ngày ấy, tôi được sinh ra và lớn lên trong tình thương ấm áp, êm đềm của bà ngoại tôi mà thiếu mất đi tình thương của bố mẹ, bà tôi tuy đã già, sức yếu nhưng vẫn luôn cố gắng làm việc nhỏ nhặt để nuôi tôi ăn học.Mỗi lần nhìn thấy các bạn được bố mẹ đưa đón và dẫn vào lớp mà tôi thấy thèm, mong sao mình có mẹ dắt vào lớp.Nhưng đó chỉ là mộng tưởng là khát vọng mà thôi, còn hiện tại tôi đang sống với bà, một mình đi học tự vào lớp, lắm lúc tôi tự nhủ rằng” bà là cha là mẹ của tôi”.Tôi nghe lời bà nói, bố tôi vì một tai nạn giao thông nên đã qua đời, còn mẹ tôi là cùng quẫn quá và không còn ý chí khi phải chịu một nỗi đau quá lớn nên mẹ đã bỏ nhà bỏ quê hương đi làm xa.Nhưng nghe đâu mẹ tôi đã đi lấy chồng khác.Tuy vậy, tôi vẫn tin tưởng vào bà tôi, vào mẹ tôi, và cuối cùng cái khát khao được gặp mẹ ấy cũng đến với tôi, trên đường đi học tôi nhìn thấy một người phụ nữ đã đứng tuổi nham nháp giống nức ảnh của mẹ tôi, nhưng người ấy không gầy guộc, da đen giống mẹ mà là người đàn bà mộc mạc, nước da trắng hồng làm nổi bật khuôn mặt hiền lành, dịu dàng, chỉ có mái tóc, đôi mắt đen láy cùng với đôi môi đỏ hồng là giống.Tim tôi đập thình thịch thật nhanh như đang chờ đợi điều gì đó, nhưng rồi người ấy cũng chẳng để mắt tới tôi, đi lướt qua một cách nhẹ nhàng, tôi vô cùng đau đớn, thất vọng, khóc nức nở.Bất chợt, tôi bỗng quay lưng lại gọi bối rối” mẹ ơi!mẹ ơi!Con của mẹ đây mà, con Hồng đây mà, rồi tôi chạy theo người phụ nữ ấy.Nếu không có mẹ tôi, chắc hẳn mọi người xung quanh tôi cũng như bạn bè tôi đều là một trò cười. Có lẽ tôi sẽ gục ngã, khuỵu xuống và tim quặn thắt vì đau đớn vô cùng, nhưng rồi người đó đột ngột dừng tôi lại và quay lại, chạy và ôm chầm lấy anh. Ôi chúa ơi! Cảm giác ấm áp đó, mà trước đây tôi chưa từng có, đột nhiên vuốt ve làn da của tôi. Chưa bao giờ tôi sung sướng đến thế và rồi mẹ tôi xuýt xoa. Đầu tiên anh ấy hỏi tôi có phải con của mẹ anh ấy không? Tôi kể cho mẹ nghe mọi chuyện trong nước mắt. Hai mẹ con vui buồn khi gặp lại nhau, mẹ đưa con đi học, bao ánh nhìn ngỡ ngàng của bạn bè, mẹ đưa đón con đi học, rồi bao năm con được sống trong vòng tay ấm áp của mẹ, chan chứa tình yêu thương vô bờ bến, những kỷ niệm này luôn ghi dấu ấn sâu đậm trong tôi. Mong rằng những đứa trẻ bất hạnh, không được sống trong tình thương của mẹ có thể sớm gặp lại mẹ, sớm được sống trong tình thương của mẹ, để cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, vĩnh hằng mỗi khi nhớ về hoài niệm.
Đã lâu lắm rồi em không có dịp về quê thăm bà nội. Hôm nay nhân ngày em nghỉ học và cũng là ngày mừng thọ bà nên mẹ và em về quê thăm bà. Dọc đường đi em vô cùng hồi hộp, không biết nhà bà nội có gì khác trước không? Con chó Vàng và con mèo mướp nhà bà đã lớn thế nào rồi ? Kia rồi ! Xa xa thấp thoáng sau rặng tre là nhà bà nội. Bà em đang lúi húi ở sân, từ xa em đã thấy dáng người còng còng và mái tóc bạc trắng như tơ của bà. Em gọi to : Bà ơi! Cháu về thăm bà đây ! Bà giật mình ngẩng lên, miệng vừa bỏm bẻm nhai trầu, vừa mỉm cười rất tươi. Em ôm chầm lấy bà, mùi trầu ngai ngái, thơm thơm của bà như quện vào người em. Cứ mỗi lần nhớ đến bà là em lại nhớ đến cái mùi trầu ngai ngái ấy. Em chợt nhận thấy bà là người quan trọng và thân yêu đối với em như thế nào. Em tự hứa với mình sẽ học thật giỏi để bà thật tự hào về đứa cháu gái này!
Ngữ văn có nghĩa là: - Khoa học nghiên cứu một ngôn ngữ qua việc phân tích có phê phán những văn bản lưu truyền lại bằng thứ tiếng ấy.
Nguồn : TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆTLớp 8 - Năm thứ ba ở cấp trung học cơ sở, học tập bắt đầu nặng dần, sang năm lại là năm cuối cấp áp lực lớn dần nhưng các em vẫn phải chú ý sức khỏe nhé!
Nguồn : ADMIN :))Xem thêm tại https://loigiaisgk.com/cau-hoi or https://giaibtsgk.com/cau-hoi
Copyright © 2021 HOCTAPSGK