá”. Đúng thế, có thể nói hầu hết mọi thứ có thể mua được bằng tiền nhưng tình bạn thì không thể. Bạn- người luôn sẵn sàng ở bên ta, lúc ta vui, ta buồn, chia sẻ những tâm sự thầm kín,…Tôi có một cô bạn thân từ nhỏ, đó là Nhung. Chung tôi đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, đã rất thấu hiểu nhau,…Chúng tôi cùng nhau lớn lên, ngày ngày cùng nhau học tập, vui chơi,…Những kỉ niệm thân thương ấy đã khắc sâu trong tâm trí tôi.
Nhưng người ta thường có câu: cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng cả. Đúng vậy, nếu cuộc sống là một con đường thì đó là con đường gồ ghề, có lắm ổ gà, khúc cua ngoằn ngoèo,… nó chưa bao giờ bằng phẳng hay đơn giản cho bất cứ ai và kể cả tôi không ngoại lệ. Tôi cứ nghĩ rằng: không có ai có thể chia cách được tình bạn đẹp đẽ giữa chúng tôi nhưng tôi đã lầm…
Tôi và Nhung ngồi cùng bàn, hôm đó cô giáo yêu cầu từng cặp đôi thảo luận và trình bày ý kiến về việc “nên hay không nên việc sử dụng facebook đối với trẻ em dưới mười ba tuổi”. Hai đứa tôi cùng nhau thảo luận, mỗi đứa cùng đưa ra ý kiến riêng của mình. Theo tôi, trẻ em không nên sử dụng facebook khi chưa đủ tuổi, còn Nhung thì bảo trẻ em có quyền sử dụng. Cả hai ý kiến đều trái ngược khiến hai đứa tranh cãi gay gắt, ai cũng muốn bảo vệ lập trường của mình, không ai chịu ai. Cuối cùng, không phân xử được thắng bại, chúng tôi giận nhau, suốt cả tiết học hôm đó hai đứa không cần nói chuyện với mà chỉ cắm cúi nghe cô giáo giảng bài rồi lại cặm cụi chép bài,… cứ thế cho đến khi ra về. Có thể nói là đã lâu lắm rồi chúng tôi mới giận nhau, đã lâu lắm rồi tôi mới bắt gặp những giọt nước mắt nóng hổi lăn trên mà mình và đã lâu lắm rồi tôi mới đi về một mình, không nghe tiếng nói cười của Nhung bên tai,… Tiếng gió reo vi vu gợi lên cho tôi một cảm giác lạnh lẻo khó tả, hôm nay, bầu trời trong thật u buồn. Chim chóc không cần hót, ông mặt trời không cần dạy,… mọi vật như chìm sâu vào giấc ngủ.
Thời gian cứ trôi đi, một tuần, hai tuần,… chúng tôi vẫn còn giận nhau. Ở lớp thì hai đứa cố tình tránh mặt nhau, trên đường đi học về thì một trong hai đứa cố gắng vọt trước đứa còn lại. Mọi chuyện cứ thế lặp đi lặp lại cả một tháng trời nhưng tình cờ xảy ra một sự kiện đặc biệt đã khiến tôi và Nhung làm hòa với nhau. Hôm đó, trên đường đi học về, tôi thấy Nhung bị một đám người bắt nạt. Thấy thế, vì quá bất bình nên tôi đã lao tới cứu bạn ấy. Bọn kia khá đông nên khi thấy tôi xông tới Nhung hơi hoảng sợ nhưng sau đó bằng bản lĩnh của mình bạn ấy đã trở lại trạng thái bình thường và khẽ nói:
-Cậu đến đây làm gì, có biết nguy hiểm lắm không?
Tôi đáp:
-Chúng ta là chị em, đã từng hứa với nhau rằng: có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia. Cho dù cậu và tớ đang giận nhau nhưng tớ cũng không cam tâm nhìn cậu bị bắt nạt mà không làm gì cả.
Nói xong câu tôi cầm một hòn sỏi ném ra xa để đánh lạc hướng bọn chúng, xong xuôi tôi cầm tay Nhung bỏ chạy thật nhanh trước khi bọn chúng đuổi kịp. Ở phần bọn chúng, sau khi bị tôi đánh lừa liền bừng tỉnh ba chân bốn cẳng chạy theo. Sau một hồi rượt đuổi, cuối cùng hai đứa tôi cũng chạy thoát được. Hai đứa ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển. Nhung nhìn qua tôi và nói:
-Cảm ơn cậu đã giúp tớ và… xin lỗi cậu về chuyện lần trước. Do tớ quá nóng nên đã nói những lời không phải với cậu. Xin lỗi nha!
Tôi bảo:
-Không sao đâu, dù sao mọi chuyện cũng đã qua rồi, tớ cũng có lỗi một phần. Xin lỗi câu. Chúng mình hòa nhau nha!
-Ừ, chúng ta vẫn sẽ mãi mãi là bạn tốt của nhau!
Sau đó, hai đứa nói chuyện ríu rít và cùng nhau về nhà. Có thể nói rằng tôi chưa bao giờ cười nhiều như hôm nay, quả thật tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, à cả Nhung chắc cô ấy cũng thế!
Vậy là tình bạn của chúng tôi đã được hàn gắng lại, trải qua biết bao nhiêu sóng gió, gian khổ thì hai đứa đã có một kết thúc viên mãn. Tôi thẫn thờ bước đi trên con đường mà ngày ấy tôi đã đi một mình nhưng bây giờ thì không, Nhung đang đi bên cạnh tôi và cười nói luôn miệng. Hôm nay đúng là một ngày tuyệt vời với biết bao điều thú vị. Bầu trời trong xanh với những đám mây trắng xóa vui đùa, chạy nhảy khắp nơi như những đứa trẻ được đi chơi xa. Ông mặt trời khoác lên mình một bộ áo vàng óng ánh, chiếu những tia nắng ấm áp xuống muôn nơi. Bầy chim nhí nhảnh bay lượn không biết mệt mỏi, chóc chóc lại sà xuống những cành cây xanh um hót véo von cả một vùng trời,… Khung cảnh thật là đẹp đẽ làm sao!
Tôi sẽ luôn trân trọng tình bạn giữa tôi và Nhung, sẽ không có ai có thể phá vỡ tình bạn này. Cho dù sau này tôi có lớn lên, có một tình bạn mới thì tôi sẽ không bao giờ quên được Nhung- một món quà thiêng liêng và cao quý mà ông trời đã ban tặng cho tôi. “Cảm ơn vì đã làm bạn của tớ, cậu sẽ mãi mãi là người bạn tuyệt vời trong lòng tớ"- tôi khẽ nói thầm trong miệng.
Chúc bn hc tốt
Nhân dịp kỉ niệm 40 năm thành lập trường tiểu học và kỉ niệm 83 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 – 11, lớp 5A chúng tôi tổ chức về thăm mái trường thân yêu và cô chủ nhiệm. Trên đường đi, bao kỉ niệm về cô giáo thân yêu lại hiện về.
Trong kí ức của tôi, cô Hiền Hòa là người mà cả lớp chúng tôi yêu quý, kính trọng nhất. Hình ảnh cô dịu dàng trong tà áo dài thanh lịch, khuôn mặt trái xoan xinh xắn, ánh mắt ấm áp và nụ cười tươi tắn luôn nở trên môi chính là dộng lực của chúng tôi trong thời gian chuẩn bị chuyển cấp. Dù chỉ là giáo viên trẻ khi công tác ở trường chỉ hơn 3 năm nhưng kinh nghiệm chuyên môn và sự thấu hiểu tâm lý của cô lại sâu sắc hơn thế. Giọng nói truyền cảm, cuốn hút của cô khiến từng tác phẩm văn học trở nên thật hấp dẫn. Tính cách của cô cũng giống như tên vậy. Cô hiền hòa, thân thiện và hết sức bao dung. Cô yêu thương và chăm sóc chúng tôi như người mẹ chăm sóc những đứa con bé bỏng, nâng niu và sẵn sàng chở che, tha thứ. Không ít lần lớp chúng tôi quậy phá, thậm chí bị các thầy cô phụ trách nhắc nhở. Nhưng cô chưa bao giờ nặng lời trách móc mà chỉ ôn tồn giảng giải, khuyên nhủ để chúng tôi nhận ra lỗi sai và giúp chúng tôi sửa sai. Từng ngày từng giờ trôi qua trong năm học cuối cấp đó, cô luôn đồng hành, sát cánh bên tập thể chúng tôi.
Bài lấy trong tài liệu mẹ ko sao chép !
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 7 - Năm thứ hai ở cấp trung học cơ sở, một cuồng quay mới lại đến vẫn bước tiếp trên đường đời học sinh. Học tập vẫn là nhiệm vụ chính!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK